Tôi Làm Đàn Em Cho Mạnh Bà - Chương 64.
Cập nhật lúc: 16/01/2026 14:06
Tôi và Trương Tiểu Hổ áp giải gã béo xuống núi. Dưới sự “đốc thúc” không ngừng của tôi, tôi biết khá rõ tình hình của hai tên đó. Gã béo tên là Hàn Kỳ, gã gầy tên Lý Thanh. Hai người không cùng thành phố với tôi, đến từ một thành phố lớn cách chỗ chúng tôi không xa. Họ là bạn nối khố, chơi với nhau từ nhỏ, học hành đều chẳng ra sao, sau này hùn vốn mở một quán ăn nhỏ. Gã béo làm đầu bếp, gã gầy chạy bàn. Còn vì sao lại đi tìm gỗ sét đ.á.n.h thì tôi không hỏi.
Bởi vì tôi đã lục trên người gã béo ra một chiếc điện thoại hiệu Bỉ Ngạn Hoa, nên cũng đoán được thân phận của họ. Giống tôi, đều là pháp sư hạng đồng, chỉ khác là tôi đã là pháp sư chính thức, còn gã béo thì vẫn chưa hoàn thành kỳ thực tập.
Cụ thể là thực tập ở đâu tôi cũng không hỏi, sợ hỏi kỹ quá rồi thì lại không tiện “xử lý” hai tên này.
Tôi dứt khoát ném luôn chiếc điện thoại Bỉ Ngạn Hoa của gã béo đi. Dù sao thì cái điện thoại đó, có ném thế nào cuối cùng cũng sẽ quay về bên người hắn. Tôi thúc gã béo đi suốt dọc đường, trong lòng nghĩ chắc chắn gã gầy sẽ xuất hiện, bất kể là đến gây chuyện, cứu gã béo hay cầu xin tha thứ. Dù sao cũng là bạn từ nhỏ, không thể bỏ mặc gã béo được. Nhưng điều khiến tôi và Trương Tiểu Hổ không ngờ tới là gã gầy hoàn toàn không xuất hiện. Cho đến khi trời tối hẳn, hắn vẫn không hề lộ mặt.
Tôi rất khó hiểu, liền quất một cành cây vào cái lưng rộng của gã béo, hỏi: “Thằng bạn gầy của mày bỏ mày rồi à?”
“Không thể đâu, anh em tôi nhất định đang nghĩ cách, hắn sẽ không bỏ mặc tôi!”
Gã béo nói chắc như đinh đóng cột. Nghe vậy tôi cũng yên tâm hơn. Gã gầy mà không tìm tới thì gã béo này sẽ trở thành gánh nặng trong tay tôi, còn phải lo cho hắn ăn uống. Thôi thì tiếp tục thúc hắn đi vậy. Đi càng lúc trời càng tối, đến hơn tám giờ thì trời đã đen kịt. Khốn nạn ở chỗ là chúng tôi bị lạc đường. Tôi lấy la bàn ra xem, kim chỉ quay loạn xạ. Chẳng lẽ quanh đây có từ trường, hay là do gã gầy giở trò?
Tôi lại ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời âm u, không thấy Bắc Đẩu Thất Tinh, hoàn toàn không thể phân biệt phương hướng. Dù sao trời cũng đã tối, chi bằng tìm một chỗ kín đáo nghỉ ngơi, ngủ một giấc cho khỏe, sáng mai lại lên đường. Tôi và Trương Tiểu Hổ tiếp tục lùa gã béo đi như lùa heo. Đi mãi, đi mãi, con đường núi phía trước bỗng nhiên rộng ra, mơ hồ còn thấy ánh đèn lập lòe.
Có người ở! Tôi lập tức phấn chấn tinh thần, vội thúc gã béo đi nhanh hơn. Đi chưa bao xa thì thấy bên đường có một hộ dân. Ba gian nhà cấp bốn rộng rãi, một cái sân lớn, cổng sân đối diện thẳng với đường núi. Cổng mở toang, trên cửa dán chữ hỷ, còn treo hai chiếc đèn l.ồ.ng đỏ to, trông vô cùng náo nhiệt. Trong sân vọng ra tiếng người ồn ào, nghe như đang làm hỷ sự.
Trước cổng đứng một ông lão hơn năm mươi tuổi, mặc áo khoác kiểu cũ màu đen, cài khuy vải, tay cầm một điếu t.h.u.ố.c dài, đứng ngó nghiêng bốn phía. Thấy ba chúng tôi, ông ta vội vẫy tay gọi. Tôi nhìn quanh một vòng, lập tức cau mày, quay sang Trương Tiểu Hổ, hạ giọng nói:
“Có gì đó không ổn.”
Trương Tiểu Hổ gật đầu: “Tôi cũng nhìn ra rồi.”
Quả thật là có điều quái lạ. Không nói đến việc bây giờ trong núi sâu còn có người ở hay không, cho dù có thì cũng phải tụ lại thành thôn xóm. Thế nhưng hộ dân trước mắt này lại lẻ loi xây sát ven đường núi, xung quanh hoang vu vắng vẻ.
Chưa kể điều kỳ quái hơn nữa là, dù có cưới hỏi thì cũng không thể làm vào ban đêm, chẳng lẽ không sợ xui xẻo hay sao?
Trong rất nhiều truyện ma đều từng miêu tả tình huống như vậy: thư sinh nghèo, tú tài đi đêm, gặp một hộ dân, được mời vào, rồi cưới một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, cuối cùng mới phát hiện đó chỉ là mồ mả hoang. Liêu Trai viết không ít kiểu này. Tôi thật không ngờ có ngày mình cũng gặp phải chuyện ly kỳ như thế, nhưng ở chốn rừng sâu núi thẳm này, nghĩ lại thì cũng chẳng phải điều gì quá khó hiểu.
Đã là thời đại nào rồi mà còn bày trò Liêu Trai chứ. Tôi dừng bước, nói với Trương Tiểu Hổ: “Quay lại!”
Lão già kia chẳng phải đang đứng phía trước chờ bọn tôi sao? Tôi cứ quay đầu đi, không tiếp chiêu, xem ông ta làm gì được. Tôi và Trương Tiểu Hổ cũng không thúc ép gã mập nữa, kéo hắn đi nhanh. Đi được hơn mười phút, phía trước lại lóe lên ánh sáng, rồi chúng tôi lại nhìn thấy ba gian nhà ngói kia, trước cửa vẫn là ông lão đứng vẫy tay với bọn tôi.
Chỉ khác là đổi một góc nhìn, nhưng chuyện này thì… đúng là quá khốn kiếp. Rõ ràng chúng tôi đã trúng “quỷ đả tường”, không thể thoát ra được. Đây là một vòng lặp c.h.ế.t, bất kể đi hướng nào, cuối cùng cũng quay về chỗ này. Không cần nghĩ cũng biết chúng tôi đã bị thứ gì đó để mắt tới. Chẳng lẽ là do gã gầy giở trò?
“Tiểu Ngư, còn quay lại không?” Trương Tiểu Hổ hỏi tôi.
“Quay lại, tìm cách phá cục!” Tôi kéo gã mập xoay người đi. Trương Tiểu Hổ ừ một tiếng, chạy lên phía trước, chân đạp cương bộ, miệng niệm chú:
“Ẩn hình tàng tích, bộ ngã cương khôi,
Ngã kiến kỳ nhân, nhân vô ngã tri.
Động tắc như ý, quát thanh quỷ tùy,
Cấp như thủy hỏa, cổ vũ phong lôi.
Biến trạch thành sơn, phiên địa phúc thiên,
Ngã thân kiên cố, an nhiên mặc nhiên,
Vạn tải trường sinh, dữ đạo hợp tiên,
Cấp cấp như Cửu Thiên Huyền Nữ luật lệnh sắc!”
