Tôi Lừa Luôn Cả Anh Em Của Người Yêu Qua Mạng - Chương 4
Cập nhật lúc: 14/08/2026 15:06
Tôi tiện tay tìm vài câu nói của kiểu người lụy tình trên mạng để đối phó với anh ta.
Bùi Kiến nói đến khô cả miệng, thấy tôi vẫn không hề lay chuyển thì chuyển thẳng năm triệu, đợi tôi phải cúi đầu nhận thua.
Tôi không đời nào cho anh ta cơ hội đi nói xấu mình trước mặt Chu Dữ Phong nên lập tức chụp màn hình giao dịch chuyển tiền rồi gửi cho Chu Dữ Phong.
[Anh xem này, anh ấy thật sự yêu em lắm, sau này đừng nói xấu anh ấy nữa nhé.]
Lần này thì Bùi Kiến có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Hi hi.
09
Dưới tầng vọng lên tiếng động cơ siêu xe gầm rú, còn xen lẫn cả tiếng ấm đun nước đang sôi.
Chà, đêm hôm khuya khoắt thế này Chu Dữ Phong định đi đâu nhỉ?
Khó đoán ghê.
Dù họ không kết bạn WeChat tài khoản chính của tôi nhưng tối hôm đó, tôi dạo qua mấy vòng trên mạng, vẫn thấy tin tức Chu Dữ Phong đ.á.n.h Bùi Kiến nhập viện.
Người trong giới hóng hớt cả đêm, trong nhóm chat náo nhiệt như đón giao thừa.
[Tôi ở hiện trường nè, Bùi Kiến làm tiểu tam chen chân, bị Chu Dữ Phong đ.á.n.h thê t.h.ả.m lắm.]
[Nghe nói là nhờ 'cái ấy' mới được lên ngôi đấy!]
[Nói bậy, rõ ràng là anh ta sinh cho người ta một đứa con nên mới được công nhận mà!]
Tôi kinh ngạc đến mức phun cả ngụm Coca trong miệng ra ngoài.
Có thể thấy mọi người đều là những người rất thích hóng drama.
Giây tiếp theo, Chu Dữ Phong được kéo vào nhóm chat: [Vợ tôi rất yêu tôi, em ấy còn nhỏ chưa hiểu chuyện, đều là do lũ ngu dốt ngoài kia dụ dỗ em ấy. Không sao, chẳng bao lâu nữa chúng sẽ biết cái giá phải trả khi dám nhắm vào vợ của người khác.]
Cả nhóm im bặt.
Sau đó nhóm chat bị giải tán luôn.
Hết chuyện để xem rồi, tôi đ.á.n.h răng đi ngủ thôi.
Đúng lúc này, điện thoại lại hiện lên một thông báo chuyển tiền.
Một dãy số 0 dài dằng dặc làm tôi hoa cả mắt.
Tôi đếm đi đếm lại ba lần mới dám khẳng định Chu Dữ Phong thực sự vừa chuyển cho tôi 10 triệu.
Biết thế nãy mình nói nhiều hơn một chút.
[Cục cưng, anh có thể cho em nhiều hơn nữa. Anh ta thực sự không phải người tốt đâu, em không biết là để phủi sạch quan hệ, anh ta đã nói số tiền 5 triệu kia là do em tống tiền đấy.]
Tôi biết ngay Bùi Kiến là đồ tiểu nhân bụng một bồ d.a.o găm, may mà tôi đã ra tay trước một bước.
Tôi cứ nhập tin nhắn rồi lại xóa đi.
Dòng trạng thái [Đối phương đang nhập...] trên giao diện của Chu Dữ Phong cứ nhấp nháy liên hồi.
Cuối cùng tôi trả lời một câu: [Xin lỗi anh, hãy quên em đi.]
Tôi thiếu chút nữa là khai hết nỗi khổ tâm của mình ra luôn rồi.
Chu Dữ Phong quả nhiên lo sốt vó: [Cục cưng, có phải em đang giấu anh chuyện gì không?]
Tôi chặn và xóa thẳng tay.
Cứ thấy tội lỗi đi, cứ nghi kỵ đi, tốt nhất là ch.ó c.ắ.n ch.ó cho xong.
10
Bùi Kiến nằm viện rồi mà vẫn chưa chừa.
[Cô cho anh em tôi uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì đấy? Anh em tôi là ch.ó của cô à? Sao tôi từ chối cô rồi mà anh em tốt còn chạy đến đ.á.n.h tôi một trận?]
Tôi vừa mới nhìn thấy thì anh ta đã thu hồi tin nhắn.
Giây tiếp theo, anh ta bắt đầu tỏ tình với tôi, quỷ dị như một con AI vậy.
[Thật ra tôi cũng thích cô.]
Tôi dùng ngón chân cái suy nghĩ cũng thừa biết anh ta đang toan tính cái gì.
Chẳng qua là giống như những gì anh ta nói với Chu Dữ Phong hồi sáng mà thôi.
Quyến rũ tôi, khiến tôi yêu anh ta rồi sau đó vạch trần bộ mặt thật của tôi một cách tàn nhẫn.
Tôi ra tay trước không cần chần chừ: [Thật sao, em vui quá. Được rồi, cho xem 'cái ấy' đi.]
Bùi Kiến nghẹn ứ trong lòng, nghiến răng ken két: [Cái này... Có phải hơi đột ngột quá không?]
Tôi mất kiên nhẫn: [Vậy thì đeo vòng cổ vào, cho tôi xem cái ấy của anh đi.]
Bùi Kiến đấu tranh tư tưởng một hồi, quyết định nhẫn nhục chịu đựng.
Sau khi bức ảnh hiện lên, tôi buông lời nh.ụ.c m.ạ ngay lập tức.
[Anh đúng là có vòng cổ thật đấy, chậc, đàn ông bẩn thỉu đã qua tay người khác thì tôi không cần đâu.]
Bùi Kiến vừa uất ức vừa phẫn nộ: [Đây là tôi tháo từ trên cổ con ch.ó nhà tôi xuống đấy! Cô đúng là đồ khốn!]
Tôi khẽ nhướng mày, lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng.
[Cục cưng xin lỗi nhé, là em trách lầm anh rồi. Em vừa đặt hàng một chiếc vòng cổ cho anh, nhớ nhận hàng nha.]
Bùi Kiến nhịn được chưa đầy hai ngày đã đeo chiếc vòng cổ tôi tặng quỳ trước ống kính, hết lần này đến lần khác thăm dò tôi.
[Vòng cổ tôi cũng đeo rồi, khi nào chúng ta mới có thể gặp nhau?]
[Chẳng lẽ cô không muốn đích thân cầm dây xích dắt ch.ó để sai khiến tôi sao?]
Tôi bật cười, hóa ra đây mới là mục đích thật sự của anh ta.
Tôi đồng ý: [Được thôi.]
11
Mấy ngày nay Chu Dữ Phong lúc nào cũng trưng ra bộ mặt của một kẻ bị bỏ rơi, người ngợm rệu rã trông như thể mấy ngày nay không được nghỉ ngơi t.ử tế vậy.
Nick phụ của tôi không ngừng nhận được lời mời kết bạn của anh đồng thời anh cũng đổi mấy số điện thoại khác nhau để nhắn tin cho tôi.
Tôi chọn đúng thời cơ vô tình va vào cánh tay anh ấy, làm điện thoại rơi xuống t.h.ả.m.
Anh đang thần người ủ rũ nhưng khoảnh khắc nhìn thấy hình nền điện thoại của tôi, anh sững sờ hoàn toàn.
Hốc mắt anh đỏ hoe, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, nhìn tôi đầy nghi ngờ: “Em…”
Tôi ngẩng đầu lên, nước mắt đong đầy trong mắt, cắt ngang lời tra hỏi của anh ngay lập tức.
“Đó là thú cưng bạn trai cũ em nuôi, đáng yêu không nào.”
“Thật ra tình cảm của em và anh ấy từng rất tốt nhưng anh em của anh ấy nói em không xứng với anh ấy, gia thế của anh ấy không phải loại 'kẻ ăn bám' như em có thể với tới.”
“Thật ra em đều hiểu cả, chi bằng để anh ấy khó xử khi gặp mặt thì em tự làm người xấu luôn cho rồi, giờ chắc anh ấy hận em lắm.”
Tôi nói xong thì bấm mạnh vào đùi mình, nước mắt tuôn rơi lã chã như chuỗi ngọc đứt dây.
Tôi ngước gương mặt nghiêng tuyệt mỹ lên, lau đi vệt nước mắt với vẻ mặt đau đớn.
“Em có làm phiền anh không?”
“Xin lỗi nhé, tại em buồn quá, mấy ngày nay em không tài nào bước qua được chuyện này.”
“Tối nay anh em của anh ấy hẹn em gặp ở khách sạn, nói là muốn an ủi em t.ử tế.”
Tôi mở điện thoại ra, định làm bộ vô tình để lộ thông tin khách sạn.
Đúng lúc đó, tấm ảnh động Bùi Kiến đeo vòng cổ hiện lên.
Trên người anh ta còn đeo cả vòng n.g.ự.c tôi tặng cùng với tiếng chuông khẽ đung đưa dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo.
Sau khi tôi liên tục PUA anh ta suốt mấy ngày rằng 'anh chẳng được điểm nào bằng Chu Dữ Phong', anh ta gửi tin nhắn khiêu khích.
[Cô xem chỗ nào của tôi không bằng chứ.]
Khoảnh khắc đó Chu Dữ Phong chẳng màng gì nữa, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, giọng run rẩy: “Không được đi.”
12
Tôi nhìn anh đầy khó hiểu.
Anh nhận ra mình lỡ lời, ánh mắt né tránh.
“Ý anh là lỡ anh ta có ý đồ xấu với em thì sao?”
