Tôi Mang Thai Người Nghén Là Sếp - Chương 2

Cập nhật lúc: 30/06/2026 20:00

Tôi chẳng thèm giữ hình tượng, há miệng gào thét điên loạn:

“Buông tôi ra! Đồ biến thái, cướp của g.i.ế.c người…”

Lời còn chưa dứt, m.ô.n.g tôi đã ăn nguyên một cái bợp.

Ngay sau đó là một giọng nam trầm khàn, như có bọt khí ma mị chui thẳng vào lỗ tai:

“Ngồi im cho tôi!”

Tôi sững lại, rồi lắp bắp:

“Ơ… này, anh cướp à… sao giọng anh nghe quen quen thế nhỉ?”

Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu có phải mình bị đập cho choáng váng rồi không.

Sao nghe giống giọng của Kỷ Lâm Chu thế này?

Mãi đến khi ch.óp mũi thoáng ngửi thấy hương cỏ xanh quen thuộc, tôi mới dám chắc: cái tên “kẻ bắt cóc” vừa xuất hiện, hóa ra lại chính là gã sếp chuyên môn bóc lột nhân viên — Kỷ Lâm Chu.

Hắn đáp lại tôi bằng một tiếng hừ lạnh quen thuộc:

“Cuối cùng cũng nhận ra tôi rồi à?”

“Đúng thật là anh!”

Xác nhận xong, tôi liền vùng vẫy điên cuồng.

Tóm được mái tóc bóng loáng của hắn, tôi lập tức ra sức giật, miệng còn không quên gào:

“Kỷ Lâm Chu, anh phát rồ cái gì thế hả?!”

Ai ngờ ngay giây tiếp theo, m.ô.n.g tôi lại ăn thêm một cái bợp:

“Tống Thanh Thanh, không muốn chịu khổ thì ngoan ngoãn im lặng, theo tôi đi bệnh viện kiểm tra. Bằng không…”

Thì ra mục đích hắn “bắt cóc” tôi chính là chuyện này!

Tôi tức đến mức trán giật giật:

“Kiểm tra cái con khỉ! Tôi có bệnh quái gì đâu mà phải đi bệnh viện?!”

Nhưng sức mạnh đàn ông với phụ nữ đúng là khác biệt trời vực, tôi hoàn toàn không giãy thoát nổi.

Hắn nhấc bổng tôi, quăng thẳng vào một chiếc mui trần màu mè lòe loẹt, rồi “rầm” một phát đạp ga.

Tôi lập tức bị hất ngược ra sau, cảm giác y như con vụ mọc cánh bay vèo lên trời.

Phải công nhận, xe thì đúng là ch.ói lóa quê mùa thật, nhưng cảm giác bay bổng này…

Ôi chao, sướng phải biết!

Trong lòng lâng lâng, tôi quên béng chuyện hắn bắt cóc mình đi bệnh viện.

Hứng chí quá, tôi còn buột miệng ngân nga vài câu, tiện thể uốn éo hông, ngồi lắc lư như đang ở quán bar.

Ai ngờ một bài hát còn chưa hết, đã nghe tiếng Kỷ Lâm Chu gào lên, giọng tức đến run:

“Tống Thanh Thanh, câm miệng lại! Ồn c.h.ế.t đi được!”

Tôi đang định bật lại thì khóe mắt bỗng liếc thấy sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Ơ…

Tình hình này có gì đó sai sai.

Tôi giật mình, vội ôm c.h.ặ.t dây an toàn, giọng cũng run run:

“Kỷ Lâm Chu, anh… anh sao vậy? Đừng có dọa tôi đấy nhé!”

Tưởng không hỏi thì thôi, ai ngờ vừa mở miệng, sắc mặt hắn lại càng trắng hơn.

“Tình trạng này… có cần dừng xe nghỉ một chút không?” Tôi dè dặt hỏi thêm.

Kỷ Lâm Chu chỉ nghiến c.h.ặ.t răng, im lặng không đáp.

Không biết từ lúc nào, tốc độ xe đã chậm hẳn lại.

Trong ánh mắt lo lắng của tôi, hắn còn rất thuần thục rút từ hộc ghế ra một chiếc khẩu trang, đeo lên che mặt.

Tôi để ý thấy yết hầu hắn liên tục trượt lên xuống.

Hóa ra hắn đang cố nuốt nước bọt, đè nén cơn khó chịu.

Bộ dạng gồng mình nhẫn nhịn ấy, nhìn mà tôi cũng thấy nhói lòng.

Mãi một lúc lâu sau, hắn mới miễn cưỡng thở đều trở lại.

Nhưng vừa mở miệng đã quát thẳng:

“Không muốn c.h.ế.t thì im ngay cho tôi!”

Nhận ra hắn quả thực đang khó chịu, tôi mới chịu ngoan ngoãn ngậm miệng.

Suốt cả quãng đường, Kỷ Lâm Chu cứ không ngừng nuốt nước bọt.

Mỗi khi đỡ hơn một chút, hắn lại quay sang lườm tôi sắc như d.a.o.

Lườm kiểu như thể hắn thành ra nông nỗi này hoàn toàn là lỗi của tôi vậy.

Tôi vừa tức vừa buồn cười.

Cái tên này, chẳng lẽ bị kích thích gì mạnh lắm sao?

3

Mãi mới lết được đến bệnh viện, xe còn chưa kịp dừng hẳn, tôi đã chuẩn bị chuồn.

Ai ngờ Kỷ Lâm Chu nhanh hơn.

Hắn mở cửa bước xuống trước tôi, ôm bụng nhào ngay ra thùng rác bên đường, nôn thốc nôn tháo, trời đất u ám rung chuyển theo tiếng ọe.

Tôi ngẩn người, quên luôn ý định bỏ chạy.

Đến khi phản ứng lại thì thân hình cao lớn của hắn đã chắn mất lối.

Hắn lạnh mặt, thẳng tay lôi tôi từ xe mui trần xuống, kéo một mạch lên tận tầng ba khoa phụ sản.

Vừa vào phòng khám, hắn đã gầm lên, đẩy tôi về phía trước:

“Người tôi dẫn đến rồi đây! Nói là tôi có thai, các người mau kiểm tra cho rõ đi!”

Tôi còn chưa kịp đứng vững, đã thấy cả phòng bác sĩ, y tá mặc áo blouse trắng nhìn tôi bằng ánh mắt mập mờ như đang xem kịch hay.

Không hiểu chuyện gì đang diễn ra, tôi bèn cất tiếng:

“Có ai làm ơn nói cho tôi biết… đây là tình huống gì không?”

Một cô y tá trẻ tươi cười bước lên, nhỏ nhẹ giải thích:

“Là thế này, phu nhân Kỷ ạ. Chồng chị cảm thấy khó chịu, sau khi làm hàng loạt kiểm tra, nhóm chuyên gia của chúng tôi sơ bộ chẩn đoán… đây là hiện tượng nghén.”

Tôi bừng tỉnh ngay.

Thì ra mấy tên lang băm này chẩn đoán Kỷ Lâm Chu có bầu.

Còn bày đặt “nhóm chuyên gia”!

Nhìn cái kiểu xếp thành hàng nghiêm chỉnh thế kia, rõ ràng là tập thể kéo ra xem trò cười chứ còn gì nữa!

Nghĩ vậy, tôi lập tức lấy lại khí thế, chỉ thẳng vào một ông râu bạc trông có vẻ oai nhất:

“Nực cười! Các người nghi ngờ anh ta nghén thì mau bảo anh ta về nhà dưỡng t.h.a.i đi, lôi tôi đến đây làm gì?”

“Với lại, tôi không phải vợ anh ta. Đừng có nhầm lẫn bậy bạ!”

Ông râu bạc mặt lạnh, ngắt lời tôi, giọng nghiêm trang:

“Thứ nhất, chồng cô là đàn ông, dĩ nhiên không có khả năng mang thai. Nhưng các triệu chứng quả thực là nghén. Vậy nên chúng tôi nghi ngờ đây rất có thể là hội chứng m.a.n.g t.h.a.i đồng cảm.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Mang Thai Người Nghén Là Sếp - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD