Tôi Mở Chuỗi Cửa Hàng Trong Phó Bản Linh Dị [vô Hạn] - Chương 128
Cập nhật lúc: 01/03/2026 10:08
Bên kia, bờ sông Vân Cổ.
Kiều Tinh Hà đang chậm rãi, vô cùng chậm rãi tiến về phía cô người mẫu kia.
Mỗi bước chân của anh ta đều rất nhẹ, rất cẩn thận, như sợ làm kinh động thứ gì đó. Cô gái có khuôn mặt bằng nhựa vẫn đứng cứng đờ tại chỗ, xuyên qua kẽ tay đang che mặt mà lén nhìn Kiều Tinh Hà, cơ thể không ngừng lùi về sau, dường như chỉ cần anh ta tiến thêm một bước nữa là cô ấy sẽ quay đầu bỏ chạy.
Nhưng cuối cùng cô ấy vẫn không rời đi. Ánh mắt của Kiều Tinh Hà giống như một sợi dây mềm mại trói c.h.ặ.t đôi chân cô ấy tại chỗ, khiến cô ấy không thể cử động. Mãi đến khi Kiều Tinh Hà đứng hẳn trước mặt, cô ấy mới như bừng tỉnh khỏi giấc mơ mà lùi lại một bước, nhưng cũng chỉ lùi đúng một bước.
Lúc này Kiều Tinh Hà mới yên tâm mỉm cười, cẩn thận đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cô ấy. Ngay khoảnh khắc chạm vào da thịt, anh ta cảm nhận rõ ràng cô ấy run lên dữ dội. Điều đó khiến anh ta vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y hơn. Cảm giác lạnh lẽo, cứng ngắc của nhựa truyền rõ qua lòng bàn tay, khiến sống mũi Kiều Tinh Hà bỗng cay xè.
“Đồ ngốc, sao lại để bản thân thành ra thế này.” Anh ta khẽ nói, dắt tay em gái từng bước rời khỏi vùng bóng tối. Cô người mẫu trông vẫn rụt rè và suy sụp, nhưng không còn phản kháng, ngoan ngoãn đi theo sau anh ta.
Kiều Tinh Hà đưa cô bé đến bờ sông, nhờ ánh đèn hắt sang từ bờ đối diện mà cuối cùng cũng nhìn rõ hoàn toàn gương mặt cô bé. Thực ra vẫn là khuôn mặt ấy, giống hệt những lần gặp trước, nhưng lần này càng nhìn, anh ta càng thấy đau lòng, trong n.g.ự.c như có thứ gì đó nặng nề đè xuống.
“Đừng chạm vào mặt em. Lớp trang điểm sẽ hỏng.” Người mẫu nghiêng đầu tránh tay anh ta, giọng mang theo chút ghét bỏ.
Kiều Tinh Hà bật cười vì câu nói đó: “Không sao. Tay nghề của anh trai em rất tốt, em muốn khuôn mặt thế nào anh cũng vẽ lại được.”
Nói xong, cả hai lại rơi vào im lặng.
Một lúc lâu sau mới nghe cô người mẫu nhỏ giọng nói: “Anh, em hơi muốn khóc.”
“Muốn khóc thì cứ khóc đi. Anh không cười em đâu.” Kiều Tinh Hà nói.
Người mẫu lại im lặng thêm một lúc rồi đáp: “Không khóc được. Không có tuyến lệ.”
Lời vừa dứt, không khí lại rơi vào tĩnh lặng.
Ngay sau đó vang lên tiếng sụt sịt. Kiều Tinh Hà vốn vẫn luôn cố gắng kìm nén, lúc này cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, ôm c.h.ặ.t bờ vai cứng đờ của em gái mà khóc như một đứa trẻ nặng hơn bảy mươi cân.
Màn “mạnh nam rơi lệ” của Kiều Tinh Hà kéo dài gần năm phút. Em gái người mẫu mà anh ta vất vả lắm mới tìm được ban đầu còn cảm động ôm lại anh ta, thỉnh thoảng vỗ nhẹ an ủi. Nhưng đến khoảng phút thứ ba, cô ấy cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, bắt đầu đ.ấ.m vào lưng Kiều Tinh Hà, giọng nghèn nghẹn bảo anh ta mạnh mẽ lên một chút, đừng lúc nào cũng khóc lóc như vậy.
Đương nhiên, giọng điệu thật sự của cô ấy cũng không dịu dàng đến thế. Nếu không phải điều kiện sinh lý không cho phép, Kiều Tinh Hà cảm thấy có lẽ cô ấy đã trừng mắt lườm anh ta từ lâu rồi.
... Rất tốt, đúng là em gái ruột, không lẫn đi đâu được.
Kiều Tinh Hà lại ngồi xổm dưới đất sụt sịt thêm một lúc lâu, cuối cùng cũng hoàn toàn bình tĩnh lại, bắt đầu hỏi han tình hình của em gái, từ trạng thái cơ thể cho đến sinh hoạt thường ngày, tiện thể còn hỏi luôn cả chuyện tình cảm.
Dưới sự tra hỏi của anh ta, người mẫu lập tức nhớ lại nỗi sợ từng bị sự tỉ mỉ quá mức của anh trai chi phối năm xưa, sợ đến mức vội vàng giành nói trước, tự giác kể hết toàn bộ trải nghiệm từ khi bước vào trò chơi đến nay, tránh bị anh trai tiếp tục “tra tấn” bằng kiểu quan tâm quá mức đó.
Theo lời cô ấy kể, tình hình gần như giống với suy đoán trước đây của Kiều Tinh Hà. Khi đó vì nhất thời nóng nảy nên bị người của Mắt Kép lừa vào trò chơi. Nhưng do kỹ năng khá tốt, biểu hiện trong trò chơi rất nổi bật, nên đã bị thành viên Mắt Kép tiếp cận, tìm cách giữ lại và phát triển thành cấp dưới.
Sau đó cô ấy luôn hành động cùng người của Mắt Kép, nhưng khác với Anh Đầu Trọc, nhiệm vụ chính của cô ấy là liên tục vượt phó bản để tích điểm, chứ không thường xuyên tham gia công việc đón người.
“Tích điểm?” Kiều Tinh Hà xoa đầu cô ấy, nhíu mày, “Ý là sao?”
“Tức là nâng điểm của mình lên thật cao, sau đó khi người khác cần thì chuyển cho họ.” Người mẫu khẽ đáp, “Nhưng vượt phó bản không hoàn toàn chỉ để tích điểm. Đôi khi còn để lấy đạo cụ hoặc giúp người khác hoàn thành nhiệm vụ nhánh. Như lần này là vì một đạo cụ...”
Kiều Tinh Hà nhớ lại cuộc trò chuyện mình từng nghe lén trong nhà trọ trước đó, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, gật đầu rồi hỏi tiếp: “Vậy còn đồng đội đi cùng em?”
“Đều c.h.ế.t hết rồi. Chắc là đã rời đi.” Người mẫu đáp, “Kỹ năng của em tốt hơn nên trụ thêm được hai ngày, là người c.h.ế.t cuối cùng. Sau khi kích hoạt hình phạt đặc biệt thì mới biến thành thế này. Sau đó em cũng đi tìm, nhưng không gặp lại họ nữa.”
Nói đến đây, giọng cô ấy dần trầm xuống.
“Không sao, không gặp thì thôi. Sau này em cứ đi theo anh.” Kiều Tinh Hà đau lòng xoa đầu em gái. Anh ta đang định đưa cô bé quay về cửa tiệm thì chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi: “Đúng rồi, kỹ năng của em là gì?”
“Kỹ năng của em tên là ‘Thợ săn Azer’, có thể b.ắ.n cung, đặt bẫy, còn có thể mang theo một thú cưng... À, chắc anh thấy rồi. Mấy ngày nay nó vẫn luôn đi theo anh...”
Người mẫu còn chưa nói xong thì bỗng vang lên tiếng “u u”, bụi cây gần đó rung lên sột soạt.
Ngay sau đó, một bóng hồng lao vụt qua tán lá, hất văng hai bóng người từ trong bụi rậm ra ngoài.
Hai người đó loạng choạng ngã khỏi bãi cỏ, một người đầu húi cua, một người dáng vẻ tuấn tú, chính là Anh Đầu Trọc và Bạch Thần.
“Sao các người lại ở đây?” Kiều Tinh Hà giật mình hỏi, còn người mẫu thì nhanh ch.óng kéo giãn khoảng cách với anh ta, vẫy tay về phía cái bóng màu hồng kia.
“Peach, lại đây!”
Cái bóng màu hồng vui vẻ kêu “u” một tiếng, nhẹ nhàng bay tới, lơ lửng bên cạnh người mẫu. Đó chính là linh hồn màu hồng đã luôn đi theo sau Kiều Tinh Hà suốt mấy ngày nay.
Kiều Tinh Hà: “… Đây là em nuôi à? Thảo nào hôm đó nó thấy em ở bờ sông lại kêu mừng rỡ như vậy…”
“Nó đi theo em lâu rồi, giờ vẫn vậy.” Người mẫu nhỏ giọng đáp, rồi ngẩng đầu nhìn Anh Đầu Trọc và Bạch Thần, hơi rụt rè lùi hai bước nấp sau lưng Kiều Tinh Hà.
Kiều Tinh Hà bước lên nửa bước che hẳn cô bé phía sau, nhìn hai đồng nghiệp rồi hỏi lại: “Sao các người lại tới đây?”
“Thấy cậu mãi không quay về, lại nghe tiếng có thứ rơi xuống nước ở đây nên hơi lo, vì vậy qua xem thử.” Bạch Thần ôn hòa nói, “Cái đó… em gái cũng đừng trốn nữa, tình hình của hai người bọn tôi cũng hiểu đại khái rồi…”
Nửa câu sau anh ta nói hơi ngượng, dù sao điều này cũng tương đương với việc nói thẳng rằng họ đã đứng đây nghe lén từ nãy đến giờ.
Quả nhiên, giây tiếp theo Kiều Tinh Hà kinh ngạc hỏi: “Các người đứng đây bao lâu rồi?”
Bạch Thần: “… Chắc là từ đoạn ‘mạnh nam rơi lệ’ của cậu.”
Thực ra bọn họ còn tới sớm hơn một chút, vừa đến đã nghe thấy Kiều Tinh Hà đang hồi tưởng chuyện em gái năm xưa ngã xuống hố phân. Nhưng dù sao con gái cũng dễ xấu hổ, chuyện này tốt nhất nên coi như chưa từng nghe thấy.
“… ” Kiều Tinh Hà nghe xong lập tức đỏ bừng mặt, còn cô em gái phía sau anh ta thì khẽ bật cười. Nụ cười không thể hiện rõ trên khuôn mặt, chỉ có thể nghe ra chút ý cười trong giọng nói.
Cô bé vừa cười, bầu không khí lập tức dịu xuống. Bạch Thần nhân cơ hội trò chuyện thêm vài câu, dẫn mọi người quay về cửa tiệm, tiện tay chỉ vào linh hồn màu hồng hỏi: “Nó tên Peach? Vậy em tên gì?”
“Kiều Thanh Mộng.” Người mẫu khẽ đáp, “Thanh Mộng trong câu ‘Mãn thuyền thanh mộng áp tinh hà’.”
Kiều Tinh Hà dắt tay em gái chậm rãi bước đi. Nghe cô bé nói vậy, sống mũi anh ta lại bất giác cay cay. Anh Đầu Trọc bên cạnh thì chậm chạp lên tiếng: “Bitch? Con màu hồng đó tên là Bitch?”
“Không phải. Là Peach (Bích Kỳ).” Kiều Thanh Mộng nghiêm túc đính chính, “Công chúa Peach, đó là tên thật của nó.”
“Còn là công chúa nữa sao?” Bạch Thần cười nói, ánh mắt hiền hòa như mặt hồ.
Anh ta vốn đã đẹp trai, khi cười càng thêm phong độ. Kiều Thanh Mộng nhìn anh ta một cái rồi hơi cúi đầu giải thích: “Là một nhân vật em rất thích. Nhân vật đó cũng có màu hồng. Với lại trên đầu nó hơi giống vương miện nên em gọi như vậy.”
“Ồ—” Bạch Thần mỉm cười gật đầu. Kiều Tinh Hà khó chịu lườm anh ta một cái, kéo Kiều Thanh Mộng sang phía bên kia mình.
Trong lúc trò chuyện, mọi người đã quay về số 355 phố Bình Thành. Vừa tới gần đã thấy trên bậc cửa có hai bóng người đang ngồi. Liêu Phỉ không biết đã kết thúc cuộc “họp” với Dương Đăng Nam từ lúc nào, đang ngồi cạnh Phó Tư Viễn, thấp giọng nói chuyện gì đó.
Hai người ngồi rất gần nhau. Phó Tư Viễn lúc này chỉ cao bằng nửa người, nhìn từ xa giống hệt như Liêu Phỉ đang ôm một ngọn lửa nhỏ trong lòng. Khi họ bước tới, cuộc trò chuyện cũng vừa kết thúc, Kiều Tinh Hà chỉ kịp nghe thấy Phó Tư Viễn nói: “Tôi đều nghe theo cô”.
Không hiểu sao, nhìn dáng vẻ hai người lúc đó, trong đầu anh ta bỗng hiện lên bốn chữ “tiểu điểu y nhân”. Nhưng ngay sau đó lại nhớ tới khí lạnh quanh người Phó Tư Viễn khi im lặng, sống lưng anh ta lập tức lạnh toát.
Bên kia, Liêu Phỉ thấy mọi người trở về thì lập tức đứng dậy. Khi nhìn thấy người mẫu mà Kiều Tinh Hà đang dắt tay, cô rõ ràng khựng lại một chút.
“Em gái tôi, Kiều Thanh Mộng.” Kiều Tinh Hà giới thiệu.
Liêu Phỉ nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, nhiệt tình đón người vào đại sảnh, đồng thời kéo Phó Tư Viễn lùi ra sau một chút để tránh làm cô bé sợ.
Kiều Tinh Hà biết Liêu Phỉ và những người khác còn có việc, nên cũng không để họ phải bận tâm quá nhiều đến Thanh Mộng. Sau khi giới thiệu đơn giản, anh ta tự đưa em gái đi nghỉ ngơi.
Liêu Phỉ thì cùng Bạch Thần và những người khác kiểm tra lại toàn bộ kho hàng trong tiệm một lần nữa. Sau khi xác nhận không có sai sót, cô tùy tiện trải một tấm t.h.ả.m xuống sàn đại sảnh, dưới sự canh chừng của Phó Tư Viễn mà thả lỏng chìm vào giấc ngủ.
Bạch Thần và Anh Đầu Trọc cũng mỗi người tìm một chiếc bàn, ngủ tạm qua đêm trong đại sảnh. Ngài Sầu Riêng ban ngày đã nghỉ khá nhiều nên tự giác ra ngoài cửa canh đêm.
Về phần Dương Đăng Nam, anh ta vẫn luôn ngồi ở khoảng đất trống phía sau nhà, thắp một ngọn đèn nhỏ, cặm cụi viết vẽ trên cuốn sổ fax mà Liêu Phỉ cho mượn, suốt đêm không ngủ.
“Cô ta đúng là đang làm loạn.”
Thỉnh thoảng anh ta lại lẩm bẩm một câu như vậy. Mỗi lần mắng xong, ngòi b.út đều khựng lại trong chốc lát. Nhưng rất nhanh sau đó, b.út lại tiếp tục chuyển động, ma sát với mặt giấy phát ra tiếng sột soạt khe khẽ.
Trong những âm thanh nhỏ bé ấy, mặt trời mọc rồi lại lặn, một ngày mới đã tới.
Gần như ngay khoảnh khắc ánh nắng chiếu lên mí mắt, Liêu Phỉ đột ngột mở bừng mắt.
Trong đầu cô vang lên những tiếng rè rè như cát chảy, giống như có âm thanh nào đó đang cố truyền tới nhưng bị nhiễu loạn, trở nên hỗn tạp không theo quy luật.
Ban đầu Liêu Phỉ còn chưa kịp phản ứng, chỉ mơ màng dụi mắt. Một lát sau, cô chợt hiểu ra điều gì đó, lập tức bật dậy, bịt tai lại để cảm nhận kỹ hơn. Nhưng dù cố thế nào, thứ cô nghe thấy vẫn chỉ là tiếng nhiễu rè rè.
Một linh cảm xấu dâng lên trong lòng.
Liêu Phỉ nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên chiếc ví của mình. Cô phát hiện chiếc ví đã bị nhét căng đến mức gần như bung ra, bên trong đầy tiền Quỷ Đầu. Bên dưới ví còn ép thêm một xấp tiền khác. Cô nhớ rất rõ trước đó mình không hề để nhiều tiền như vậy.
Cô bước tới, cầm toàn bộ số tiền lên, cẩn thận đếm lại. Số tiền dư ra gần như gấp bốn lần doanh thu mấy ngày qua. Doanh thu từ linh hồn được nhân đôi, tổng doanh thu lại nhân đôi thêm lần nữa, mà khách hàng của họ phần lớn đều là linh hồn, nên phần thu nhập này gần như đều nằm trong phạm vi được nhân đôi.
Ngoài ra, trong xấp tiền bị đè dưới ví, cô còn phát hiện một tấm vé phó bản hoàn toàn xa lạ. Cô cực kỳ chắc chắn trước đây mình chưa từng có thứ này.
Vừa kết toán doanh thu, vừa phát vé vào phó bản… nghĩa là việc kết toán đã hoàn tất?
Nhưng cô hoàn toàn không nghe thấy bất kỳ thông báo nào, chỉ có những tiếng nhiễu loạn kia.
Nói cách khác, vì một nguyên nhân nào đó, hệ thống hiện tại thậm chí đã không còn thực hiện được cả thông báo kết toán bình thường.
Sắc mặt Liêu Phỉ lập tức thay đổi.
Cô nhanh ch.óng quay người, nhìn về tấm bản đồ dán sau cửa. Trên bản đồ không biết từ lúc nào đã được đ.á.n.h dấu lối ra phó bản bằng mực đỏ tươi, bên cạnh còn có dòng chữ chú thích:
[Thời kỳ đặc biệt, vui lòng thận trọng khi rời sân]
Quả nhiên…
Liêu Phỉ mím môi, ánh mắt chuyển sang những người đang ngủ trong đại sảnh, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.
“Mọi người, dậy hết đi.” Cô trầm giọng nói. “Tình hình không ổn. Có lẽ chúng ta phải rời khỏi đây sớm hơn dự kiến. Chuẩn bị đi, tôi đi gọi xe ngay bây giờ.”
