Tôi Mở Chuỗi Cửa Hàng Trong Phó Bản Linh Dị [vô Hạn] - Chương 135
Cập nhật lúc: 01/03/2026 14:01
Mặc dù ký ức đã hơi mờ đi, nhưng trong ấn tượng của Liêu Phỉ, trên bảng chỉ dẫn ở trạm dừng chân Đảo Điểm quả thật từng có một chuyến xe buýt không lấy Phố Thương mại Vân Cổ làm điểm cuối.
Phó bản này mang tên “Phố Thương mại Vân Cổ”, rõ ràng khu thương mại đó chính là hạt nhân trung tâm của toàn bộ phó bản. Sau khi tiến vào, tất cả người chơi đều sẽ bị dẫn hướng đến nơi đó. Trong hoàn cảnh như vậy, tuyến xe buýt lại đi tới một trạm nhỏ gần như không ai lui tới, xét theo một góc độ nào đó, chẳng phải cũng có thể xem là “vô nghĩa” sao?
Tim Liêu Phỉ khẽ đập mạnh vì suy đoán bất ngờ này. Sau khi trấn an Đằng La Nguyệt, cô lập tức gọi một cuộc “điện thoại” cho Trương ca để hỏi tin tức liên quan. Giọng Trương ca ở đầu dây bên kia nghe đầy vẻ khó hiểu.
“Xe không chạy đến Phố Thương mại Vân Cổ sao? Ủa, tôi không biết.”
Trương ca mờ mịt nói: “Xe bên tôi đều chạy tới phố thương mại hết. Trong phó bản này cũng không còn tuyến xe buýt nào khác… Cô chủ Liêu, cô có chắc mình không nhìn nhầm không?”
Đương nhiên là chắc chắn rồi… Liêu Phỉ thầm đáp trong lòng.
Một chuyến xe như vậy chắc chắn tồn tại, cô hoàn toàn không nghi ngờ. Thực ra ngay lần đầu đến trạm Đảo Điểm, cô đã chú ý tới tuyến đường này, chỉ là lúc đó đang vội đến Phố Thương mại Vân Cổ nên không điều tra kỹ. Mà lời Trương ca vừa nói lại càng khiến cô thêm khẳng định suy đoán của mình.
Trương ca tuy quản lý toàn bộ xe buýt trong phó bản, nhưng suy cho cùng anh ta vẫn là NPC. Một số manh mối quan trọng vốn dĩ NPC không thể nhìn thấy, đây có lẽ chính là lý do anh ta hoàn toàn không biết đến tuyến đường kia.
Xem ra phải đích thân đến trạm Đảo Điểm một chuyến rồi.
Liêu Phỉ âm thầm quyết định, quay đầu nhìn Đằng La Nguyệt vẫn còn vương nước mắt trên mặt, khẽ thở dài.
Nhưng trước hết vẫn phải sắp xếp ổn thỏa cho cô bé đã.
Từ sau khi rời khỏi phó bản A Vĩ, Đằng La Nguyệt luôn là nguồn cung ổn định về hợp đồng đổi tên và tên gọi cho Liêu Phỉ. So với cô, những cái tên cô bé nghĩ ra luôn cao cấp và sang trọng hơn, bán rất chạy trong phó bản. Ngoài ra, khi Liêu Phỉ không tiện ra mặt, cô bé còn giúp thu mua hàng hóa rồi gửi vào phó bản. Cứ như vậy, quan hệ giữa hai người ngày càng thân thiết.
Vì thế khi khu an toàn xảy ra sự cố, Liêu Phỉ vừa rảnh tay đã lập tức liên lạc với cô bé. Biết Đằng La Nguyệt thuận lợi tiến vào phó bản, cô cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khác với nhóm Bạch Thần, cô bé vào phó bản với thân phận người chơi mới, buộc phải hoàn thành tiến trình vượt ải trước, không thể trực tiếp ở lại như những người khác.
“Nói cách khác, lát nữa em phải tới Phố Thương mại Vân Cổ đúng không?” Sau khi hiểu rõ tình hình, Liêu Phỉ gật đầu, ra dấu OK với cô bé.
“Thời hạn của em còn bao lâu? Em định đi bằng cách nào? Nếu đi xe buýt thì chị có thể nhờ người đưa thẳng em qua.” Liêu Phỉ bình tĩnh nói. “Đúng rồi, hai em chỉ có hai người vào thôi sao? Đạo cụ có bị mất không?”
“Dạ…” Đằng La Nguyệt phồng má, giọng hơi buồn bực. “Nhiều đạo cụ của em vừa vào đã biến mất rồi. Có cái rơi sang chỗ đồng đội, có cái thì hoàn toàn không tìm thấy nữa…”
“Vậy chắc là bị ngẫu nhiên rơi vào NPC gần đó rồi.” Liêu Phỉ hiểu ra. “Lúc vào em xuất hiện ở đâu? Có xa chỗ này không?”
“Hơi xa một chút. Em ra từ một trung tâm thương mại, đi qua đây khoảng một con phố, ở giữa còn có một vùng sương mù rất lớn…” Đằng La Nguyệt vừa nhớ lại vừa nói.
“Ồ, chỗ đó à, chị biết rồi.” Liêu Phỉ b.úng tay, bảo cô bé chờ một lát rồi đi sang bên cạnh, lấy ra một dấu hiệu hình cúc áo và bắt đầu “gọi điện thoại”.
“Alo? Cô Lý phải không, là tôi, Liêu Phỉ đây… Xin hỏi hiện giờ cô có ở trung tâm thương mại không? Là thế này, một người bạn của tôi khi vào phó bản thì đạo cụ bị rơi ngẫu nhiên vào NPC, vị trí vừa đúng chỗ các cô… Ồ, được sao? Vậy làm phiền cô nhé, cảm ơn nhiều… Hôm nay cô có ghé tiệm không? Bên tôi bắt đầu cung cấp lê tươi rồi.”
Kết thúc cuộc gọi, Liêu Phỉ quay lại giơ dấu OK với Đằng La Nguyệt.
“Chị đã nhờ người hỏi giúp rồi. Khoảng một tiếng nữa sẽ có phản hồi. Em có kịp thời gian không? Nếu không thì cứ đến phố thương mại trước, lấy lại được đạo cụ chị sẽ gửi qua cho em.”
“Một tiếng… chắc kịp.” Đằng La Nguyệt gật đầu mơ hồ. “Mà người chị nhờ là…”
“Một NPC mở cửa hàng quần áo trong trung tâm thương mại, nhưng cô ấy sắp chuyển tới chỗ chị rồi.” Liêu Phỉ nói nhẹ nhàng, sau đó nhìn sang thanh niên vẫn đứng ngây ra bên cạnh.
“Garfield đúng không? Anh xuất hiện ở đâu?” Liêu Phỉ tiện thể hỏi luôn. “Nếu anh cũng mất đạo cụ thì cứ nói. Xa quá thì tôi không giúp được, nhưng quanh khu này vẫn có thể hỏi thử.”
“Tôi vào từ… tòa nhà văn phòng phía tây bắc trung tâm thương mại.” Garfield ngẩn người rồi đáp. “Cách chỗ em gái Măng Cụt khoảng hai ba dặm… Nhưng tôi không sao. Tôi đi gấp nên cũng không mang đạo cụ gì đáng giá.”
“Không thể nói vậy được. Thời điểm đặc biệt, đạo cụ nhỏ đến đâu cũng có thể cứu mạng.” Nói xong, Liêu Phỉ quay sang Vô Quang phía sau quầy thu ngân. “Trong tòa nhà văn phòng đó có khách quen của chúng ta không?”
Vô Quang nghiêng đầu suy nghĩ rồi đáp: “Có một Huyết Lĩnh, ngày nào cũng tới mua bánh mì và chơi bài. Nhưng anh ta chỉ đến buổi tối… À đúng rồi.”
Cô ấy quay người lấy sổ tay, lật xem cẩn thận rồi nói tiếp: “Có ông Trương hôm nay hẹn gặp bà chủ để bàn chuyện nhượng quyền. Cửa hàng gốc của ông ấy nằm gần tòa nhà văn phòng đó.”
Cô ấy khép sổ lại, nghiêm túc nhìn Liêu Phỉ.
“Ông ấy sẽ tới lúc bốn giờ chiều.”
“Vậy thì hơi muộn.” Liêu Phỉ gãi má, áy náy nhìn Garfield. “Có lẽ không kịp rồi. Nhưng yên tâm, nếu lấy lại được đạo cụ, tôi sẽ nhờ người gửi tới phố thương mại cho anh.”
“Vậy thì… làm phiền cô.” Người thanh niên da ngăm đáp không chắc chắn, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác.
Thực tế, từ lúc Liêu Phỉ gọi cuộc “điện thoại” đầu tiên, ánh mắt anh ta đã trở nên cực kỳ mờ mịt. Rõ ràng toàn bộ thao tác sau đó của cô đã vượt quá nhận thức của anh ta.
So với anh ta, Đằng La Nguyệt lại bình tĩnh hơn nhiều. Cô bé trông như đã quá quen với chuyện này, thậm chí còn tò mò hỏi “Huyết Lĩnh” nghĩa là gì.
“À, đó chỉ là cách gọi một loại NPC thôi.” Liêu Phỉ vừa giải thích vừa ra hiệu ở cổ áo. “Những NPC vì ho ra m.á.u hoặc chảy m.á.u làm đỏ cổ áo sẽ được gọi là Huyết Lĩnh. Thường dùng cho linh hồn hoặc cương thi có ngoại hình khá đẹp, xem như tiếng lóng chung giữa các NPC.”
Tiếng lóng chung giữa các NPC…
Garfield nghĩ tới đây, khóe miệng khẽ giật.
Sau đó Liêu Phỉ còn dặn dò thêm vài câu, nhưng anh ta hoàn toàn không nghe lọt nữa. Anh ta nhìn theo bóng Liêu Phỉ rời khỏi tiệm, đợi đến khi cô khuất hẳn mới nhỏ giọng hỏi:
“Em gái Măng Cụt, người em tìm chắc chắn là người chơi đúng không?”
“…” Đằng La Nguyệt nhìn anh ta bằng ánh mắt cạn lời, biểu cảm như đang nói: Anh thấy sao?
Garfield: “… Nói thật, tôi thấy cô ấy giống NPC phe thiện hơn… Không, có khi phải tính là tiểu boss.”
“Nói chính xác thì bà chủ là sếp của các tiểu boss.” Vô Quang bình thản bước tới từ phía sau, chìa tay ra. “Phòng nghỉ tầng hai đi lối này, mời hai vị theo tôi. Hai vị có cần dùng điểm tâm không? Chúng tôi có thực phẩm dành riêng cho người chơi, còn có bánh bao đặc sắc. Lát nữa cũng sẽ cung cấp lê tươi.”
Garfield: “…” Biểu cảm anh ta lại tiếp tục đờ ra.
“Em đã nói với anh từ sớm rồi.” Đằng La Nguyệt liếc anh ta, giọng trẻ con nhưng cực kỳ nghiêm túc. “Đùi của em rất to.”
Do phía Trương ca cần sắp xếp xe, Đằng La Nguyệt ở lại tòa nhà thêm một lúc. Cô bé không ngồi yên trong phòng nghỉ được bao lâu đã chạy xuống tiệm giúp Vô Quang khi cửa hàng bắt đầu mở cửa, khách ra vào tấp nập.
Không lâu sau, nhóm Kiều Tinh Hà cũng lần lượt thức dậy. Kiều Tinh Hà vẫn đóng cửa thúc bản thảo, không lộ diện. Ngài Sầu Riêng sau khi thay “da” mới thì tìm một căn phòng yên lặng sản xuất “lê tươi”. Bạch Thần và anh Đầu Đinh khá rảnh, định phụ giúp trong tiệm rồi sẽ đi thăm dò bản đồ xung quanh.
Đúng lúc Bạch Thần đang giúp dỡ hàng thì gặp Garfield, hai người thuận miệng trò chuyện.
“Nói thật, tôi cứ tưởng em gái Măng Cụt đưa tôi tới đây để ôm đùi, ai ngờ lại là dẫn tôi tới mở mang tầm mắt.”
Dù đã nghe Vô Quang và Đằng La Nguyệt giải thích, Garfield vẫn cảm thấy sự tồn tại của cửa tiệm này quá khó tin.
“Cửa tiệm này phải nói là thứ đỉnh thứ hai mà tôi từng thấy kể từ khi vào trò chơi! Không biết sau này có cơ hội hợp tác không nữa…”
Garfield không giấu nổi sự rung động.
Bạch Thần, sau khi biết anh ta từng thuộc Mèo Đen Logistics, liền thiện ý đề nghị:
“Chuyện này anh hoàn toàn có thể tìm Liêu Phỉ nói chuyện. Tạp hóa Phi Phi hiện rất thiếu kênh cung ứng ngoài phó bản. Mà theo tôi biết, logistics trong phó bản lại chính là điểm yếu của Mèo Đen Logistics. Nếu hai bên hợp tác thì vừa vặn bù trừ khuyết điểm, đôi bên cùng có lợi. Với tính cách của Liêu Phỉ, cô ấy chắc chắn sẽ cân nhắc.”
“Tôi cũng đang nhắm tới năng lực logistics trong phó bản của họ. Hơn nữa các cửa hàng chuỗi còn có thể làm điểm trung chuyển…” Garfield nói đầy mong đợi rồi thở dài. “Nhưng thôi, đợi qua đợt sóng này đã. Hệ thống điểm hiện không dùng được, khu an toàn cũng rối loạn, nghiệp vụ của Mèo Đen đã tạm dừng toàn bộ. Không biết sau này sẽ thế nào nữa.”
Bạch Thần vỗ vai anh ta an ủi, rồi đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, lúc nãy anh nói tạp hóa Phi Phi là thứ đỉnh thứ hai anh từng thấy. Vậy thứ đỉnh nhất là gì?”
