Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 60: Điểm Tích Lũy Này Tiêu Thật Sự Đáng Giá!
Cập nhật lúc: 08/03/2026 18:12
Bất cứ ai không đến nếm thử món bít tết này, anh đều sẽ cảm thấy tiếc thay cho họ.
Tư tưởng không thể bay xa, tiếp tục ăn cơm thôi.
Làm sao bây giờ, lại có thêm một lý do để g.i.ế.c tang thi rồi, vì để ngày nào cũng có thể đến nhà hàng buffet ăn bữa cơm này, anh liều mạng!
Khê Tri cũng bị đồ ăn ngon trong nhà hàng buffet làm cho kinh ngạc đến ngây người, không nói nhiều lời, bỏ mặc Vương Cường, bưng ba bốn cái đĩa, điên cuồng gắp thịt ăn.
┭┮﹏┭┮ Thật sự quá ngon, hóa ra không cần ôm đùi phụ nữ, chỉ cần chăm chỉ g.i.ế.c tang thi tích cóp tinh hạch là có thể ăn no, trời mới biết trước kia vì một bữa ăn hắn đã phải trả giá những gì.
Lũ đàn bà xấu xa c.h.ế.t tiệt kia, làm lỡ dở chuyện hắn g.i.ế.c tang thi, bao nhiêu năm nay hắn đã bỏ lỡ biết bao nhiêu tinh hạch!
Trong khoảnh khắc này, hắn cuối cùng cũng hiểu tại sao nhân cách thứ hai của Khê Tri lại hận không thể trực tiếp xóa sổ hắn, ┭┮﹏┭┮ bây giờ hắn cũng muốn xóa sổ chính mình.
Khoan đã! Khê Tri cứng đờ người, cảm nhận được điều gì đó.
Vương Cường ngồi đối diện đang cắm cúi ăn cơm bỗng nhiên phát hiện sự kỳ lạ của Khê Tri, nơm nớp lo sợ nhận ra thần sắc trong đáy mắt hắn liên tục thay đổi, dường như là mấy nhân cách đang tranh giành quyền kiểm soát cơ thể.
Đột nhiên, cậu ta thấy cơ thể mình chớp nháy hai cái, trở nên hư ảo.
“Đừng mà, Khê Nghiên, cô ráng chịu đựng cho tôi! Tôi còn chưa ăn no đâu!”
Vương Cường vội vàng nhân lúc mình còn có thể chạm vào đồ vật, điên cuồng nhét đồ ăn vào miệng, ăn như hổ đói.
Đùa gì vậy, cậu ta vất vả cả buổi, ngay cả một bữa cơm no cũng không cho ăn sao?! Đừng có quậy chứ!
“Vương, Vương Cường, giúp, tôi giành cơ thể...”
Trong miệng Khê Tri truyền ra một giọng nữ hơi mảnh, Vương Cường lập tức nhận ra đó chính là Khê Nghiên, người đã tạo ra cậu ta.
Cậu ta kích động nhào tới, nắm lấy hai vai Khê Tri: “Nói mau! Tôi giúp cô thế nào!”
“Mau, mau tôi, tôi muốn, ăn bít tết...”
“Ăn ăn ăn! Của tôi cho cô hết! Cô mau cút ra đây cho tôi! Tranh khí lên!”
Khê Tri bị ép ngửa đầu, trong đôi mắt hé mở, đồng t.ử biến thành ba màu, vẫn đang không ngừng c.ắ.n nuốt chiếm giữ đối phương.
“Khê Nghiên! Cố lên! Trong khách sạn cái gì ngon cũng có! Còn có kem! Trà sữa nữa! Món cô thích nhất đấy!”
“Mày, mày muốn, c.h.ế.t!”
Giọng nói của Khê Tri trở nên trầm thấp, tràn ngập ác ý xâm lược.
“Bọn mày đều, tránh ra, cơ thể, là của tao.” Đây là nhân cách thứ nhất Khê Tri.
“Sao cũng, phải đến lượt tôi, ra ngoài chứ.” Giọng nói hơi mảnh, đây là Khê Nghiên.
Vương Cường lo lắng đến mức ch.óp mũi toát mồ hôi, nhìn chằm chằm vào đồng t.ử của Khê Tri, hận không thể thò tay vào kéo mảng màu tím thuộc về Khê Nghiên mở rộng 180 độ, trực tiếp chiếm lĩnh địa bàn.
Cậu ta có nằm mơ cũng không ngờ, chỉ vì một miếng bít tết, vậy mà trực tiếp đ.á.n.h thức cả nhân cách thứ hai và Khê Nghiên đang ngủ say dậy!
“Khê Nghiên! Cố lên!”
Vương Cường nắm vai Khê Tri lắc lư qua lại.
Người đi ra nhất định phải là Khê Nghiên! Nếu là nhân cách thứ hai thì cậu ta tiêu đời chắc rồi!
“Khê Nghiên! Khê Nghiên!”
Trong cổ họng Khê Tri phát ra tiếng gầm gừ không rõ nghĩa, toàn thân run rẩy dữ dội, sắc mặt trắng bệch, tay chân vô thức bày ra những tư thế kỳ quái.
“Không, được, bọn họ, quá mạnh, cậu mau, quay, lại.”
Khê Tri đột ngột mở mắt, màu tím trong đồng t.ử chỉ còn lại một vệt nhỏ hẹp, hắn vươn tay, túm lấy Vương Cường.
Vương Cường hoảng hốt muốn lùi lại, dùng sức vung tay, nhưng giống như nam châm cực mạnh hút vào nhau, cậu ta dần dần bị hút vào trong.
“Không! Khê Nghiên! Tôi còn chưa ăn no mà!”
“Mau, quay lại!”
Cùng với tiếng hét ch.ói tai của Khê Tri, Vương Cường trong nháy mắt biến mất tại chỗ...
“Anh ơi, người kia biến mất rồi.” Lộc Giác nép vào lòng Lam Vô, có chút sợ hãi.
Ánh mắt quét qua cơ thể đang run rẩy của Khê Tri, Lam Vô ôm lấy vai cô bé, cúi đầu kiên nhẫn dỗ dành.
“Đừng sợ, người đó vốn dĩ là hư vô, đó là dị năng của hắn.”
Lộc Giác len lén nhìn qua từ bên cổ Lam Vô, vừa vặn chạm phải đôi mắt màu tím của Khê Tri!
