Tôi Mới Là Người Cần Bảo Vệ - Phần 6

Cập nhật lúc: 08/09/2026 06:02

14.

“Chu Dạng!”

Trữ Hàn nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi, ngay sau đó khóe môi lập tức kéo lên thành một nụ cười thật lớn.

“Tôi tìm thấy cậu rồi!!”

“Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi…”

Hai mắt anh ta đỏ ngầu vì những tia m.á.u li ti, trên mặt chẳng biết là nước mưa hay nước mắt.

Tôi vẫn còn ngơ ngác: “Sao anh lại…”

Trữ Hàn bất ngờ vươn tay, ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng.

“Tôi nhớ cậu c.h.ế.t đi được.”

Tên này đúng là khỏe thật, bị anh ta siết c.h.ặ.t đến mức tôi gần như không thở nổi. Hơn nữa đang ở dưới nước, chân tôi chẳng có chỗ nào để dùng sức.

Tôi đành lấy tay đập vào lưng anh ta: “Anh còn ôm nữa là hai đứa mình cùng bị nước cuốn ra biển đấy!”

Lúc này Trữ Hàn mới sực tỉnh.

“Mưa lớn thế này, sao cậu lại chạy ra ngoài? Nguy hiểm lắm!”

Tôi tức tối nhét áo phao vào tay anh ta: “Câu này phải để tôi hỏi anh mới đúng.”

Trữ Hàn vừa định lên tiếng thì tôi đã cắt ngang: “Ở đây không phải chỗ để nói chuyện. Mặc áo phao vào rồi đi theo tôi.”

Trữ Hàn ngoan ngoãn làm theo.

Dòng nước chảy rất xiết, nhưng may mà cuối cùng cả hai vẫn bình an vô sự.

Tôi đưa Trữ Hàn về nhà, lấy một bộ quần áo sạch cho anh ta, rồi chỉ vào phòng tắm: “Anh đi tắm nước nóng trước đi.”

“Còn cậu?” Trữ Hàn nhìn chằm chằm vào tôi.

Chẳng biết anh ta nghĩ đến chuyện gì mà bỗng nhiên nói: “Cậu đừng hiểu lầm nhé, tôi không có ý muốn tắm cùng cậu đâu.”

“Hay là cậu tắm trước đi, tôi không vội…”

Tôi liếc anh ta một cái.

“Phòng ngủ của tôi có phòng tắm riêng. Tôi bảo anh đi thì anh mau đi đi.”

Nhận ra mình đã nghĩ quá xa, mặt Trữ Hàn lập tức đỏ bừng.

“Ồ... ồ.”

Tôi cũng nhanh ch.óng đi tắm, qua loa một lúc rồi vào bếp nấu mì.

Đến khi mì gần chín… Trữ Hàn cũng thay đồ xong bước ra.

Anh ta cao gần mét chín, cao hơn tôi hẳn nửa cái đầu. Quần áo của tôi mặc trên người anh ta có hơi chật. Lại thêm mái tóc vừa được gội, ngoan ngoãn rũ xuống, khiến dáng vẻ vốn cao lớn của anh ta trông hơi buồn cười.

Thế mà trông anh ta lại vui vẻ vô cùng.

“Chu Dạng, quần áo của cậu tôi mặc vừa y luôn.”

Tôi giật giật khóe môi.

“Lại đây ăn đi.”

“Đến ngay!”

Vì muốn xua bớt hơi lạnh trong người, tôi cho rất nhiều gừng thái sợi vào bát mì.

Trữ Hàn nhắm mắt nhắm mũi ăn ngấu nghiến.

“Ngon quá! Chu Dạng, tay nghề của cậu đỉnh thật đấy!”

Tôi đặt đũa xuống, ngước mắt nhìn anh ta.

“Nói đi, sao tự nhiên anh lại xuất hiện ở đây?”

Hai má Trữ Hàn phồng lên vì đang nhai. Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.

“Đến tìm cậu chứ sao.”

Tôi nhớ đến lời ông chủ tiệm hải sản hôm qua, bèn hỏi: “Anh xem được đoạn video đó rồi à?”

Trữ Hàn không phủ nhận.

Lửa giận trong tôi lập tức bùng lên.

“Hôm nay có bão anh không biết à? Đầu anh có vấn đề rồi đúng không?”

“Biết chứ.” Trữ Hàn cụp mắt xuống, đường môi mím c.h.ặ.t.

Một lúc sau, anh khẽ nói:

“Nhưng tôi nhớ cậu.”

“Một giây cũng không đợi nổi.”

15.

Tim tôi bỗng run lên một nhịp.

Nhất thời chẳng phân biệt được cảm giác này là tức giận hay một thứ gì khác.

Tôi chẳng vui vẻ gì:

“Tôi có chạy đi đâu đâu. Anh có biết trời bão nguy hiểm đến mức nào không?”

“Anh không muốn sống nữa à?”

Trữ Hàn nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Cậu thật sự sẽ không chạy đi sao? Lỡ cậu lại đột nhiên biến mất giống như ba năm trước thì tôi phải làm sao?”

“Chu Dạng, tôi không dám đ.á.n.h cược. Cậu hiểu không?”

Tim tôi đập dữ dội.

“Anh... đừng nói linh tinh nữa.”

Trữ Hàn lặng lẽ nhìn tôi. Đột nhiên đứng dậy đi về phía tôi. Sau đó quỳ một gối xuống trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi, ngẩng đầu hỏi:

“Đến tận bây giờ, cậu vẫn còn nghi ngờ tình cảm của tôi sao?”

Hơi thở của tôi lập tức rối loạn.

“Anh... buông tay ra.”

“Nhưng cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

Tôi né tránh ánh mắt anh.

Bên ngoài, mưa gió vẫn đang điên cuồng gào thét. Mà lòng tôi cũng chẳng yên ổn hơn là bao.

“Chu Dạng, cho tôi một cơ hội, được không?”

Tôi mím môi, đầu ngón tay khẽ động, rồi nhìn Trữ Hàn.

Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng cảm nhận được mình là một người đặc biệt đối với bất kỳ ai.

Nhưng người trước mắt này… Lại khiến tôi lần đầu tiên có được cảm giác ấy.

Đôi mắt anh vẫn sáng long lanh như lần đầu chúng tôi gặp nhau.

Lòng bàn tay anh ấm áp, nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, mang đến một cảm giác yên tâm khó tả.

Có lẽ vì hôm nay thời tiết quá tệ, cũng có lẽ vì tôi đã cô đơn quá lâu.

Tôi nghe thấy chính mình nói:

“Vậy thì... thử xem.”

“Trữ Hàn, chúng ta thử ở bên nhau đi.”

16.

Trữ Hàn sững người trong giây lát. Đến khi hoàn hồn, khóe môi anh không kìm được mà cong lên, nhưng hơi nước nơi đáy mắt lại ngày càng dâng đầy.

“Chu Dạng, tôi nhất định sẽ yêu thương cậu thật tốt.”

Anh đặt tay tôi lên n.g.ự.c mình.

“Tôi hứa.”

Vừa dứt lời, nước mắt đã lăn xuống từ khóe mắt.

Cổ họng tôi bỗng nghẹn lại, đưa tay lau nước mắt cho anh.

“Sao anh hay khóc thế?”

Trữ Hàn ngượng ngùng cúi đầu, vùi mặt vào chân tôi.

“Tại gừng cay quá nên tôi mới khóc thôi.”

Tôi phì cười.

Được rồi, anh muốn nói sao thì nói.

Buổi tối, mưa đã nhỏ đi đôi chút nhưng vẫn chưa có dấu hiệu ngừng. Tôi và Trữ Hàn ngồi trong nhà, mắt to trừng mắt nhỏ.

Căn nhà này tuy có hai phòng ngủ… Nhưng trong nhà chỉ có một chiếc giường.

“Tôi ngủ sofa cũng được. Hơi nhỏ một chút thôi, nhưng tạm bợ qua đêm vẫn ổn.”

Trữ Hàn vừa nói vừa lén nhìn tôi.

Tôi khẽ cười khẩy.

“Tôi có nói cho anh ngủ sofa đâu?”

Mắt Trữ Hàn lập tức sáng lên.

“Vậy là tôi có thể vào phòng ngủ, ngủ cùng cậu sao?”

“Tôi đương nhiên cầu còn không được. Chỉ là... tôi sợ cậu vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng…”

Tên này lại bắt đầu tự suy diễn nữa rồi.

Tôi liếc anh ta, bỗng nhiên nổi hứng muốn trêu anh.

Tôi kéo anh vào phòng ngủ rồi bất ngờ đẩy ngã xuống giường.

“Còn nhớ tôi từng nói gì không? Tôi chỉ thích làm người ở trên.”

Cơ thể Trữ Hàn lập tức cứng đờ.

Môi anh run run: “Nhớ... nhớ.”

“Cậu... tôi... thôi bỏ đi!” Anh nhắm c.h.ặ.t mắt, vẻ mặt như thể chuẩn bị hy sinh: “Nếu cậu nhất định muốn thì... tùy cậu vậy.”

Nhìn bộ dạng như sắp bước lên pháp trường của anh, tôi không nhịn được bật cười.

Tôi xoay người nằm xuống giường.

“Được rồi, tôi đùa thôi. Ngủ đi.”

Trữ Hàn mở mắt, quay sang nhìn tôi.

“Cậu không giận thật chứ?”

“Tôi không phải không muốn. Thật đấy. Chỉ là... tôi cần chuẩn bị tâm lý một chút. Cậu sẽ không vì chuyện này mà hối hận vì đã đồng ý ở bên tôi chứ?”

Tôi chống một tay dưới đầu, nghiêng đầu nhìn anh. 

Bộ dạng thấp thỏm này của anh sao mà đáng yêu thế không biết.

Nhưng thôi.

Không trêu anh nữa.

“Tôi không giận. Nói thật, tôi không quá để tâm chuyện đó. Hai người ở bên nhau thì đương nhiên phải biết nhường nhịn nhau. Anh đã không muốn, cho dù tôi có làm thì bản thân tôi cũng chẳng vui vẻ gì.”

“Chuyện này dù sao cũng phải để cả hai người đều vui vẻ mới được.”

Trữ Hàn bật dậy, hai tay chống xuống bên cạnh tôi.

“Ý cậu là…”

Tôi ấn anh nằm trở lại.

“Đúng như anh hiểu đấy. Nhưng không phải bây giờ. Tôi mệt rồi, muốn ngủ.”

Trữ Hàn nuốt khan, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà. Ngón út lặng lẽ móc lấy ngón út của tôi.

“Không phải bây giờ... vậy thì khi nào…”

Tôi ngáp một cái.

“Ồn quá. Yên lặng đi.”

“Ồ... ồ.”

Trong cơn mơ màng, Trữ Hàn nhích lại gần, vòng tay ôm tôi từ phía sau.

Khóe môi tôi khẽ cong lên.

Sau vô số đêm ẩm ướt và lạnh lẽo… Cuối cùng tôi cũng có một vòng tay ấm áp để ôm lấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Mới Là Người Cần Bảo Vệ - Chương 6: Phần 6 | MonkeyD