Tôi Muốn Công Lược Phật Tử, Hệ Thống Nghe Nhầm Thành Con La - 6

Cập nhật lúc: 28/08/2026 04:01

16

​【Hệ thống nhắc nhở: Độ thiện cảm của Tiểu Cáp đã đạt 100 điểm, nhiệm vụ hệ thống hoàn thành xuất sắc.】

​Giọng nói máy móc của hệ thống bỗng chốc vang lên: 【Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ công lược, hiện có thể nhận phần thưởng nhiệm vụ.】

​“Ta cần phần thưởng để làm cái quái gì nữa chứ?” Tôi khóc gào lên trong tuyệt vọng: “Hệ thống, ta cầu xin ngươi, hãy trả lại Tiểu Cáp cho ta đi mà!”

​Ba năm trời cùng chung sinh t.ử, đồng cam cộng khổ, Tiểu Cáp sớm đã không còn là một con la vô tri tầm thường dưới ngòi b.út của tác giả nào nữa.

​Dù có cho tôi quay về thế giới hiện thực thì đã sao…… Tiểu Cáp, chàng rốt cuộc đã……

​“Diên Nhi, sao nàng lại khóc?”

​Tiếng “khôi khôi” thân thương bỗng vang lên ngay bên tai.

​Tôi bàng hoàng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt dịu dàng như làn nước mùa thu của Tiểu Cáp.

​17

​Thì ra phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống chính là: Hiện thực hóa một tâm nguyện của ký chủ.

​Hệ thống đã chuẩn y nguyện vọng tha thiết nhất của tôi: Tiểu Cáp — người vốn đã tan thành mây khói, hồn phi phách tán — được cưỡng chế hồi sinh trọn vẹn, ngay cả chiếc móng trước từng bị cụt cũng lành lặn như thuở ban đầu.

​Tôi và Tiểu Cáp ôm chầm lấy nhau, nghẹn ngào khóc không thành tiếng.

​Trong cơn xúc động ngập tràn, tôi bỗng cảm nhận được xiềng xích gông cùm trói buộc cảnh giới tu vi bấy lâu nay đang rục rịch nứt vỡ.

​Rắc!

​Bộ 《Cửu La Thần Công》 của tôi nước chảy thành sông, chính thức đột phá chạm mốc tầng thứ chín.

​Tiểu Cáp dường như cũng trải qua biến chuyển tương tự. Hai đứa vội vã buông nhau ra, chăm chú quan sát sự biến đổi kỳ diệu trên cơ thể đối phương.

​Một luồng kim quang rực rỡ từ cõi hư không giáng xuống, bao bọc lấy toàn thân Tiểu Cáp.

​Cùng lúc đó, một làn hào quang màu hồng phấn dịu nhẹ cũng khẽ phủ mờ tầm mắt tôi.

​Khi ánh sáng dần tản đi, tôi kinh ngạc thốt lên từng tiếng. Những thanh âm buột ra khỏi miệng vậy mà lại là tiếng người vô cùng quen thuộc.

​Cánh tay ngọc ngà…… bàn tay thon dài…… bộ móng nail tiền triệu lấp lánh……

​Đây chính là cảnh giới tối thượng của tầng thứ chín 《Cửu La Thần Công》: Hóa hình!

​Còn ở phía Tiểu Cáp……

​Gương mặt tuấn tú thanh lãnh cấm d.ụ.c, đôi mắt trong veo thánh khiết như ngọc, chuỗi tràng hạt đỏ thẫm ẩn chứa phật quang huyền diệu cùng chiếc áo cà sa trắng như tuyết……

​“Thanh lãnh Phật t.ử, Huyền Trần?” Tôi sững sờ buột miệng gọi tên.

​Chàng khẽ mỉm cười lắc đầu, bước từng bước khoan t.h.a.i đến trước mặt tôi, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay tôi:

​“Diên Nhi, chúng ta làm quen lại từ đầu nhé.

​Ta tên là Tiểu Cáp, là chú la ngây ngô của riêng một mình nàng.”

Phiên ngoại

​18

​Vừa mới lọt lòng, ta đã bị cha mẹ ruột nhẫn tâm vứt bỏ giữa trời tuyết lạnh giá.

​Chính sư phụ là người đã cứu vớt mạng sống này của ta.

​Sư phụ là trụ trì chùa Tu Di. Người nhận ta làm đệ t.ử đóng cửa, dạy ta học chữ hiểu đạo lý, truyền thụ cho ta con đường tu luyện.

​Dưới sự chỉ dạy tận tình của người, tu vi của ta tiến bộ vượt bậc từng ngày.

​Vào ngày chính thức quy y, sư phụ ban cho ta pháp hiệu Huyền Trần, phong ta làm thủ tịch đệ t.ử đứng đầu hàng chữ Huyền.

​Từ đó, người trong giới tu chân luôn kính cẩn gọi ta là: “Thanh Lãnh Phật T.ử Huyền Trần”.

​19

​Năm mười tám tuổi, sư phụ hỏi ta: “Thế nào là Phật?”

​Ta thưa: “Phật là nhẫn nhường.”

​Sư phụ khẽ lắc đầu, bảo ta xuất quan vân du khắp nơi để tự mình ngộ ra Phật lý.

​Ba năm vân du trôi qua, ta đi khắp nẻo nhân gian hồng trần.

​Trở về, sư phụ lại hỏi: “Thế nào là Phật?”

​Ta đáp: “Phật là chúng sinh.”

​Sư phụ xót xa thở dài, dẫn ta bước lên tầng thứ chín của Tàng Thư Các.

​Tầng chín vốn là cấm địa bất khả xâm phạm của chùa Tu Di. Trên các giá sách nơi đây không hề chứa đựng kinh thư, mà là những quả cầu ánh sáng lung linh đủ mọi màu sắc.

​“Muốn làm rồng voi giữa chư Phật, trước phải làm trâu ngựa cho chúng sinh.”

​Sư phụ dạy rằng, mỗi quả cầu quang mang này đều thông tới một trong tám vạn bốn nghìn tiểu thế giới. Chỉ khi đích thân nhập thế nếm trải kiếp trần, con mới có thể thấu suốt được chân lý của nhà Phật.

​20

​Ta chạm tay vào một quả cầu phát ra ánh sáng lam nhạt, tiến vào một tiểu thế giới.

​Tiểu thế giới này phân chia thành ba cõi Tiên, Ma, Nhân; còn ta lại giáng thế thành một con la bình thường nơi Nhân giới.

​Tu vi của ta gần như bị phong ấn hoàn toàn, chỉ khi bắt đầu tu luyện lại từ đầu mới có thể khôi phục thực lực.

​Nhưng điều đó không quan trọng.

​Ta đến cõi này, mục đích duy nhất chỉ là để ngộ Phật.

​21

​Một thiếu niên tên là Hà Đạm, học được vài ngón ngự thú thuật nông cạn, muốn nhận ta làm linh thú chiến đấu đồng hành.

​Ta đồng ý lời đề nghị ấy, liền cải biên tuyệt kỹ Sư Hống Công của chùa Tu Di thành Loa Hống Công, cùng cậu ta kề vai sát cánh chiến đấu.

​Cũng vì mỗi lần thi triển Loa Hống Công đều phát ra tiếng gầm "HAAAA", nên Hà Đạm đã đặt tên cho ta là "Tiểu Cáp".

​Nhiều năm trôi qua trong lặng lẽ, thế giới trong mắt ta ngày càng rộng mở bao la.

​Thế nhưng, ta vẫn chưa thể hiểu thấu rốt cuộc điều gì mới là Phật.

​Cho đến ngày ta gặp được nàng.

22

​Nàng tên là Liễu Diên Nhi, là một con la ngốc nghếch biết nói tiếng la nhưng lại chẳng hiểu nổi tiếng la.

​Khi ấy, ta đang thong thả gặm cỏ trong rừng thì nàng đột ngột xuất hiện từ hư không ngay trước mặt ta.

​Một giọng nói tự xưng là "Hệ thống" vang lên, báo cho ta biết chỉ cần độ thiện cảm nàng dành cho ta đạt mức 100 điểm, ta sẽ được ban cho một điều ước.

​Ví dụ như: hiểu thấu triệt để chân lý nhà Phật.

​Liễu Diên Nhi dường như cũng nhận một nhiệm vụ tương tự. Nàng liên tục buông lời tán tỉnh trêu ghẹo, khiến ta không ít lần đỏ bừng cả mặt.

​Ừm……

​Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật với người khác phái, thỉnh thoảng có chút ngượng ngùng đỏ mặt thì cũng là chuyện hợp tình hợp lý mà thôi.

​23

​Hà Đạm nổi lòng tham tiền tài, đem bán cả ta lẫn Liễu Diên Nhi cho Bạch Thiên của Cực Bắc Kiếm Tông, rồi sau đó hai đứa lại bị Tịch Thiêu bên Tà Tâm Khuyết bày mưu bắt đi.

​Trên đường đi, Liễu Diên Nhi khóc lóc nức nở tâm sự với ta, bảo rằng kiếp này được gặp ta thì dẫu có c.h.ế.t cũng cam lòng.

​Cái tâm cầu Phật vốn kiên định và thành kính bấy lâu trong ta thế mà lại bắt đầu d.a.o động dữ dội.

​May nhờ có Tịch Thiêu vô tình cắt ngang nhắc nhở, ta vội vã thầm niệm 《Thanh Tâm Phổ Am Chú》 vô số lần trong đầu, lúc ấy mới tạm thời trấn tĩnh được cõi lòng.

​Liễu Diên Nhi đúng thật là một con la dối trá, hư hỏng.

​Miệng nàng thì ngọt nhạt rót mật hoa mỹ như thế, vậy mà điểm thiện cảm trong lòng nàng dành cho ta lại chỉ có đúng 0 điểm tròn trĩnh.

24

​Tất nhiên, Tịch Thiêu cũng chẳng phải loại người tốt lành gì.

​Tông môn của ả — Tà Tâm Khuyết — muốn tuyển chọn những con la sở hữu "tuệ căn".

​Những con la bị đ.á.n.h giá là không có tuệ căn, ví dụ như Liễu Diên Nhi đến tiếng la cũng chẳng hiểu nổi, đều bị đem đi làm nguyên liệu nấu ăn.

​Có lẽ đây chính là số mệnh đã an bài cho nàng.

​Sư phụ từng dạy: Sinh t.ử luân hồi, nhân quả tuần hoàn, vạn sự đều có định số.

​Ta tự biết bản thân không nên vướng bận nhân quả của nàng, nhưng lại chẳng thể nhẫn tâm giương mắt đứng nhìn nàng mất mạng.

​…… Dẫu cho tình cảm nàng dành cho ta chỉ là giả dối, nhưng nỗi rung động nơi đáy tim ta lại hoàn toàn là thật.

​25

​Tàng Thư Các của chùa Tu Di lưu giữ tới tám vạn bốn nghìn pháp môn.

​Dựa vào thiên phú sẵn có cùng kinh nghiệm tích lũy, ta chỉ mất vỏn vẹn một buổi chiều để tự sáng tạo ra một bộ công pháp tu luyện thích hợp cho loài la, qua đó khôi phục lại một phần tu vi.

​Khoảnh khắc cứu được Liễu Diên Nhi ra ngoài, tâm cảnh của ta bỗng chốc trở nên thanh tịnh và an định đến lạ kỳ.

​Lẽ nào…… đây chính là Thiền ý?

26

​Để lĩnh ngộ Phật lý, ta quyết định thành lập một tông môn chỉ dành riêng cho loài la.

​Ta muốn che chở cho bầy la dưới gầm trời, kiến tạo một cõi tịnh thổ độc nhất thuộc về giống loài này.

​Đương nhiên, cũng là để thuận tiện bảo vệ cho Liễu Diên Nhi.

​Dù sao thì nàng cũng là một con la mà!

​27

​Ba năm sau, Tiên Ma đại chiến bùng nổ. Cả hai tộc Ma - Tiên trước sau đều kéo quân tới xâm phạm sơn môn.

​Khi thấy môn đồ dưới trướng bắt đầu thương vong ngã xuống, rơi vào bước đường cùng, ta cuối cùng cũng phải phá giới sát sinh.

​Khoảnh khắc ba chữ “G.i.ế.c không tha” thốt ra khỏi miệng, ta cảm nhận rất rõ một sợi tơ vô hình, chẳng thể chạm tới đã đứt lìa.

​Sư phụ từng dạy: Vọng động sát niệm, tự đoạn Phật duyên.

​Kể từ giây phút này, ta vĩnh viễn không thể ngộ ra Phật lý, chẳng thể tu thành chính quả.

​Thế nhưng, ta không hề hối hận.

​Bởi vì khi ấy... Liễu Diên Nhi, nàng đang rơi lệ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Muốn Công Lược Phật Tử, Hệ Thống Nghe Nhầm Thành Con La - Chương 6: 6 | MonkeyD