Tôi Nghe Mẹ Chồng Dạy Em Họ Cách Tiết Kiệm Được Tiền Sính Lễ - Chương 1

Cập nhật lúc: 16/07/2026 16:04

1

“Cứ để nó mang bầu trước đi, thế là tiết kiệm được tiền sính lễ.”

Khi nghe thấy câu nói đó, tôi đang ngồi xổm ngoài sân thu quần áo. Ngón tay tôi bấu c.h.ặ.t lấy chiếc áo khoác màu xanh của con trai, siết đến mức nhăn nhúm cả lại.

Giọng mẹ chồng lọt qua khe cửa vọng ra ngoài: “Sao lại không được? Cháu nhìn anh trai cháu xem, ngày trước chẳng phải cũng làm thế à? Giờ xem đi, vợ có rồi, con trai cũng đi học mẫu giáo rồi. Chị dâu cháu chẳng phải vẫn một lòng một dạ đi theo anh cháu đó sao?”

Câu nói ấy giống như một cây kim, cứ từng nhát, từng nhát đ.â.m sâu vào tim tôi.

Bốn năm trước, tôi cũng m.a.n.g t.h.a.i trước khi cưới.

Tôi cứ ngỡ là do bản thân mình không cẩn thận.

Trước cổng bệnh viện, tôi cầm tờ giấy xét nghiệm trên tay, hai chân tê dại, lòng bàn tay mướt mải mồ hôi, chẳng biết đã ngồi xổm ở đó bao lâu.

Tôi lóng ngóng rút điện thoại ra, gọi vào số của Trần Vĩnh, giọng run rẩy không thành tiếng: “Hình như em... có t.h.a.i rồi.”

Anh nói: “Không sao, anh cưới em.”

Tôi ngồi gục trên bậc thềm khóc nức nở, đôi vai buông thõng, gục đầu xuống đầu gối.

Những lời Trần Vĩnh nói cứ vẩn vơ trong đầu, tôi lấy hết can đảm về nhà thưa chuyện của mình và anh với bố.

Bố chưa nghe dứt lời đã thẳng tay ném chiếc gạt tàn xuống đất, những mảnh vỡ văng tung tóe găm vào mu bàn chân tôi.

“Mày không cần thể diện nhưng tao cần! Mày có biết người trong làng sẽ bàn tán về mày thế nào không?!”

Mẹ tôi quỳ rạp dưới đất níu lấy ống quần tôi khóc lóc: “Phá nó đi con, phá đi được không? Con còn nhỏ mà.”

Nhưng tôi không chịu.

Lúc tôi sập cửa bỏ đi, bố gào lên phía sau lưng: “Mày cút đi! Đã đi thì đừng bao giờ vác mặt về nữa!”

Giây phút đó tôi cứ nghĩ rằng, những lời cay nghiệt nhất mà mình phải nghe trong đời lại xuất phát từ chính miệng người bố đẻ của mình.

Sau đó, người nhà anh đến.

Mẹ anh nắm lấy tay tôi, dùng cả hai tay ủ ấm lấy tay tôi, vô cùng ấm áp. Bà đỏ hoe mắt bảo: “Gia cảnh nhà ta dạo này túng quẫn quá, tiền sính lễ xin khất lại sau, thật là chịu thiệt thòi cho con gái mẹ rồi. Chờ sau này cuộc sống khá giả hơn, mẹ nhất định sẽ bù đắp cho con.”

Khi bà thốt ra câu “chịu thiệt thòi cho con gái mẹ rồi”, mắt tôi nhòe đi vì cảm động.

Tôi bảo không sao đâu, con không bận tâm những thứ đó.

Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi vỗ nhẹ hai cái: “Đúng là đứa con dâu ngoan.”

Con dâu ngoan.

Hai chữ “con dâu ngoan” ấy đã vang vọng bên tai tôi suốt bốn năm trời.

Đến tận hôm nay, tôi mới hiểu rõ ẩn ý thực sự sau câu nói ấy là gì.

Tôi lẳng lặng giũ phẳng chiếc áo khoác màu xanh kia rồi treo lại lên dây phơi.

Cúi đầu nhìn xuống, màn hình điện thoại vẫn đang sáng, nút ghi âm hiển thị màu đỏ, thời gian vẫn đang chạy.

Tôi đã bấm ghi âm từ lúc nào thế nhỉ?

Chắc là vào khoảnh khắc nghe thấy câu “Cứ để nó mang bầu trước đi”, ngón tay tôi đã tự động nhấn nút theo bản năng.

Tôi chăm chăm nhìn vào màn hình hai giây. Bên trong phòng họ còn nói thêm những gì nữa? Tôi chẳng màng nghe lọt tai nữa rồi.

Tôi bấm nút dừng.

Đoạn ghi âm dài hơn năm phút.

Tôi đút điện thoại vào túi quần, bê chậu quần áo đi về phía nhà bếp.

Con trai đang ngồi xổm ở góc sân nghịch tổ kiến, ngước khuôn mặt bầu bĩnh lên cười toe toét với tôi: “Mẹ ơi, đàn kiến đang chuyển nhà kìa.”

Tôi cúi người xuống xoa đầu con, mái tóc mềm mại làm sao.

Tôi đặt chiếc chậu lên bệ bếp, tựa lưng vào tường đứng thẫn thờ một lát.

Bên ngoài cửa sổ trời vẫn xanh ngắt, con trai vẫn đang ngồi xổm dưới đất lầm bầm trò chuyện với lũ kiến.

Trong lòng tôi chỉ quanh quẩn duy nhất một ý nghĩ: Bây giờ nếu làm ầm lên rồi ly hôn, mình biết đi đâu về đâu? Trong người đến năm trăm tệ cũng không có, lấy gì để nuôi sống một đứa trẻ ba tuổi?

Hơn nữa, anh ấy không giống những người đàn ông khác.

Mấy năm kết hôn, anh chưa bao giờ để tôi phải chịu thiệt thòi.

Anh chẳng bao giờ gặng hỏi tôi tiêu tiền vào việc gì, mỗi tháng nhận lương xong đều chuyển khoản qua WeChat cho tôi, kèm theo lời nhắn: “Vợ vất vả rồi”.

Có một lần tôi bị cảm sốt, anh ấy nửa đêm nhỏm dậy rót nước cho tôi tận ba lần, tự tay bưng cốc nước kề sát môi tôi, thử nhiệt độ vừa vặn rồi mới để tôi uống.

Anh ấy thực sự quan tâm đến tôi.

Tôi thầm nghĩ, thôi bỏ đi.

Cuộc sống thì vẫn phải tiếp diễn thôi.

Tôi vặn vòi nước để rửa rau, dòng nước lạnh buốt đến thấu xương.

Tôi cúi đầu cắm cúi rửa rau, không ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ nữa.

2

Buổi tối Trần Vĩnh đi làm về, tôi vẫn dọn cơm nước lên bàn như thường lệ.

Thế nhưng trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại câu nói kia: “Sao lại không được? Cháu nhìn anh trai cháu xem”.

Tôi gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát của anh, đắn đo mãi mới lên tiếng hỏi: “Chuyện của... em họ ấy, thím Mã vẫn đang chạy vạy giúp đỡ hả anh?”

“Ừ.” Tay anh vẫn không ngừng gắp thức ăn, “Mấy hôm nay thím Mã chạy đôn chạy đáo suốt.”

“Anh bảo này,” tôi cúi đầu nhìn chăm chăm vào mấy hạt cơm trong bát, “ngộ nhỡ nhà gái đòi sính lễ cao quá, em họ không đào đâu ra tiền thì tính sao?”

Anh bật cười một tiếng: “Thì khỏi cưới chứ sao. Còn làm thế nào được nữa? Chẳng lẽ lại đi cướp một cô vợ về.”

Giọng điệu của anh vô cùng hờ hững, cứ như thể đang bàn chuyện thiên hạ chẳng liên quan gì đến nhà mình.

Tôi ngước mắt nhìn anh.

Gương mặt anh không chút biểu cảm, hai bên má phồng lên nhai cơm nhồm nhoàm.

Tôi lại cúi đầu tiếp tục ăn cơm, cây kim trong tim như lại găm sâu thêm một phân nữa.

Anh nói nghe thật nhẹ nhàng làm sao.

Nhưng năm xưa chẳng phải anh cũng dùng chính cái trò đó hay sao?

Chẳng tốn một đồng, cũng chẳng tốn chút sức lực nào, tôi đã tự nguyện nhảy vào cái hố sâu này, thậm chí còn ngỡ mình nhặt được món hời lớn.

Tôi đặt bát xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.