Tôi Ở Mạt Thế Kinh Doanh Mỹ Thực - Chương 157: Kết Nối Tinh Thần
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:02
Đứa bé hơi do dự, cuối cùng từ từ đưa tay ra đặt vào lòng bàn tay cô.
Khoảnh khắc hai bên chạm nhau, họ như rơi vào vòng xoáy, trước khi cảm thấy ch.óng mặt, cô đã mở mắt trong vòng tay Cố Hoài Đình.
Vội vàng ngồi dậy, khi cụp mắt xuống bỗng ngẩn người.
Tư thế Cố Hoài Đình nằm trên sàn rất kỳ quặc, bất kể lúc đứng anh ngã xuống thế nào, cũng rất khó ngã tự nhiên thành thế này.
Bộ não mô phỏng lại cảnh tượng, rất nhanh đã đưa ra phán đoán.
Anh cũng mở mắt, nhìn thấy cô đầu tiên liền nở nụ cười, còn chưa kịp ngồi dậy đã hỏi trước: "Không bị va vào đâu chứ?"
Cô ngẩn ngơ lắc đầu, trong lòng vừa chua xót vừa mềm mại.
Bên cạnh truyền đến tiếng động sột soạt, cô còn chưa kịp quay đầu đã bị đứa bé ôm chầm lấy cổ.
Cậu bé như động vật nhỏ tìm kiếm sự an ủi cứ rúc vào lòng cô, cơ thể còn hơi run rẩy.
Xem ra dù đã tỉnh lại, cơn ác mộng vẫn khiến cậu cảm thấy sợ hãi.
"Đừng sợ, giấc mơ đều là giả, em đã rời khỏi đó từ lâu rồi." Cô dịu dàng an ủi, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh đứa bé m.á.u me đầm đìa nằm trên bàn phẫu thuật.
Trong nhiệm vụ của Eden mô tả cậu là "vật thí nghiệm bỏ trốn", lời này ngược lại không giả, chỉ có điều bọn họ không nói thật, cậu bé vốn dĩ không sinh ra đã như vậy, mà là do con người cải tạo.
Cô không biết mục đích Eden làm vậy là gì, nhưng không nghi ngờ gì nữa, điều này cực kỳ vô nhân đạo, khiến người ta nhớ lại hình ảnh đó liền cảm thấy buồn nôn.
Cảm thấy cảm xúc của đứa bé mãi không thể hoàn toàn bình tĩnh, cô đành phải tung ra đòn sát thủ: "Lần này em ngủ lâu lắm rồi, có muốn ăn gì không?"
"Ực ——"
Nghe tiếng nuốt nước miếng vang dội này là biết câu trả lời rồi, cô bật cười, định đứng dậy đi lấy đồ ăn, kết quả đứa bé cứ ôm c.h.ặ.t cổ cô, cố gắng đứng dậy thất bại.
Đang định khuyên cậu bé buông mình ra trước, Cố Hoài Đình chủ động nói: "Để tôi đi lấy cho, cần những gì?"
"Mỗi thứ một ít đi," cô cười cảm kích, "Làm phiền anh rồi."
Anh lắc đầu: "Chuyện nhỏ thôi không nói là phiền, có điều làm trẻ con đúng là khiến người ta ghen tị nha."
Nói một câu không đầu không đuôi như vậy, anh xoay người ra khỏi ký túc xá, để lại cô một lúc sau mới phản ứng lại, hai má lập tức đỏ bừng.
Một lát sau Cố Hoài Đình quay lại, còn có Nhậm Minh đi theo sau, hai người đều xách một đống đồ ăn.
Đứa bé ngửi thấy mùi thơm thức ăn, cuối cùng cũng chịu ngẩng cái đầu đang vùi trong lòng cô lên một chút.
"Em xem, nhiều đồ ngon thế này," cô nhẹ giọng dỗ dành, "Cái này Eden không có đúng không? Cho nên vừa rồi chỉ là ác mộng, hiện tại em đang ở Mỹ Thực Thành đàng hoàng đây."
Có thức ăn thơm nức mũi làm bằng chứng, lời nói của cô có sức thuyết phục hơn một chút, đứa bé cuối cùng cũng chịu từ từ buông cô ra, đuôi rắn trườn đến bên bàn bắt đầu ăn, chỉ là cậu ăn hai miếng lại không nhịn được quay đầu nhìn cô, dường như sợ cô sẽ đột nhiên biến mất vậy.
Lúc này cô vô cùng kiên nhẫn, mỗi lần đứa bé nhìn sang đều nở nụ cười trấn an, nhìn thần sắc cậu ngày càng an ổn, dần dần tập trung vào việc ăn uống, lòng cô mới dễ chịu hơn một chút.
Tưởng rằng đứa bé sẽ giống như trước, ăn xong lại tiếp tục ngủ đông - thực tế là cậu bé ăn no xong đúng là bắt đầu ngáp, nhưng trước khi lên giường cậu vô tình nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, bỗng nhiên khựng lại.
Theo tầm mắt của cậu, Giang Nhất Ẩm và Cố Hoài Đình đều nhìn ra ngoài.
Từ vị trí này của đứa bé, vừa khéo có thể qua cửa sổ cao cao trên tường thành Cung điện Băng tuyết nhìn thấy một góc bầu trời, tuyết xám dày đặc như dệt cửi, dường như treo một tấm rèm xám dày trước cửa sổ.
Cậu bé bỗng bắt đầu run rẩy, chỉ vào bên ngoài cửa sổ há miệng, hồi lâu phát ra tiếng "a a" kinh hãi.
"Sao vậy?" Cô nhạy bén nhận ra đối phương lại kích động, vội vàng vuốt lưng đứa bé hỏi, "Những bông tuyết đó làm sao?"
Đứa bé khoa tay múa chân điên cuồng một hồi, phát hiện cô và Cố Hoài Đình đều ngơ ngác, liền muốn lao tới cụng trán với cô.
Đến gần một nửa bỗng nhiên đứng lại, nhìn chằm chằm cô một lúc, quay đầu nhìn sang Cố Hoài Đình.
Cô bỗng nhớ ra một chuyện: "Em muốn dùng tinh thần lực nói chuyện trực tiếp với chị?"
Đứa bé gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Nhìn sang Cố Hoài Đình, cô giải thích một chút: "Lần đó thằng bé muốn dùng tinh thần lực kết nối trực tiếp với tôi anh còn nhớ chứ?"
Thấy đối phương gật đầu cô mới nói tiếp: "Sau đó không biết làm sao, thằng bé đột nhiên cực kỳ hoảng sợ bỏ chạy, thế là không kết nối được với tôi."
Đứa bé lúc này lại lùi về, nhìn cô rồi lại nhìn Cố Hoài Đình, bỗng nhiên lần đầu tiên chủ động tiến lại gần anh hơn một chút.
Người sau phản ứng lại: "Cậu muốn kết nối tinh thần lực với tôi?"
Đứa bé bĩu môi, nhưng vẫn không tình nguyện gật đầu.
Cô vô cùng kinh ngạc, đứa bé này luôn rất cảnh giác, tuy dần dần thấy những người qua lại mật thiết với cô không còn sợ hãi như vậy nữa, nhưng chưa bao giờ thân thiết với người khác, lần này thế mà lại chủ động đến gần Cố Hoài Đình...
Không đúng, cô chợt nhận ra, đứa bé là vì "không thể" kết nối tinh thần với cô, nên mới bất đắc dĩ chọn người khác.
Vậy là não bộ của mình có vấn đề gì sao, lần trước cậu bé rõ ràng đã thử rồi, sau đó giống như gặp ma mà bỏ chạy, tiếp theo có một khoảng thời gian thái độ đối với mình còn kỳ kỳ quái quái.
Cô không khỏi rơi vào trầm tư, một lúc sau hoàn hồn lại, liền thấy trán hai người đã chạm vào nhau.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy cảnh tượng giao tiếp trực tiếp bằng tinh thần lực, đứa bé thì không có thay đổi gì, Cố Hoài Đình lại tỏ ra rất không thích ứng, sắc mặt anh hơi trắng bệch, khóe môi mím thành một đường thẳng, dường như đang cực lực kìm nén bản năng kháng cự.
Chưa đến hai phút, một lớn một nhỏ đã nhanh ch.óng tách ra, đứa bé có vẻ rất mệt mỏi, ngáp một cái, ra hiệu với cô, rồi từ từ trườn lên giường, vừa chạm gối đã ngủ thiếp đi, ngay cả một đoạn đuôi rắn nhỏ còn thõng xuống đất cũng không màng.
Cô đành phải giúp bê ch.óp đuôi rắn lên giường, lại giũ chăn đắp cho cậu bé, lúc này mới nhìn sang Cố Hoài Đình.
Anh đang day thái dương, bộ dạng đau đầu vì tiếp nhận quá nhiều thông tin, cảm nhận được ánh mắt của cô cũng chỉ xua tay, nói khẽ: "Đợi tôi sắp xếp lại suy nghĩ đã."
Cô tự nhiên sẽ không thúc giục, dứt khoát để anh sang bên kia vừa nghỉ ngơi vừa sắp xếp suy nghĩ, bản thân chạy đi lấy một bình rượu ủ hoa quế và hai cái chén sứ nhỏ tới.
Vỗ mở niêm phong, hương hoa quế cùng hương rượu tràn ra, sắc mặt Cố Hoài Đình dịu đi đôi chút, bưng chén rượu đưa lên mũi.
Anh không vội uống, chỉ ngửi hương rượu hơi khép mắt lại, một lúc lâu sau mới từ từ nói:
"Đứa bé đó nói, tuyết xám là do người Eden sử dụng một loại năng lực đặc biệt nào đó gây ra."
Cô lập tức nhớ lại cảnh tượng cuối cùng nhìn thấy trong dòng thời gian truy ngược.
Người Eden dùng thủ đoạn nào đó làm nổ tung căn cứ Xương Hưng - thủ đoạn này là năng lực đặc biệt của họ - di chứng do sử dụng năng lực đặc biệt bao gồm động đất và tuyết xám.
Chuỗi logic này hợp lý.
Cố Hoài Đình thấy cô không nói gì, bèn tiếp tục: "Tuyết xám sẽ hấp thu dị năng, nếu không can thiệp, ít nhất phải kéo dài ——" anh nắm c.h.ặ.t t.a.y, sau đó duỗi ngón cái và ngón út ra, "Sáu tháng."
