Tôi Ở Mạt Thế Kinh Doanh Mỹ Thực - Chương 214: Khoản Đầu Tư Cần Thiết

Cập nhật lúc: 04/03/2026 08:11

Mọi người đều lộ vẻ động lòng.

Mặc dù bọn họ đã thề đi theo Cố Hoài Đình, nếu anh có thù oán với Eden, bọn họ đều sẵn sàng không chút do dự đứng cùng chiến tuyến với anh, nhưng Eden dù sao cũng là một thế lực khổng lồ, nếu có thêm nhiều người cùng nhau chống lại thì đương nhiên là tốt nhất.

Nhưng Cố Hoài Đình rất nhanh đã dội cho bọn họ một gáo nước lạnh: “Khoan bàn đến việc có bao nhiêu người tin lời này, những người khác đi đâu để tìm được một dị năng giả hệ tinh thần mạnh mẽ như nhóc ấy chứ?”

Mọi người lúc này mới bừng tỉnh khỏi những mộng tưởng tươi đẹp.

Cũng đúng ha, nếu không nhờ nhóc con xử lý người Eden trước, bọn họ cũng không thể dễ dàng kết liễu đối phương được.

Từ điểm này mà nói, dị năng giả bình thường đối đầu với người Eden chẳng khác nào nộp mạng.

Tôn Hạo gãi gãi gáy: “Vậy... chúng ta không nói ra ngoài nữa?”

“Tạm thời đừng nói, tài lộc làm động lòng người, một khi tin tức truyền ra ngoài kiểu gì cũng có người đi mạo hiểm, thực lực của Eden rốt cuộc mạnh đến đâu tạm thời chưa rõ, lỡ như chọc giận bọn chúng lại tung ra v.ũ k.h.í sát thương diện rộng nào đó... Không, bọn chúng chỉ cần chọn vài căn cứ rồi cho nổ tung, gây ra đại địa chấn và Tuyết xám, là có thể g.i.ế.c c.h.ế.t một đám người rồi.”

Mọi người nghĩ đến cảnh tượng Tuyết xám ngập trời, cái cảm giác mang trong mình dị năng nhưng lại cực kỳ bất lực đó dường như lại ập đến, đều không nhịn được rùng mình một cái.

Thôi bỏ đi, không ai muốn trải qua Tuyết xám lần thứ hai đâu.

Sau khi bàn bạc xong việc tạm thời giữ bí mật, tiếp theo là vấn đề phân chia những viên Tinh hạch cấp 5 này.

Nhóm Tôn Hạo đều rất hào phóng, thi nhau bày tỏ: “Bọn em đều chưa đạt đến cấp 5, cầm Tinh hạch cấp 5 cũng không hấp thu được, Lão đại có thể dùng, hay là Lão đại cầm hết đi, nếu bà chủ cần thì hai người tự chia với nhau, dù sao cũng là người một nhà rồi.”

Giang Nhất Ẩm không đồng ý: “Không được, hành động lần này mọi người đều góp sức, chiến lợi phẩm đương nhiên phải chia chác một chút.”

“Nhưng bây giờ bọn em không dùng được mà, thay vì cầm đồ cấp 5 không dùng được, để trên người còn sợ bị cướp, chi bằng đưa cho Lão đại hấp thu.”

“Đúng vậy đúng vậy, Lão đại chắc sắp đột phá rồi nhỉ?”

Cô nhìn sang Cố Hoài Đình, anh lại cũng lắc đầu: “Cấp 5 đối với anh không đủ dùng, không phải em nói Kênh đi nhanh cần thứ này sao? Hay là em cầm đi, nếu cảm thấy trong lòng không thoải mái, thì lấy thứ khác đổi cho họ là được.”

Nhóm Tôn Hạo gật đầu lia lịa, A Hùng là người trực tiếp nhất, dứt khoát hét lên: “Em muốn ăn thịt!”

“Phụt.” Cô bật cười, rũ mắt suy nghĩ một chút, cảm thấy thứ bọn họ cần nhất ngược lại là một món đồ khác, nếu không cho dù có đầy một kho thức ăn cũng vô dụng.

Nhưng chuyện này cô còn phải bàn bạc với Cố Hoài Đình một chút, cho nên tạm thời chưa mở miệng.

14 viên Tinh hạch cấp 5 đều rơi vào tay cô, cô lại hỏi nhóc con: “Lần này không có nhóc, chúng ta chưa chắc đã hạ được người của Eden, nhóc lấy trước đi, muốn bao nhiêu cũng được.”

Kết quả nhóc con quẫy đuôi trốn ra xa, Tinh hạch cấp 5 trong mắt người khác vô cùng giá trị, đến trước mặt nhóc lại giống như mãnh thú hồng thủy vậy.

Cô vô cùng khó hiểu, Cố Hoài Đình ngược lại đoán được đôi chút: “Có thể thứ này liên quan đến những trải nghiệm trong quá khứ của nhóc ấy, thấy nhóc có vẻ rất ghét, cũng quy đổi thành thứ khác bồi thường đi.”

Vạn vạn không ngờ tới, cuối cùng 14 viên Tinh hạch cấp 5 đều hời cho cô.

Cô không biết mọi người là thật sự không xót hay giả vờ không xót, nhưng ân tình này cô ghi nhớ rồi, chỉ là phải trả thế nào, còn phải suy nghĩ thật kỹ.

Thế là tối hôm đó cô liền kéo Cố Hoài Đình lại bàn bạc: “Anh còn nhớ Quả cầu pha lê dị năng đưa cho Lý Huyên không?”

Anh rất nhạy bén: “Đừng nói là em vẫn còn lấy được nữa nhé?”

Trước đây để dụ những tên sát thủ trong bóng tối ra, việc cô lấy ra thứ như Quả cầu pha lê dị năng đã khiến anh vô cùng chấn động rồi, nhưng xét đến việc cô từng “giao thiệp” với người của Eden — theo kiểu không mấy vui vẻ, ban đầu anh nghi ngờ đây là thứ gì đó do Eden làm ra để gây chuyện.

Nhưng nếu thứ này còn có thể lấy ra cái thứ hai... Cố Hoài Đình thầm nghĩ, anh phải đ.á.n.h giá lại mức độ bí ẩn của quê hương bạn gái mình rồi.

Lúc này anh vẫn chưa khôi phục trí nhớ, lầm tưởng rằng tất cả những gì cô sở hữu đều đến từ quê hương mà cô luôn mong ngóng, lại chưa từng nghĩ đến việc cô mang trong mình bàn tay vàng như Hệ thống.

Cô cười gượng gật đầu: “Quả thực vẫn còn.”

Anh lập tức đoán được ý cô: “Em muốn dùng Quả cầu pha lê dị năng để bồi thường cho mọi người?”

“Ừm, nếu không em thực sự không nghĩ ra còn món đồ nào có giá trị tương đương với ngần ấy Tinh hạch cấp 5 nữa, vốn dĩ nếu chia theo đóng góp, em lấy được một phần ba là cùng.”

Cố Hoài Đình bắt đầu trầm tư.

Thứ như dị năng, không ai lại chê nhiều cả, huống hồ trong đội ngoại trừ bản thân anh ra thì đều là dị năng đơn hệ, nếu có thêm một dị năng giả đa hệ, chiến thuật sau này sẽ linh hoạt hơn rất nhiều.

Anh dựa vào tình hình của Lý Huyên lần trước để suy đoán, cảm thấy lấy được một Quả cầu pha lê dị năng hệ thông thường cũng rất tốt rồi, thế là gật đầu: “Được, anh nghĩ bọn họ sẽ còn vui hơn cả việc nhận được Tinh hạch cấp 5 đấy.”

Được anh công nhận cô liền yên tâm rồi, xem ra suy nghĩ của mình không có vấn đề gì.

Chỉ là dị năng cô muốn tặng cho mọi người rất đắt, sau khi mở cửa hàng Kim cương xanh ra vẫn thấy xót xa một chút.

Nhưng cũng chỉ là một thoáng chốc mà thôi, cô nhanh ch.óng xốc lại tinh thần, chuẩn bị xác nhận mua.

Hệ thống hiếm khi chủ động lên tiếng: “Ký chủ luôn rất để tâm đến Kim cương xanh, sao đột nhiên lại hào phóng như vậy?”

Nó và Giang Nhất Ẩm có thể nói là một thể, do đó rất rõ ràng chấp niệm về nhà đối với cô sâu sắc đến mức nào, cho nên mỗi lần có nhiệm vụ kỳ quái gì, nó đều chọn dùng Kim cương xanh làm một trong những phần thưởng, để tăng thêm động lực làm nhiệm vụ cho cô.

Nhưng đây là lần thứ hai ký chủ chủ động tiêu hao Kim cương xanh, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ keo kiệt bủn xỉn ngay cả mua cho mình một dị năng lúc ban đầu.

Lần trước Hệ thống đã nhịn được sự tò mò, lần này thấy cô muốn mua dị năng đắt tiền hơn, rốt cuộc không kiềm chế được mà đặt câu hỏi.

Cô cũng không tiếc lời giải thích: “Trước đây tôi cứ tưởng nhiệm vụ lớn nhất của mình ở thế giới này là làm tốt vai trò một đầu bếp, phát triển Mỹ Thực Thành ngày càng lớn mạnh, nhưng bây giờ xem ra mục đích của mi không chỉ có vậy, mà giữa tôi và Eden cũng có mối quan hệ không rõ ràng, ai biết được sau này bọn chúng sẽ đối phó với tôi như thế nào? Tôi chắc chắn không thể đơn thương độc mã chống lại một thế lực lớn như vậy, tôi cần người giúp đỡ, hơn nữa những người giúp đỡ này phải đủ mạnh mới được.”

Hệ thống như có điều suy nghĩ: “Cho nên cô sẵn sàng vì cường hóa bọn họ mà tổn thất Kim cương xanh?”

“Nếu có thể đương nhiên tôi không muốn động đến tiền tiết kiệm Kim cương xanh rồi, nhưng việc nào nặng việc nào nhẹ, việc nào gấp việc nào hoãn tôi vẫn phân biệt được, nếu tôi c.h.ế.t, thì tôi vĩnh viễn không thể về nhà được nữa, cho nên khoản đầu tư giai đoạn đầu là bắt buộc.”

Hệ thống dường như đã hiểu ra điều gì đó, nói một câu “Thì ra là vậy” rồi lại im lặng.

Cô tiếp tục mua dị năng đã nhắm trúng, đây là dị năng đắt thứ hai trong số các dị năng sơ cấp của cửa hàng Kim cương xanh, phần thưởng từ nhiệm vụ xây dựng Kênh đi nhanh ở vị trí chỉ định trước đó, gần như đều tiêu hao hết vào món hàng này rồi.

Tim đang rỉ m.á.u, cô chỉ có thể tự an ủi mình lặp đi lặp lại: Đây đều là khoản chi tiêu cần thiết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.