Tôi Ở Mạt Thế Kinh Doanh Mỹ Thực - Chương 397: A Thần (6)
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:34
A Thần nghĩ thế nào thì buột miệng nói ra thế ấy.
Tuy nhiên, cô gái nhỏ chống hai tay lên hông, trợn tròn mắt đanh đá nói: "Không được? Tôi bán thân cho anh rồi chắc? Muốn từ chức còn cần anh đồng ý sao? Hứ! Anh càng không cho, tôi càng phải làm thế, ai bảo anh tự nhiên lại điều tôi đi chỗ khác!"
Cô càng nói càng tức, vốn dĩ nói từ chức chỉ để dọa anh, nhưng bây giờ đã tức đến mức muốn biến thành hành động thật rồi.
Vừa thấy cô hầm hầm định bỏ đi, tim A Thần giật thót, cái đầu thông minh lập tức xoay chuyển, biết rằng lúc này nếu để cô đang trong cơn nóng giận muốn làm gì thì làm, sau này mình nhất định sẽ hối hận.
Thế là anh tuân theo bản năng, đuôi rắn b.úng một cái đã lao đến trước mặt đối phương, sau đó tóm c.h.ặ.t lấy tay cô.
"Anh làm gì đấy!" Cố Nguyệt Sanh giật mình, theo bản năng dùng sức hất ra.
Anh không dùng sức nên bị cô dễ dàng hất ra, nhưng người đã chặn giữa cô và cánh cửa, không cho cô có cơ hội nổi cáu bỏ chạy, đồng thời chân thành nhìn cô: "Trước đây là tôi sai rồi, cô tha thứ cho tôi được không?"
Cố Nguyệt Sanh không ngờ anh lại dễ dàng mở miệng xin lỗi như vậy, nhất thời không biết trả lời thế nào, hồi lâu mới ngơ ngác hỏi: "Vậy rốt cuộc tại sao anh lại làm thế?"
"Tôi..." Anh cười khổ một tiếng, "Là do tôi tự suy nghĩ lệch lạc, cô tha thứ cho tôi lần này đi, bắt đầu từ ngày mai chúng ta sẽ khôi phục lại mô hình hợp tác nghiên cứu như trước, được không?"
Cố Nguyệt Sanh một lòng say mê nghiên cứu, công việc đầy rẫy những điều chưa biết và thử thách này có thể khiến bộ não cực kỳ thông minh của cô bớt nhàm chán. Vì vậy, lúc này mục đích đã đạt được, cô lập tức ném sự khó chịu vừa rồi ra sau đầu, mỉm cười rạng rỡ: "Anh nói rồi đấy nhé, không được lừa người đâu."
Cô đảo mắt, đổi sang một lời đe dọa khác: "Nếu anh dám lừa tôi, tôi sẽ mách mẹ, bảo mẹ không làm đồ ăn ngon cho anh nữa."
Anh liên tục xin tha: "Tuyệt đối không dám lừa cô."
A Thần nói lời giữ lời, quả thực vào ngày hôm sau đã khôi phục lại sự hợp tác giữa hai người, tất cả các nhóm nghiên cứu lại một lần nữa có tiến độ tiến triển cực nhanh.
Chỉ là anh rất dằn vặt, lần đầu tiên rung động, anh rất mơ hồ về nhiều chuyện. Mặc dù cái đầu thông minh đã học được rất nhiều kiến thức lý thuyết, nhưng anh phát hiện ra những kiến thức này là thứ khó kết hợp với thực tế để vận dụng nhất trong những gì anh từng học cả đời.
Mỗi lần muốn mượn những kiến thức này để phán đoán xem Cố Nguyệt Sanh rốt cuộc có cảm giác đặc biệt gì với mình hay không, những thứ như nhìn ánh mắt này, xem lúc cô ấy cười thì tìm ai đầu tiên này, hay là lúc cơ thể nghiêng thì nghiêng về hướng nào này... Mỗi một giả thuyết dù đúng hay sai đều từng xuất hiện, khiến trái tim anh giống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc, lúc thì vui sướng tột độ, lúc lại rơi xuống tận đáy vực, sống sờ sờ tự làm mình trở nên vui buồn thất thường.
Cố Nguyệt Sanh ngày nào cũng làm việc cùng anh, tự nhiên nhận ra cảm xúc của anh có chút không bình thường, nhưng bản thân cô vẫn còn trẻ, lại chỉ muốn dùng tất cả những thứ mới mẻ để lấp đầy bộ não của mình, vì vậy không hề suy nghĩ sâu xa xem tình trạng của anh là do đâu.
Nào ngờ thái độ không mấy quan tâm này lại khiến anh càng thêm trằn trọc, ngày qua ngày chỉ nội việc đoán tâm ý của cô thôi cũng đủ phiền não rồi.
Khả Khả nhìn thấy hết, chỉ cảm thấy người bạn nhỏ của mình, à không, bây giờ phải gọi là người bạn lớn rồi, thực sự quá lề mề. Cô lấy bản thân ra làm ví dụ: "Anh nhìn em xem, bạn trai đã đổi mấy đời rồi, còn anh thì chẳng có chút tiến triển nào. Đã thích như vậy thì đi theo đuổi đi chứ, phải có hành động, nếu không anh còn định để A Sanh theo đuổi ngược lại anh sao? Em khuyên anh từ bỏ ý định đó đi, nhìn cô ấy là biết kiểu người đầu óc chưa khai mở chuyện tình cảm, đợi cô ấy đến theo đuổi anh... nói không chừng cô ấy đã bị người khác theo đuổi mất rồi."
A Thần bực bội vung vẩy ch.óp đuôi, đập xuống sàn nhà kêu bôm bốp, tỏ vẻ tâm trạng cực kỳ cáu kỉnh: "Anh không dám mà, anh ngay cả một cơ thể bình thường cũng không có, lỡ như cô ấy không chấp nhận được thì sao?"
Khóe mắt Khả Khả giật giật hai cái, đột nhiên nổi cáu: "Nếu cô ấy không chấp nhận được sự đặc biệt của anh, thì có tư cách gì ở bên anh chứ? Vậy thì anh nhân cơ hội này sớm từ bỏ đi, đừng có treo cổ trên một cái cây."
Nói rồi cô cũng dùng sức đập đuôi một cái, bất bình nói: "Em vẫn luôn mang bộ dạng này, cái gì mà 'bây giờ mới biết hóa ra tôi không chấp nhận được', phi, bà đây còn chẳng thèm."
A Thần mờ mịt: "Em đang nói gì vậy?"
"Không có gì." Khả Khả mất kiên nhẫn quất đuôi vào eo anh một cái, "Dù sao thì anh cũng phải có hành động mới được, cứ thế này thì hoa cúc cũng tàn mất thôi."
Anh mím môi, tỏ vẻ vô cùng khó xử, nhưng câu "bị người khác theo đuổi mất rồi" của Khả Khả đã gióng lên hồi chuông cảnh báo cho anh.
Sau lần đó, cũng không biết có phải do anh "nghi ngờ hàng xóm trộm rìu" hay không, mà luôn cảm thấy ánh mắt của mấy cậu trai trẻ trong phòng thí nghiệm nhìn Cố Nguyệt Sanh không được bình thường. Không biết từ lúc nào anh đã tự lập ra cho mình bao nhiêu là tình địch tưởng tượng, cứ thấy cô gái nhỏ nói thêm hai câu, nở thêm một nụ cười với "kẻ địch", là anh lại căng thẳng đến mức tim run rẩy.
Anh cảm thấy cứ tiếp tục thế này sớm muộn gì mình cũng phát điên, Khả Khả nói đúng, dù thế nào đi nữa anh cũng phải hành động thôi.
A Thần tổng kết lại những kinh nghiệm đã tra cứu, lập ra một bộ quy trình mà anh tự cho là rất khoa học, hợp lý và hiệu quả, sau đó dự định nghiêm ngặt làm theo quy trình này để bắt đầu sự nghiệp "theo đuổi bạn gái" của mình.
Bước thứ nhất, mời cô ấy đi ăn riêng, dùng cách không để lộ dấu vết để thăm dò cảm giác của cô ấy đối với mình.
A Thần cảm thấy việc sau hơi khó, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không làm được.
Anh suy nghĩ xem nên mời Cố Nguyệt Sanh đi ăn ở đâu, nghĩ đi nghĩ lại, luôn cảm thấy cách ăn kiểu mở hộp mù không có lợi cho việc tiến hành thăm dò cảm giác của đối phương, vì vậy anh rất thiên tài quyết định địa điểm ăn uống là ở Mỹ Thực Thành.
Cố Nguyệt Sanh vừa hay cũng có một khoảng thời gian chưa về nhà, nghĩ bụng ăn cơm xong tiện thể gặp bố mẹ luôn, thế là vô cùng sảng khoái đồng ý.
Cả hai đều là những người rất điên cuồng trong công việc, đối với việc ăn uống cũng rất có yêu cầu, nhưng ngoài ra thì chẳng có gì khác, hoàn toàn không có ý nghĩ buổi hẹn hò đầu tiên phải cẩn thận chọn ngày. Bọn họ luôn cảm thấy chọn ngày không bằng gặp ngày, đúng lúc hôm nay không phải tăng ca, thế là tan làm liền đi thẳng đến Mỹ Thực Thành.
Hai người cũng chẳng có ý định chải chuốt trang điểm gì, đều cởi áo blouse trắng của nghiên cứu viên ra, cứ thế cùng nhau đi đến vị trí của thang máy siêu tốc.
Hiện nay việc buôn bán của Mỹ Thực Thành tốt đến mức khiến người ta khiếp sợ. Do trước đây luôn làm xong bữa tối là nghỉ ngơi, kết quả dẫn đến việc một lượng lớn khách hàng thích cuộc sống về đêm bất mãn, khiếu nại nhận hết đợt này đến đợt khác. Ngay cả bạn bè của Cố Hoài Đình cũng mượn đủ mọi cơ hội để góp ý với Giang Nhất Ẩm, bày tỏ rằng vị trí công tác của họ đều cần có người trực 24/24, thời gian trực ca đêm vốn đã rất vất vả, nếu có bữa ăn đêm ngon miệng thì chắc chắn sẽ dễ chịu hơn nhiều.
Vốn dĩ cô luôn cảm thấy hiện tại kinh doanh Mỹ Thực Thành chủ yếu là để bản thân không biến thành sâu gạo, chứ không có nhu cầu kiếm tiền nhiều đến thế, nên không cần phải làm cho mệt mỏi như vậy. Kết quả cuối cùng ngay cả chính phủ của văn minh Dona cũng liên hệ với cô, ám chỉ xa gần rằng những khiếu nại về việc thời gian mở cửa của Phố Trân Tu quá ngắn đã nhét đầy hòm thư của chính phủ rồi.
