Tôi Ở Mạt Thế Kinh Doanh Mỹ Thực - Chương 422: Tuổi Thơ Của Giang Nhất Ẩm (7)

Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:39

Cuối cùng vẫn là Giang Nhất Ẩm nghĩ ra cách. Hiện tại Tề Ngự Hải đã làm xong thủ tục nhập học cho cô bé, cô bé cũng là một học sinh tiểu học ngày ngày phải đeo cặp sách đến trường.

Hôm nay cô bé đi học về liền ủ rũ cụp đuôi, tiếng thái củ cải "cộc cộc cộc" lúc luyện đao công bình thường cũng trở nên yếu ớt vô lực.

Bà Tề thời gian trước vẫn luôn ở bệnh viện dưỡng thai, tự cảm thấy lạnh nhạt với con gái nuôi nên rất muốn bù đắp, chỉ là cô bé này "bà cụ non", phần lớn mọi việc đều rất độc lập, khiến người mẹ này có cả một bụng nhu tình mà không có chỗ thi triển. Cuối cùng cũng gặp được một lần tâm trạng con bé không đúng, còn không lập tức quan tâm toàn diện ngay sao.

Sau một hồi dịu dàng hỏi han, bà Tề cuối cùng cũng biết đã xảy ra chuyện gì.

Hóa ra Giang Nhất Ẩm trước đây ở cô nhi viện không có cơ hội học thể d.ụ.c, bây giờ đi học rồi, các bạn nhỏ trong lớp ai nấy đều nhảy dây điệu nghệ, còn có đủ loại trò chơi thể chất như ném bao cát, rồng rắn lên mây, ba chữ... nhưng cô bé một trò cũng không biết chơi. Quan trọng nhất là, rất nhiều bạn nhỏ đều đã biết đi xe đạp người lớn rồi, còn cô bé vẫn chỉ có thể đạp xe bốn bánh kẽo kẹt kẽo kẹt, sau khi bị bạn học phát hiện thì không ít lần bị cười nhạo.

Thấy cô bé càng nói càng trầm xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn tươi sáng giờ tràn đầy thất vọng, đôi mắt linh động ngày thường cũng ảm đạm đi, bà Tề chỉ thấy đau lòng không thôi.

Bà nói ngay: "A Ẩm không sợ, mấy cái này dễ học lắm, bố mẹ dạy con."

"Thật không ạ?" Cô bé bỗng mở to mắt, nhưng vẻ vui mừng rất nhanh lại biến mất, "Nhưng mà, nhưng mà con sợ lúc ra ngoài tập, họ sẽ cười con."

Bà Tề càng thêm đau lòng, vỗ n.g.ự.c đảm bảo: "Yên tâm, có bố mẹ ở bên cạnh con, xem ai dám cười con, mẹ không véo tai đứa đó mới lạ."

Giang Nhất Ẩm cuối cùng cũng hoàn toàn vui vẻ trở lại, dựa vào người mẹ làm nũng: "Mẹ đối với con tốt thật."

"Con là con gái của mẹ, mẹ không tốt với con thì tốt với ai chứ?" Bà Tề xoa đầu cô bé. Sau một năm bổ sung dinh dưỡng, mái tóc vàng lơ thơ vài cọng ban đầu của cô bé đã được thay thế bằng mái tóc đen dày mượt mà, sờ lên rất thích tay, vô cùng thích hợp để tết đủ kiểu tóc đẹp.

Mà Giang Nhất Ẩm đặc biệt phối hợp, cũng thỏa mãn rất lớn ước mơ làm điệu cho con gái bao năm nay của bà.

Vừa nghĩ đến việc con gái đáng yêu lại thông minh của mình thế mà bị bạn học cười nhạo, hừ! Bà Tề liền hạ quyết tâm, nhất định phải giúp con gái gỡ lại bàn này.

Tuy nhiên bà cũng biết mình bụng mang dạ chửa, nhiều việc không tiện làm, liền kéo người chồng vừa đi làm về cằn nhằn một hồi như thế này như thế kia, giày cũng không cho ông thay, ngay lập tức đẩy ông quay đầu ra ngoài cùng con gái tập luyện đặc biệt.

Tề Ngự Hải mặt ngơ ngác, lại sợ làm vợ đau bụng, chỉ đành nương theo lực đẩy của bà mà xoay người, nhưng đầu lại cố sức ngoái lại, nháy mắt liên tục với Giang Nhất Ẩm: Con gái rượu ơi, nhảy dây với ném bao cát chẳng phải con chơi nhoay nhoáy từ lâu rồi sao? Còn xe đạp nữa, con đạp xe khung nam vèo vèo, sao tự nhiên lại không biết rồi?

Giang Nhất Ẩm cũng nháy mắt ra hiệu với bố: Không nói thế sao mẹ chịu ra khỏi nhà ạ.

Vừa truyền đạt xong ý nghĩ của mình, bà Tề đã quay đầu vẫy tay: "A Ẩm, chúng ta đi thôi."

"Vâng ạ, mẹ ơi, con đến đây!" Cô bé nở nụ cười, vội vàng chạy tới nắm lấy tay mẹ.

Bà Tề hoàn toàn không phát hiện ra màn trao đổi bằng ánh mắt của chồng và con gái, rất hào hứng nói: "Mẹ nói cho con biết nhé, hồi trẻ mẹ là cao thủ né bao cát đấy, lúc đó chia đội ấy à, hai bên đều tranh nhau đòi mẹ, mẹ ở đội nào thì đội đó cơ bản là thắng chắc."

Nói rồi bà xoa xoa bụng mình: "Tiếc là bây giờ mẹ không thể làm mẫu cho con xem được."

Giang Nhất Ẩm lập tức mở miệng: "Không cần không cần đâu ạ, chỉ cần mẹ có thể ở bên cạnh con là tốt rồi, như vậy nói không chừng con cảm nhận được sự lợi hại của 'Vua bao cát', nhoáng cái là học được ngay ấy chứ."

Bà Tề bị cái danh xưng kỳ lạ này chọc cười, lập tức tỏ vẻ sẽ luôn ở bên cạnh con gái, cho đến khi cô bé học được hết những thứ này mới thôi.

Sau đó bà Tề phát hiện, thiên phú học tập của con gái có lẽ đều dồn hết vào nấu ăn rồi. Bình thường theo lão Tề học cái gì cơ bản, thì gọi là một điểm liền thông, một lần liền biết, nhưng đến mấy môn thể thao này, con gái lại rất có dáng vẻ của "phế vật vận động".

Cứ nói cái vụ đi xe đạp ấy nhé, lão Tề làm mẫu hết lần này đến lần khác, còn lấy tư thế đạp xe của những đứa trẻ khác ra giảng giải, nhưng Giang Nhất Ẩm cứ học mãi không được. Cái động tác trượt xe rồi luồn chân qua dưới khung xe đạp (gióng ngang) để đạp bàn đạp ấy, cô bé làm thế nào cũng không thuận, thỉnh thoảng thành công rồi, chưa được một lúc xe đã mất thăng bằng đổ về một bên.

Nhìn động tác xiêu xiêu vẹo vẹo của con gái, trái tim bà Tề không ít lần treo lên. Vốn định xuống lầu xong thì tìm chỗ ngồi, sau đó xem hoạt động dạy học của chồng và con gái, nhưng vì con gái mỗi lần lên xe đều trượt được một đoạn là mất thăng bằng, đành phải lặp lại quá trình này, hoàn toàn không thể cua được, nên vị trí dạy học này bất tri bất giác ngày càng xa bà.

Bà lại lo Giang Nhất Ẩm sẽ ngã, không kìm được liền đi theo, thế là đi đi dừng dừng, không biết từ lúc nào cũng đã đi quanh khu chung cư mấy vòng rồi.

Hai bố con đã đạt được sự ăn ý lén nhìn bà, thấy bà hai má hồng hào, trán lấm tấm mồ hôi, liền biết lượng vận động hôm nay đã tàm tạm, Giang Nhất Ẩm liền nói: "Con còn bài tập chưa làm, hay là hôm nay học đến đây thôi ạ."

Tề Ngự Hải kẻ xướng người họa với cô bé: "Bài vở là quan trọng nhất, mau lên nhà đi, trước khi ăn cơm còn làm được một ít."

Bà Tề đúng lúc cũng hơi mệt rồi, thế là ba phiếu thông qua, về nhà!

Tiếp theo đó ngày nào bà cũng cùng Giang Nhất Ẩm học tập, mắt thấy cô bé tốn thời gian gấp mấy lần người khác, cuối cùng cũng học được những kỹ năng cần thiết của trẻ con này, có thể nghiêng người đạp xe khung nam lướt đi vèo vèo, bà Tề vui mừng đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm: Thời gian này ngày nào cũng xuống đi bộ, bà đành phải luôn đỡ bụng, vẫn là dựa vào ghế sofa thoải mái hơn.

Bà Tề nghĩ con gái đã học được hết những thứ này rồi, lần này các bạn học chắc không còn lý do gì để cười nhạo nữa nhỉ? Mình cũng có thể yên tâm ở nhà không cần xuống lầu nữa rồi chứ?

Kết quả tối hôm đó về, Giang Nhất Ẩm mang về bài tập khoa học ở trường giao.

"Quan sát sự sinh trưởng của một cái cây?" Bà Tề giọng điệu nghi hoặc, bài tập ở trường bây giờ đều phiền phức thế sao? Cái này đâu phải một hai ngày là hoàn thành được.

Giang Nhất Ẩm kéo tay mẹ lắc nhẹ: "Mẹ ơi, mẹ cùng con ra sân chọn một cái cây làm đối tượng quan sát được không ạ? Con còn muốn nghe mẹ giảng kiến thức liên quan đến thực vật cho con nữa."

Bà Tề ở đại học học đúng chuyên ngành liên quan, mặc dù sau khi tốt nghiệp không làm đúng nghề, nhưng kiến thức cơ bản liên quan đều còn nhớ, nghe thấy yêu cầu này của con gái, tự nhiên cũng nhận lời ngay.

Thế là hai mẹ con dắt tay nhau xuống lầu, bà Tề nghĩ tùy tiện chọn một cây trong bồn hoa là được rồi, nhưng Giang Nhất Ẩm lại có sự kiên trì của riêng mình, hai mẹ con đi đi dừng dừng tìm tìm kiếm kiếm, cuối cùng ở nơi xa tòa nhà họ ở nhất, cô bé mới tìm được cái cây ưng ý.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.