Tôi Ở Mạt Thế Mở Siêu Thị - Chương 22: "tôi Biết Chỗ Nào Có Vật Tư"
Cập nhật lúc: 02/05/2026 07:58
Tiễn nhóm người Trình Húc rời đi, trong tiệm lại lục tục đón thêm một đợt khách nhỏ, Sơn Nại vô cùng tận hưởng sự bận rộn này, vui vẻ ngâm nga một khúc nhạc nhỏ trong lúc bổ sung hàng hóa.
"Nếu ngày nào cũng có khách hàng tới cửa, siêu thị của chúng ta nâng cấp sẽ là chuyện trong tầm tay rồi!"
Sơn Nại xếp mấy chai nước khoáng ngay ngắn, bàn tay nhỏ bé xoa xoa cằm, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
【Ký chủ tỉnh lại đi! Đây chính là mạt thế, người sống sót rải rác khắp nơi, số lượng ít đến đáng thương...】
Lời nhắc nhở bằng giọng điệu nũng nịu của Hệ thống khiến Sơn Nại bĩu môi, "Ừ hứ, hiểu rồi hiểu rồi."
Tất nhiên cô biết môi trường sinh tồn hiện tại là như thế nào.
Đến đây cũng không phải ngày một ngày hai, đừng thấy hôm nay khách hàng không ít, nhưng đến giờ vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ đăng ký 100 thành viên đâu.
Nhưng Sơn Nại cũng không nghĩ nhiều, tiện tay vớt một chai nước trái cây ướp lạnh lên uống.
Nói về hiện tại, cô rất hài lòng với cuộc sống này, có ăn có uống, lại có siêu thị bảo vệ, chuyện nâng cấp cứ từ từ là được.
Bên ngoài cửa kính có một người phụ nữ đội mũ đen đang đứng.
Cô ta chằm chằm nhìn vào đống vật tư trong siêu thị và bóng dáng xinh đẹp kia không chớp mắt, sờ sờ khuôn mặt khô khốc thô ráp của mình, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
"Sao lại có một siêu thị... kỳ lạ thật..." Người phụ nữ lẩm bẩm, lưu luyến dời tầm mắt, kéo sụp vành mũ xuống, ánh mắt càng thêm tham lam và kích động quay người rời đi.
Hai ngày.
Đi ròng rã hai ngày trời, người phụ nữ mới đến được nơi này.
Đầu con hẻm nhỏ bẩn thỉu bị hàng rào sắt kiên cố bao quanh.
"Dô? Khách quý! Đây chẳng phải là chị dâu Linh sao, sao thế? Lăn lộn không nổi nữa à, lúc đi chẳng phải tiêu sái lắm sao? He he..."
Bên trong hàng rào sắt, một gã đàn ông mũi sư t.ử khoanh hai tay trước n.g.ự.c, ánh mắt cợt nhả, giọng điệu mỉa mai.
Lý Lệ Linh không muốn để ý đến gã, trầm mặt xuống khẽ nói: "Có việc, phiền anh vào trong báo một tiếng."
Chị dâu cái gì, chẳng qua cũng chỉ là một con ả lăng loàn lật lọng mà thôi!
Nửa năm trước cùng một tên dị năng giả mặt trắng phản bội lão đại, trộm không ít vật tư bỏ trốn, bây giờ còn có gan vác mặt về, hừ.
Gã đàn ông trong lòng khinh bỉ, cười khẩy một tiếng, quay đầu nhổ toẹt một bãi nước bọt, nhếch mép cười cực kỳ bỉ ổi, "Không khéo rồi, lão đại đang bồi đắp tình cảm với chị dâu mới, ai dám đi rước cái xui xẻo đó chứ."
Sắc mặt Lý Lệ Linh tối sầm, tự nhiên hiểu được hàm ý trong lời nói của gã, nếu không phải cô ta thực sự hết cách, làm sao có thể quay lại nơi này?
Với tình hình trước kia, quay lại chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới, vội vàng tìm chỗ c.h.ế.t.
"Khụ, Lượng T.ử giúp một tay đi... Tôi thực sự có việc gấp, anh cứ cho tôi vào, có chuyện gì tôi tự chịu trách nhiệm."
Lý Lệ Linh ho khan một tiếng, hạ giọng xuống, bất đắc dĩ mò từ trong chiếc ba lô sau lưng ra hai viên tinh hạch vụn, vừa nói vừa nhét vào tay gã đàn ông tên Lượng T.ử này.
"Đừng! Đừng có làm thế, nhắc nhở cô một câu, kể từ sau chuyện nửa năm trước, lão đại vẫn luôn tìm cô khắp nơi, tuyên bố muốn rút gân lột da cô đấy, chậc chậc..."
Lượng T.ử tuy hất tay Lý Lệ Linh ra, nhưng mấy viên tinh hạch vụn nhét vào tay gã lại được nắm khá c.h.ặ.t.
Nghe những lời của Lượng Tử, sau lưng Lý Lệ Linh ớn lạnh.
Nhưng vì cái tin tức sốt dẻo về vật tư kia, cô ta buộc phải đặt cược vào tình cũ.
Dù sao tình cũ của cô ta là Tưởng Kiện cũng có hai mươi người dưới trướng.
Cứ nghĩ đến Siêu thị Hạnh Vận nhìn thấy hai ngày trước, Lý Lệ Linh lại không ngừng tự cổ vũ bản thân trong lòng.
Đúng vậy, cô ta đã bước đường cùng, muốn có được vật tư của siêu thị đó.
Sau vài lời thuyết phục, Lượng T.ử vẫn không chịu thả Lý Lệ Linh vào.
Nắng gắt như thiêu như đốt.
Chuyện này làm Lý Lệ Linh sốt ruột muốn c.h.ế.t.
Hai ngày nay cô ta chỉ gặm một củ khoai tây biến dị mốc meo, lúc này bụng bắt đầu khó chịu, đau đến mức trán túa mồ hôi lạnh.
Cô ta cũng hết cách rồi, chớp lấy khoảnh khắc Lượng T.ử lơ đãng, dùng sức đẩy mạnh gã đàn ông đang chặn ở cửa, điên cuồng lao vào trong.
"Đệt mợ, %@&#!"
Lượng T.ử vuốt vuốt cái đầu trọc lốc của mình, nhe răng trợn mắt, tức tối sải bước đuổi theo.
Nửa năm trôi qua, bố cục của khu cứ điểm nhỏ này không thay đổi nhiều, Lý Lệ Linh chạy vào liền lao thẳng về phía nơi ở của Tưởng Kiện.
Bước chân của đàn ông vẫn nhanh hơn, chẳng bao lâu Lượng T.ử đã đuổi kịp Lý Lệ Linh, bàn tay to lớn trực tiếp tóm lấy cánh tay cô ta giữ c.h.ặ.t lại.
"Đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, cô không cần mạng nhưng tôi cần!" Lượng T.ử mặt mày dữ tợn, tư thế giữ cánh tay cô ta thoắt cái chuyển thành siết cổ, vừa siết vừa kéo cô ta ra ngoài.
"Tưởng Đao Ba, anh Đao Ba!"
"Tưởng Đao Ba anh ra đây! Có việc gấp!" Lý Lệ Linh bị kéo lê trên mặt đất, cũng mặc kệ cánh tay bị bẻ quặt đau điếng, gân cổ lên la hét ầm ĩ.
Lượng T.ử cũng cuống lên, vung tay tát một cái.
"Chát."
Khuôn mặt vốn đã bẩn thỉu của Lý Lệ Linh hằn thêm một dấu tay, khóe miệng cũng rỉ ra tia m.á.u nhạt, khuôn mặt gầy gò nháy mắt đỏ bừng, có dấu hiệu sưng vù lên.
"Cô ngậm miệng lại cho tôi, con khốn không biết xấu hổ @#$%^^&, tao *#$%^&*(!*..."
Lượng T.ử đã từng chứng kiến kết cục của những kẻ phá hỏng chuyện tốt của lão đại, gã không muốn bị liên lụy, lúc này đã bắt đầu phun châu nhả ngọc rồi.
Giữa lúc giằng co, từ trong căn nhà cấp bốn tồi tàn bước ra một gã đàn ông mặt thẹo to con vạm vỡ.
Gã mặt thẹo ngậm mẩu t.h.u.ố.c lá trong miệng, nheo mắt nhìn Lý Lệ Linh đang bị đ.á.n.h gục nằm sấp trên mặt đất.
"Tao nói ai đang la lối om sòm, hóa ra là con ả phản bội mày!"
Trong mắt Tưởng Đao Ba tràn ngập hận thù, nói xong liền đưa tay túm lấy tóc cô ta.
"A! Em sai rồi, em thực sự sai rồi anh Đao Ba, xin anh tha cho em, em có tin tức quan trọng!" Lý Lệ Linh đau đến mức nước mắt chảy ròng ròng, trừng lớn hai mắt khẩn thiết cầu xin.
"Tha cho mày? Ha ha!" Tưởng Đao Ba như nghe được một câu chuyện cười, cười lớn không ngừng, chân cũng không rảnh rỗi, đá Lý Lệ Linh mấy cước.
Cú đá cuối cùng trực tiếp đá Lý Lệ Linh bay xa vài mét.
Dám cắm sừng Tưởng Đao Ba gã, lại còn trộm vật tư, thì chỉ có con đường c.h.ế.t!
"Lượng Tử, lôi đi, 'chăm sóc' chị dâu cũ của mày cho t.ử tế vào."
Tưởng Đao Ba cảm xúc có chút kích động, nghiến răng nghiến lợi nói, vết sẹo trên mặt cũng theo đó mà hơi run rẩy, vô cùng dữ tợn.
Lý Lệ Linh ôm n.g.ự.c, đau đến mức run rẩy.
Cô ta nghĩ đến hậu quả của lần trở về này, chỉ có thể cố nén cơn đau, trước khi Lượng T.ử kịp bước tới, liều mạng bò về phía Tưởng Đao Ba.
"Anh Đao Ba, anh, anh nghe em nói, cho em ba phút! Em biết em có lỗi với anh, là em có mắt không tròng, đều là lỗi của em! Lần này trở về chính là để chuộc tội!"
"Anh Đao Ba, đây chính là chị dâu cũ sao, chậc chậc."
Lời của Lý Lệ Linh bị một người phụ nữ trẻ tuổi phía sau cắt ngang.
Người phụ nữ trẻ tuổi đi đến bên cạnh Tưởng Đao Ba, thuận thế dựa vào lòng gã, mang theo vài phần mỉa mai nhìn Lý Lệ Linh đang quỳ trên mặt đất.
"Cô câm miệng!"
"Tôi biết chỗ nào có vật tư!" Trước khi người phụ nữ kia định mách lẻo, Lý Lệ Linh buột miệng thốt ra.
"Thành phố A có một siêu thị! Bên trong có lượng lớn vật tư!"
"Mì gói, sữa tươi, trái cây, cơm canh nóng hổi, tất cả đều tươi mới!"
