Tôi Ở Mạt Thế Mở Siêu Thị - Chương 56: Đúng Vậy, Tôi Vô Địch
Cập nhật lúc: 02/05/2026 08:09
Chu Mặc chạm mặt Sơn Nại, cũng rất kinh ngạc.
Không phải đã nói để Nghiêm Quân Ly theo dõi cô ta sao.
Sao người đã ra ngoài rồi, cũng không thấy tên ngốc đó bám theo?
Hắn ta b.úng tay một cái, ra hiệu cho thủ hạ phía sau đứng yên tại chỗ, tự mình nhảy xuống xe, rụt cổ cười lưu manh chạy về phía chiếc xe nhỏ của Sơn Nại.
"Các... các người cùng một bọn? Đệt mợ đúng là cạn lời..."
Vương Tiểu Dũng quệt vệt m.á.u tươi rỉ ra khóe miệng, chỉ chỉ Chu Mặc và Sơn Nại, co cẳng định bỏ chạy.
Chu Mặc nhíu mày, giơ tay định phóng dị năng: "Em gái xinh đẹp, tôi giúp em giải quyết!"
"Không cần." Sơn Nại thấy vậy, hạ cửa sổ xe xuống, vội vàng từ chối, thầm gọi một câu trong lòng: "Hệ thống làm theo quy củ đi."
【Phát hiện kẻ truy sát ký chủ và ác ý phá hoại ô tô đặc cung, nay ban cho xóa bỏ tiêu diệt.】
Trong xe vang lên âm thanh máy móc quen thuộc.
Giọng nói điện t.ử lạnh lẽo khiến Chu Mặc bên cạnh run lên một cái.
Lại một lần nữa tận mắt chứng kiến, Vương Tiểu Dũng đã chạy ra ngoài trăm mét nháy mắt bốc hơi tại chỗ.
Hắn ta vò vò mái tóc tổ chim trên đỉnh đầu, toét miệng cười gượng gạo, cúi người nằm bò lên cửa sổ xe: "Có thể nói cho tôi biết, dị năng này của em rốt cuộc là gì không?"
Hắn ta tò mò quá đi mất.
Sơn Nại lắc đầu: "Không thể."
"Hehe, dị năng tinh thần? Dị năng không gian? Dịch chuyển tức thời? Hay là..." Chu Mặc không bỏ cuộc.
"Tôi còn có việc, không tiếp chuyện được." Sơn Nại không muốn lải nhải nhiều với hắn ta.
Trong lòng nghĩ chỉ cần tên Chu Mặc này lại có hành vi tồi tệ nào, cô sẽ trực tiếp chĩa s.ú.n.g vào mặt hắn ta.
Cô muốn xem thử rốt cuộc là đạn bạo liệt của cô nhanh hay tốc độ né đạn của hắn ta nhanh!
Chu Mặc c.ắ.n c.ắ.n môi dưới, trên mặt toàn là sự nhẫn nhịn.
"Các anh em chặn đường lại."
Nhìn thấy Sơn Nại thật sự khởi động xe tiếp tục di chuyển, Chu Mặc đành phải ra lệnh.
Mấy chiếc xe tải lớn vận chuyển gia cầm lợn, rõ ràng là đã được cải tạo.
Trong thùng xe đứng chật kín những người đàn ông mặc đồng phục rằn ri, tài xế đều nhanh ch.óng nghe theo mệnh lệnh, dùng thân xe chặn kín mít con đường.
Chu Mặc lần này đã dốc hết vốn liếng rồi.
Những người trên mấy chiếc xe tải này đều là thành viên cốt cán của Lang Sào, chỉ riêng dị năng giả đã chiếm gần 30%, v.ũ k.h.í cũng là hắn ta mới mua gần đây.
【Ký chủ, cô muốn xử lý thế nào?】
"Bọn họ khá đông, xem tình hình trước đã."
Sơn Nại lại dừng xe, ngoắc ngoắc tay với Chu Mặc.
"Ây~ Tới đây tới đây~"
Chu Mặc hệt như một con ch.ó sói nhìn thấy chủ nhân vẫy gọi, thè dài lưỡi, lạch bạch chạy tới: "Em gái em nói đi."
"Rốt cuộc anh muốn làm gì? Tôi không dọa anh đâu, nếu anh thật sự không quan tâm đến tính mạng của những người đó, anh cứ việc ra lệnh cho họ nổ s.ú.n.g, kết quả chỉ có một, đó là tất cả bọn họ sẽ bị tiễn thẳng vào bầy tang thi trong một nốt nhạc."
Đây chắc hẳn là câu nói dài nhất Sơn Nại nói với Chu Mặc, cô nghiêm túc nhìn gã đàn ông tóc xanh đối diện, hy vọng hắn ta mau cút đi.
Chu Mặc nghe xong đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc yếu ớt, ánh sáng trong mắt cũng mờ đi không ít.
Hắn ta cảm thấy não mình lại sắp nổ tung rồi.
Thứ gì đó đang tràn ra ngoài, sắp không khống chế nổi nữa.
"Tôi chỉ quan tâm đến mạng của tôi!"
"Em cũng sắp tiêu đời rồi... hay là em cân nhắc chọn theo tôi lăn lộn đi? Em mang theo vật tư của siêu thị, tôi mang em đi!"
"Mày câm miệng! Mày mang cô ta đi tên điên họ Phùng có thể tha cho mày sao? Để cô ta c.h.ế.t, tao cũng có thể có được siêu thị! Ngu ngốc!"
"Mày mới câm miệng, đều tại mày... tao mới... người đáng c.h.ế.t là mày, là mày! Em gái xinh đẹp em tin tôi đi, tôi không tính là kẻ xấu nhất đâu, có những kẻ mới phải!"
Hai mắt Chu Mặc đỏ ngầu, nói nghiến răng nghiến lợi. Hai tay bám c.h.ặ.t vào cửa sổ xe, dùng sức quá mạnh, đầu ngón tay trắng bệch đáng sợ.
Cảm xúc của hắn ta hình như hơi mất khống chế, ăn nói lung tung lộn xộn, một câu chưa dứt, câu tiếp theo đã nối gót thốt ra, cứ như có ai giành giật với hắn ta vậy.
Thần sắc trong đôi mắt khi thì bi thương, khi thì thương xót, khi thì đau đớn.
Cảnh tượng này khiến Sơn Nại trợn tròn hai mắt, không hiểu ra sao.
Tự mình cãi nhau với chính mình?
"Anh... có phải bị bệnh tâm thần không?" Sơn Nại nắn nắn dây an toàn trên eo, thăm dò mở miệng.
Bộ dạng này của hắn ta, quá giống bệnh nhân tâm thần rồi.
Trong phim nói thế nào nhỉ, tâm thần phân liệt hay đa nhân cách?
【Ký chủ thật lanh trí, hành vi của hắn ta quả thực có chút không bình thường.】
Sơn Nại vừa định trả lời hệ thống, Chu Mặc đột nhiên cười lớn.
"Đồ ngu mày thấy chưa, người ta nói mày là bệnh nhân tâm thần, mày còn muốn làm l.i.ế.m cẩu? Kéo dài thời gian g.i.ế.c cô ta!"
"Liếm cẩu thì sao... tao cứ liếc mắt một cái là ưng em gái xinh đẹp đấy, tao thích thế... Mục đích của giáo sư Phùng..."
Những lời còn lại chưa nói hết, Chu Mặc đột nhiên toàn thân run rẩy, hai tay bịt c.h.ặ.t miệng mình, phút chốc nghẹn đến mức mặt đỏ bừng.
"Hệ thống, lượng thông tin trong câu này lớn quá, giáo sư Phùng là ai, kéo dài thời gian ai? Tôi sao!... Ưng tôi? Haha, ông ta xứng sao! Hừ~"
Sơn Nại vẻ mặt kiêu ngạo.
【Mấy người đi cùng hắn ta lần trước, lão già mặc áo blouse trắng đó tên là Phùng Chính!
Hô hô, hệ thống hiểu rồi, hóa ra mục đích của bọn họ không phải siêu thị, mà là ký chủ nha, đúng là viển vông, nằm mơ! Ta sẽ bảo vệ ký chủ, hừ~】
Hệ thống phân tích đơn giản như vậy, Sơn Nại cũng coi như đại khái hiểu rồi.
Có người muốn bắt mình.
Nhưng cô nhìn Chu Mặc đang bày ra bộ dạng tự mình muốn bịt c.h.ế.t chính mình, cô ấn nút dây an toàn, rướn người, nhắm thẳng mặt Chu Mặc tát cho một cái nổ đom đóm mắt.
"Chát——" Tiếng bạt tai giòn giã.
Đôi mắt hỗn loạn của Chu Mặc lập tức tỉnh táo hơn không ít, hắn ta nhìn Sơn Nại, lại sờ sờ khuôn mặt bị đ.á.n.h của mình, vô cùng vô tội: "Em gái xinh đẹp, em... tay khỏe thật đấy... ưm... đệt? Em xem, sưng vù lên rồi!"
Sơn Nại rút một tờ khăn ướt lau tay nói: "Đừng nói nhảm, về nói với người của các anh, muốn bắt tôi là không thể nào, muốn c.h.ế.t tôi ngược lại có thể tiễn các anh một đoạn."
Ngay lúc này, mặt phải của Chu Mặc đã sưng vù lên rồi.
Cho dù không có sự bảo vệ của hệ thống, Sơn Nại cô cũng là linh miêu tu luyện ngàn năm, thể phách cũng không phải nhân loại bình thường có thể sánh kịp.
Cho nên cái tát này, Sơn Nại đã dùng toàn lực, Chu Mặc nếu là người bình thường, đã sớm bị đ.á.n.h bay rồi.
Đối với những lời Sơn Nại nói, Chu Mặc có chút sợ hãi.
Vừa rồi hình như hắn ta hơi thất thố.
Ây, dạo này ngày càng không khống chế được cảm xúc của mình rồi.
Cảnh tượng một lần tiêu diệt mười mấy anh em lần trước, hắn ta không quên.
Cũng không biết bên phía giáo sư Phùng thế nào rồi.
"Em gái xinh đẹp, em ngông cuồng như vậy, thật sự không sợ chút nào sao??"
Nói thật, Chu Mặc duyệt người vô số, g.i.ế.c người như ngóe, chưa từng gặp cô gái nào nhan sắc tốt như vậy, tính cách lại hoang dã thế này.
Quá hợp khẩu vị của hắn ta rồi.
Vì cô, hắn ta thậm chí từng nghĩ sau khi lợi dụng v.ũ k.h.í đặc biệt của giáo sư Phùng bắt được Sơn Nại, hắn ta sẽ cướp Sơn Nại lại.
"Đúng vậy, tôi lật bài ngửa luôn, tôi siêu lợi hại, vô địch!" Sơn Nại tùy miệng qua loa, giữa hai lông mày có tia chán ghét.
Cô ngồi ngay ngắn lại, chuẩn bị xuất phát.
Đã nói hết nước hết cái rồi, c.h.ế.t thì c.h.ế.t đi.
Hôm nay người ăn vạ thật sự nhiều quá.
Sơn Nại nhăn nhó mặt mày, tâm trạng rất tồi tệ.
Cô muốn trực tiếp lao qua, tông c.h.ế.t đám người Lang Sào này!
'Vù vù vù——' Xe lập tức khởi động.
Chu Mặc kinh hãi, ngay lúc chiếc xe nhỏ của Sơn Nại sắp lao vào xe tải lớn của nhà mình, hắn ta tăng tốc kèm theo dị năng Lôi Đình, dùng hết toàn lực đẩy văng đầu chiếc xe ở giữa ra.
"Vèo——"
Chiếc xe nhỏ hoa lệ lướt qua.
Chu Mặc vịn thân xe thở hồng hộc.
"Sếp, anh điên rồi à? Chiếc xe rách của con ranh đó tông vào chúng ta, chắc chắn phải c.h.ế.t! Anh dùng dị năng làm gì..."
"Câm miệng, cô ta không phải người bình thường đâu, bảo các cậu chặn đường chỉ là để kéo dài thời gian cô ta thôi, bỏ đi, cậu dẫn anh em đến chỗ này tìm giáo sư Phùng tập hợp, nói với ông ta mục tiêu đã xuất hiện, tôi đi đuổi theo."
Chu Mặc sầm mặt, dặn dò dăm ba câu rồi một thân một mình đi về hướng Sơn Nại rời đi.
Con đường này, khả năng đi Căn cứ Hy Vọng là rất lớn.
