Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo - Chương 15
Cập nhật lúc: 17/03/2026 06:24
Dư Tiểu Ngư nhận lấy rồi rút ra một tờ: "Một tờ là đủ rồi ạ, mẹ cho nhiều con cũng không tiêu hết. Chuyến này con chỉ lên thành phố, chắc chiều mai là về thôi. Với lại, con vẫn còn một ít tiền bán thảo d.ư.ợ.c lần trước, mẹ giữ lại đi. Chuyện tiền mua nhân sâm đợi con về rồi tính tiếp."
Chỉ đi lên đặt cọc vải vóc nửa cuối năm thôi mà, chắc nhanh thôi.
Trương Hỉ Mai biết con gái thương xót cho gia đình, không muốn tiêu xài phung phí. Bà nhịn không được ôm chầm lấy Tiểu Ngư, miệng lẩm bẩm: "Giá như bố con vẫn khỏe mạnh thì tốt biết mấy."
Dư Tiểu Ngư nắm lấy tay bà: "Mẹ à, bình thường bố vẫn luôn bảo vệ cái nhà này, giờ thì đổi lại là chúng ta bảo vệ bố."
Dư Sanh đang mải mê chơi những viên bi thủy tinh bên cạnh bàn, vừa nghe thấy hai từ "bảo vệ", cậu bé lập tức vỗ n.g.ự.c: "Con là đấng nam nhi đại trượng phu, con có thể bảo vệ hai người!"
Vẻ mặt ngây ngô của cậu bé khiến mọi người phì cười. Cười xong, Dư Tiểu Ngư kéo bé lại: "Sanh Sanh, lúc chị đi công tác, mẹ và bố giao lại cho em đấy, em phải bảo vệ hai người thật tốt nhé. Nếu em làm được, lúc về chị mua quà cho em, chịu không?"
Vừa nghe thấy có quà, mắt Dư Sanh sáng bừng lên. Nhưng cậu bé vẫn làm mặt nghiêm túc, giọng giòn tan hứa hẹn: "Không thành vấn đề, chúng em sẽ đợi chị về."
Đêm khuya thanh vắng, đợi mọi người chìm sâu vào giấc ngủ, Dư Tiểu Ngư lại lẻn vào không gian.
Lần đi thành phố này biết đâu lại có cơ hội đổi được chút đồ, hái thêm nhiều thứ chuẩn bị sẵn một chút cho dễ hành động. Cô chuẩn bị thêm chút táo đỏ, táo tây.
Hoa hồng cũng đến mùa thu hoạch. Dư Tiểu Ngư chiểu theo công thức, dùng hoa hồng kết hợp với nước suối, chẳng mấy chốc đã thu được 10 lọ nước hoa hồng.
Cô mang một lọ ra ngoài. Bao bì chỉ là chiếc chai thủy tinh bình thường, nhưng vừa mở nắp ngửi thử đã thấy hương hoa hồng thanh khiết ập vào mũi, không hề nồng gắt, thơm dễ chịu vô cùng.
Trong công thức ghi nước hoa hồng có công dụng dưỡng da làm đẹp. Ngày mai tới xưởng dệt, bên trong chắc hẳn có nhiều nữ đồng chí, mùa hè dùng kem nẻ thì lại bết rít quá, thứ nước hoa hồng này của cô chắc chắn sẽ đắt khách.
Sáng sớm hôm sau, Lý Lệ dẫn Dư Tiểu Ngư lên chiếc xe khách đi thành phố. Lên xe, Lý Lệ lấy ra một lát gừng đưa cho Dư Tiểu Ngư.
Tuy thắc mắc nhưng Dư Tiểu Ngư vẫn nhận lấy. Thấy cô chưa nhúc nhích, Lý Lệ vội làm mẫu cho xem: "Tiểu Ngư, em mới đi loại xe này lần đầu đúng không, một chốc nữa xe chạy có thể sẽ say xe, buồn nôn, em cứ ngậm lát gừng này trong miệng trước, nếu lỡ có say thì cũng đỡ khó chịu phần nào, hiệu nghiệm lắm đấy. Trước kia chị dùng cách này để trị say xe, em thử đi."
Thì ra là vậy, nhưng Dư Tiểu Ngư vẫn từ chối ý tốt của chị: "Em cảm ơn chị Lý, em không say xe đâu."
"Em đi xe bao giờ chưa? Chị nói em nghe này, một lát nữa xe xóc lên, em có cầu Thần gọi Phật cũng không bằng miếng gừng này đâu, em cứ giữ đi, biết đâu tí nữa lại cần." Lý Lệ nghĩ bụng Dư Tiểu Ngư chưa có kinh nghiệm, chắc chắn chưa từng gặp phải tình huống say xe bao giờ. Là người đi trước, chị phải giúp đỡ người mới.
Dư Tiểu Ngư đành lấy giấy bọc lát gừng lại rồi cất vào túi xách. Gừng đúng là một thứ tốt, trà gừng đường đỏ trị đau bụng kinh, canh gừng chống phong hàn, ngậm lát gừng lại phòng say xe. Phải nói rằng mỗi loài thực vật đều mang một ý nghĩa tồn tại riêng của nó.
"Nhiệm vụ lần này của chúng ta không dễ dàng gì đâu!"
Nghe những lời của Lý Lệ giữa lúc đang trầm tư, Dư Tiểu Ngư không khỏi băn khoăn: Việc đặt cọc mua vải lại phiền toái vậy sao?
Trên xe, Lý Lệ phổ cập cho Dư Tiểu Ngư những kiến thức về công việc thu mua, Dư Tiểu Ngư lắng nghe rất chăm chú.
"Các xưởng dệt trên huyện chỉ làm ra vài loại vải thông thường, những loại vải tốt, đắt hàng thì phải lên tận thành phố mới đặt được, mà em nghĩ xem tỉnh mình có bao nhiêu cái huyện." Lý Lệ hạ giọng nhỏ tiếng nói.
Sản lượng rất eo hẹp mà nhu cầu lại cao, bảo sao lại không phiền phức.
Rất nhanh sau đó, chiếc xe khách đã tới bến xe thành phố. Xe vừa dừng bánh, Lý Lệ liền kéo Tiểu Ngư xuống xe, chạy ngay đến trạm xe buýt. Ở trạm xe buýt rất đông người, cánh đàn ông chủ yếu mặc áo sơ mi vải phin trắng, quần đen; nữ giới áo quần nhiều kiểu cách hơn một chút nhưng phần lớn cũng chủ yếu là ba màu xám, đen, xanh biển.
Đúng lúc này, Lý Lệ ngoắc ngoắc ngón tay với cô. Dư Tiểu Ngư tò mò nhìn chị.
Lý Lệ nhỏ tiếng nói: "Cái người đàn ông đứng chếch phía trước bên phải em cũng là nhân viên thu mua đấy."
Dư Tiểu Ngư nhìn theo hướng chị chỉ. Người đàn ông kia vuốt tóc bằng sáp chải tóc bóng mượt, trên tay đeo đồng hồ, xách cặp táp, đi đôi giày da láng bóng. Dáng vẻ này... Tiểu Ngư quay lại nhìn Lý Lệ: tóc cũng b.úi gọn ra sau đầu thành b.úi, cũng đeo một chiếc cặp táp và mang giày da.
