Tôi Ở Trong Thôn, Nhớ Anh Da Diết - Phần 6
Cập nhật lúc: 27/08/2026 23:02
18
Tôi thuê một căn hộ gần công ty.
Bùi Doanh Khê nhiều lần năn nỉ tôi về ở chung nhà với cô ấy nhưng tôi đều khéo léo từ chối.
Tôi sợ mẹ nuôi lại vô tình đặt hai đứa tôi lên bàn cân so sánh.
Điều đó sẽ làm Bùi Doanh Khê chạnh lòng.
Từ sau lần cô ấy xù lông mắng người để bảo vệ tôi, thái độ của các đồng nghiệp trong công ty đối với tôi cũng tốt lên trông thấy.
Có lẽ họ mới nhận ra rằng, hai cô con gái thật giả cũng chẳng đến mức như nước với lửa.
Tôi trêu cô ấy:
"Đây là gì thế này? Đùi của chị đại à, cho tớ ôm một cái nào."
Cô ấy cười hì hì đáp lại:
"Giản Chi, tớ bảo kê cậu!"
…
Tần Du Lễ đã quay trở lại Anh để tiếp tục học.
Anh bắt đầu cầm chảo cầm xẻng, tự lực cánh sinh.
[Luân Đôn đổ mưa rồi, anh nhớ em lắm.]
[Em đang làm gì đấy?]
Kèm theo tin nhắn là bức ảnh chụp bữa ăn đạm bạc kiểu Tây, đúng nghĩa ăn thì nhạt nhẽo mà bỏ thì thèm.
Tôi nhắn lại: [Đừng mưa chứ anh, ngô không phơi được mất.]
Tần Du Lễ: [O.o Em lại làm việc nhà nông đấy à?]
Tôi đáp: [Em nói đùa đấy, ha ha. Em đang giúp Doanh Khê xử lý bảng biểu.]
Nói rồi, tôi tiện tay chuyển khoản sang cho anh 5000 tệ.
Ghi chú: [Ăn chút gì ngon ngon vào nhé.]
Mức lương Bùi Doanh Khê trả cho tôi rất cao.
Tôi như một con "cào cào thương nghiệp", suốt ngày đi theo cô ấy đến các cuộc họp để ăn ké tiệc trà.
Tiền ăn uống chẳng tốn bao nhiêu nên gom góp lại được phần lớn, tôi dứt khoát đem đi trợ cấp cho "kẻ lang thang Luân Đôn" Tần Du Lễ.
Anh gửi sang một sticker tỏ vẻ kinh ngạc.
Sau đó bấm từ chối nhận tiền:
[Anh đây thích trải nghiệm cuộc sống, nhặt chút đồ ăn thừa là được rồi. Tiền này em cứ giữ lấy mà dùng.]
WeChat thì từ chối được chứ tôi bấm một phát chuyển thẳng luôn vào tài khoản Alipay của anh.
19
Tôi đi theo Bùi Doanh Khê tham dự đủ loại sự kiện.
Cô ấy dần dần có thể tự mình ứng phó với tất cả, tự tin chuyện trò vui vẻ với các vị đại lão.
Mỗi khi nhắc tới tôi, cô ấy luôn mỉm cười giới thiệu:
"Đây là em gái tôi, Giản Chi."
Thái độ của cô ấy cũng chính là thái độ của nhà họ Bùi.
Vì thế trong mắt hầu hết mọi người, tôi lại một lần nữa trở thành nhị tiểu thư của Bùi gia.
Khi mùa hè gõ cửa, Tần Du Lễ chính thức tốt nghiệp.
Bạch nguyệt quang về nước, công việc tạm thời gạt sang một bên.
Tôi xin phép Bùi Doanh Khê cho nghỉ làm trước để đi đón anh ở sân bay.
Cô ấy gật đầu đồng ý ngay tắp lốc, rồi từ ngăn kéo dưới cùng rút ra một bản hợp đồng đưa cho tôi.
"Đây là của hồi môn mà bố mẹ đã chuẩn bị cho cậu từ lâu rồi, 15% cổ phần của công ty. Ngoài ra còn vài căn nhà nữa, sổ đỏ và chìa khóa đang để ở nhà, ngày mai tớ mang sang cho cậu."
Tôi trố mắt ngạc nhiên:
"Bây giờ đã bàn tới của hồi môn thì sớm quá không? Tớ chỉ đi đón máy bay thôi mà."
Cô ấy xoa xoa cằm:
"Được rồi, cũng đúng. Nhưng cậu cứ ký trước đi."
Tôi lắc đầu:
"Tớ không nhận đâu. Đồ vật không thuộc về mình tớ nhất quyết không lấy."
Bùi Doanh Khê bảo:
"Nhưng bố mẹ đã quyết định cho cậu rồi."
Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
"Thế tớ đem tặng lại cho cậu vậy."
Cô ấy đáp:
"Cậu tốt tính ghê cơ."
Tôi nhìn đồng hồ rồi vội vã:
"Không nói chuyện nữa, tớ đi đón máy bay đây."
20
Tôi bắt chuyến tàu điện ngầm trước, sau đó lại đạp xe đạp một đoạn.
Trên đường đi, tôi tiện tay mua cho Tần Du Lễ một ly trà Mixue Ice Cream & Tea.
Anh chưa được uống bao giờ, mua cho anh nếm thử chút.
Tôi chỉ mới đứng đợi ở cửa ra một lúc thì anh đã kéo vali bước tới.
Tần Du Lễ trông gầy đi đôi chút.
Chiếc áo sơ mi ngắn tay trên người anh là mẫu cũ từ mùa hè năm ngoái.
Vừa nhìn thấy tôi, anh khẽ cong môi cười:
"Em đến rồi, Giản Chi."
Tôi gật đầu, đưa ly trà cam tươi vừa giã cho anh.
Anh cắm ống hút vào rồi bắt đầu uống.
"Em lái xe tới đây à?"
Tôi bảo:
"Đạp xe đạp tới đấy."
Anh khẳng định chắc nịch:
"Dù có phải đạp xe suốt mấy tiếng đồng hồ em vẫn đến gặp anh, quả nhiên trong lòng em có anh mà."
Thực ra tôi còn đi cả tàu điện ngầm nữa cơ.
Nhưng mà thôi, chẳng buồn giải thích làm gì.
Tôi mỉm cười:
"Đúng rồi, trong lòng em có anh đấy."
Vì Tần Du Lễ còn mang theo hành lý nên không tiện đạp xe cùng tôi.
Chúng tôi chỉ đành bắt xe taxi.
Lúc nhập địa điểm đến, tôi hỏi:
"Anh có về nhà không?"
Anh lắc đầu:
"Bố anh bảo nếu còn thấy mặt anh nữa thì sẽ đ.á.n.h gãy chân anh."
Từ nhỏ anh đã là người biết chừng mực, rất khiến người lớn yên tâm.
Nào ngờ đến năm hơn hai mươi tuổi, anh lại nổi loạn tới mức khiến vị trưởng bối vốn luôn tự hào về anh phải tuyên bố đòi đ.á.n.h gãy chân.
Tôi cảm thấy hơi chột dạ:
"Thế thì được rồi, về nhà em trước vậy."
