Tôi Phá Sản Để Thử Lòng Người Yêu Con Trai - 11

Cập nhật lúc: 09/07/2026 06:08

Tôi bước vài bước ra màn mưa bằng đôi giày cao gót. Chu An lập tức gọi với theo:

- Mẹ à, trời mưa rồi. Đợi con về cùng mẹ.

Ồ...thằng nhóc này. Ít ra vẫn còn biết nghĩ cho mẹ. Tôi siết c.h.ặ.t chiếc túi xách. Không thể để nó biết trong túi tôi đã chuẩn bị sẵn một chiếc ô. Vương Tương Hương lặng lẽ thắp nến, nhìn Chu An bằng ánh mắt đầy chờ mong. Chu An lạnh nhạt nói:

- Chúc mừng sinh nhật.

Vương Tương Hương mím môi. Nước mắt lặng lẽ lăn xuống.

- Cảm ơn anh.

Đôi tay run run cắt một miếng bánh nhỏ rồi cẩn thận đưa tới trước mặt cậu.

- A An... Đây là vị hạt dẻ anh thích nhất. Ăn một miếng nhé.

Chu An lặng lẽ nhìn cô ta. Một lúc sau mới bình tĩnh nói:

- Thật ra tôi không hề thích vị hạt dẻ. Chỉ vì lúc đó tôi thích cô nên mới ép mình thay đổi khẩu vị.

Cậu nhẹ nhàng đẩy miếng bánh trở lại.

- Bây giờ tôi đổi lại rồi.

Cả người Vương Tương Hương khẽ run lên. Nước mắt càng rơi dữ dội. Thế nhưng cô ta vẫn giữ nguyên vẻ mong manh yếu đuối khiến người khác dễ mềm lòng.

- Anh thích ăn gì... Sau này em sẽ nấu cho anh.

- Tôi thích ăn gì thì liên quan gì đến cô?

Hay lắm. Quả nhiên là con trai ngoan của mẹ. Chu An lạnh lùng nói:

- Đây là lần cuối cùng. Nếu cô còn tiếp tục làm phiền tôi...tôi sẽ không khách sáo nữa.

Cuối cùng Vương Tương Hương cũng không kìm nén nổi. Đôi mắt đỏ hoe.

- Em biết anh trách em. Nhưng A An...con người vốn rất thực tế. Lúc biết nhà anh nợ nần chồng chất, chẳng lẽ anh muốn em gả sang rồi cùng anh chịu khổ sao? Nếu thật sự yêu em...sau khi biết nhà mình phá sản, chính anh mới là người nên chủ động chia tay. Chứ không phải đẩy em thành người xấu.

Chu An vốn không giỏi cãi nhau. Cậu chỉ đứng đó, im lặng, cố chấp không nói một lời. Tôi sao có thể để mặc chuyện này? Tôi chậm rãi lên tiếng:

- Vương Tương Hương. Sai không phải vì cô rời đi sau khi biết nhà tôi phá sản. Sai là ở chỗ...rõ ràng cô muốn gả vào nhà giàu nhưng lại cứ khoác lên mình cái danh "tình yêu đích thực". Nếu ngay từ đầu cô thẳng thắn nói với tôi: Tôi chỉ nhắm vào tiền của gia đình bà, tôi chỉ muốn gả cho con trai bà thì có khi tôi còn đ.á.n.h giá cao cô hơn vài phần. Bởi vì...chính tôi cũng là một người phụ nữ đầy tham vọng. Cô nghĩ những người giàu đều là kẻ ngốc sao? Cô nghĩ chút mưu tính nhỏ nhặt của cô có thể qua mắt được tất cả? Nếu tôi ngây thơ như thế...thì từ lâu đã bị người ta nuốt đến chẳng còn mẩu xương nào.

Nhưng Vương Tương Hương vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

- Nếu bà không lừa tôi rằng nhà bà phá sản...tôi đã có thể yêu anh ấy cả đời!

Cô ta gần như hét lên.

- Vị hôn thê của anh ấy thì hơn tôi ở điểm nào? Bây giờ bà cứ nói với cô ta rằng nhà anh ấy phá sản đi. Xem cô ta sẽ phản ứng thế nào. Cô ta cũng sẽ bỏ anh ấy như tôi thôi! Những người phụ nữ xuất hiện bên cạnh anh ấy...đều giống tôi cả. Tất cả bọn họ đều chỉ nhắm vào tiền của anh ấy...

Nếu để cô ta nói tiếp, tên ngốc nhà tôi lại bắt đầu d.a.o động mất. Tôi lập tức ngắt lời.

- Gọi Tiểu Khánh đi.

- Mẹ...

Tôi dứt khoát ra lệnh:

- Gọi!

Chu An cần phải hiểu. Không phải ai trên đời cũng là quỷ. Cậu bấm gọi cho Tống Khánh. Đầu dây bên kia rất ồn ào, nghe như đang ở quán bar hoặc phòng karaoke. Giọng Tống Khánh vẫn đầy sức sống.

- Chu An, mau tới đây chơi đi! Tớ gửi định vị cho cậu rồi.

Chu An khẽ nói:

- Tiểu Khánh...nhà tớ phá sản rồi.

Đầu dây bên kia bỗng im bặt. Vài giây sau mới vang lên một tiếng:

- Hả?

Chu An cười gượng.

- Không có gì... Tớ cúp máy đây.

- Chờ đã!

Lại thêm hơn mười giây im lặng. Rồi giọng Tống Khánh bỗng vang lên đầy phấn khởi.

- Thật hả? Nhà cậu phá sản thật rồi?

- Ừm.

- Tuyệt quá!

Cô cười rất lớn.

- Vậy sau này cậu ở rể nhà tớ nhé. Nói trước luôn. Sau này sinh con, đứa đầu tiên dù trai hay gái cũng phải mang họ Tống. Nếu tớ vui, đứa thứ hai mới được mang họ Chu.

...

Giọng nói trong trẻo ấy vang vọng khắp đại sảnh. Đôi mắt Chu An dần đỏ lên. Ngay cả tôi cũng không biết nước mắt mình rơi từ lúc nào. Bên kia bỗng im lặng.

- Chu An... Cậu lại khóc đấy à? Lớn thế rồi còn mít ướt. Có gì đâu mà khóc? Hồi nhỏ ai chẳng nghèo. Khi đó hai đứa chỉ đủ tiền mua một cây kẹo mút, còn phải thay nhau l.i.ế.m từng miếng. Cậu quên rồi à? Chỉ cần Tống Khánh tớ còn có miếng thịt ăn...thì Chu An cậu sẽ không phải đói. Đừng khóc nữa. Tớ luôn ở đây. Cậu đang ở đâu? Tớ đến đón cậu. Chúng ta đi ăn quán hải sản Trương Gia mà cậu thích nhất.

Chu An cuối cùng cũng bật khóc. Nước mắt không ngừng rơi.

- Xin lỗi... Xin lỗi... Tớ... tớ lừa cậu. Nhà tớ không phá sản. Khoảng thời gian vừa rồi... Tớ...

Tôi kéo Vương Tương Hương đang đứng c.h.ế.t lặng ra khỏi cửa. Đến khi bước vào màn mưa thu mới buông tay cô ta. Tôi nhìn cô.

- Thấy chưa? Không phải ai cũng giống cô.

Vương Tương Hương c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

- Chỉ vì... cô ấy vốn không thiếu tiền...

Tôi bật cười.

- Đừng tìm lý do nữa. Đừng quay lại nữa. Chu An sẽ không quay đầu đâu.

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.

- Thật ra...người phải cảm ơn cô lại chính là tôi.

Cô ta ngơ ngác. Tôi khẽ cười.

- Cô là hòn đá mài tốt nhất trên con đường trưởng thành của nó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.