Tôi Phát Hiện Tiểu Tam Là Người Đã Bạo Lực Học Đường Mình - Chương 3

Cập nhật lúc: 18/07/2026 14:05

Tạ Lương Lễ thẫn thờ nhìn ra cửa, mãi đến khi tôi đau đớn kêu thành tiếng mới buông tay ra.

Người đàn ông đầy vẻ áy náy, anh ta đỡ tôi ngồi xuống, cẩn thận thổi nhẹ vào cổ tay đỏ ửng của tôi:

“Dữu Dữu, vừa rồi cô ấy đã quỳ xuống xin lỗi em rồi, lần sau em đừng đối xử với cô ấy như vậy nữa được không?”

Tôi khựng lại, vết thương khó khăn lắm mới đóng vảy sau bao nhiêu năm lại bị x.é to.ạc ra một cách tàn nhẫn.

Tôi gạt tay anh ta ra, điên cuồng giật phăng chiếc áo bệnh nhân:

“Tạ Lương Lễ, anh quên rồi sao? Những vết thương trên người tôi đều là do cô ta đốt bỏng! Cuộc đời tôi đã bị cô ta hủy hoại, vậy mà anh lại bắt tôi phải tha thứ cho cô ta?”

Nói đến chỗ kích động, tôi khóc đến mức toàn thân run rẩy.

Anh ta bị cảnh này làm cho hoảng sợ, vội vàng ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, giống như trước đây vuốt lưng dỗ dành tôi.

“Ngoan nào, Dữu Dữu, mọi chuyện qua rồi, Dữu Dữu ơi. Có chồng ở đây, không ai có thể làm tổn thương em nữa.”

Vòng ôm từng ấm áp trước kia, giờ phút này chỉ khiến tôi thấy ghê tởm.

Lồng n.g.ự.c nhộn nhạo muốn nôn, tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta:

“Tạ Lương Lễ, anh đã từng lừa dối tôi chưa?”

Người đàn ông ngẩn ra một chút, rồi cười: “Dữu Dữu, sao anh có thể lừa em được?”

“Là do anh làm chưa đủ tốt, đã nhiều năm trôi qua như vậy mà em vẫn không có cảm giác an toàn.”

Khóe môi tôi đắng ngắt.

“Chúng ta ly...”

Đột nhiên, tiếng chuông thông báo đặc biệt cắt ngang lời tôi.

Tạ Lương Lễ liếc qua màn hình, lập tức bắt máy.

Anh ta nhanh ch.óng vớ lấy chiếc áo khoác, chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái.

“Vừa rồi em nói gì cơ? Đợi anh về rồi nói sau nhé.”

“Chồng cũ của Đường Nhân Nhân đến gây chuyện rồi, cô ấy hiện giờ chỉ có một mình. Với tư cách là luật sư đại diện trước đây của cô ấy, anh có nghĩa vụ phải đến giúp đỡ.”

Cánh cửa bị đóng sầm lại một cách vội vã.

Tôi thẫn thờ ngồi im tại chỗ.

Cho đến khi điện thoại nảy ra một tin nhắn.

Đập vào mắt tôi là cảnh hai cơ thể trần trụi đang quấn lấy nhau.

Ngay trên chiếc giường cưới của chúng tôi.

“Đừng chạm vào tôi, lát nữa em gái Dữu Dữu của anh lại đến quấy rối cho mà xem!”

“Tạ Lương Lễ, hồi cấp ba tôi thích anh lâu như vậy, tại sao anh lại chọn cô ta, thật không công bằng!”

Cô gái vừa khóc vừa đẩy anh ta ra.

Im lặng một lát, người đàn ông trầm giọng nói:

“Nhân Nhân, những năm qua anh luôn nhớ về em.”

“Muộn màng anh mới nhận ra, khi đó anh đã yêu em.”

Giọng nói khàn khàn dội thẳng vào màng nhĩ tôi.

Trái tim tôi hoàn toàn vỡ vụn.

Tin nhắn vẫn tiếp tục gửi đến.

[Đây là thỏa thuận ly hôn, anh Lễ thế mà lại tính toán đến mức không để lại cho cô một xu nào. Nếu cô biết điều mà ký vào, tôi còn có thể giúp cô đòi chút tiền bồi thường.]

Tôi tê dại mở bản thỏa thuận ra.

Tê dại đọc đi đọc lại hết lần này đến lần khác.

Tôi đau lòng đến mức không thể rơi nổi một giọt nước mắt.

Bốn chữ “ra đi tay trắng” tàn nhẫn nhắc nhở tôi rằng, anh Lễ - người từng hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời - đã c.h.ế.t rồi.

Anh ta của hiện tại là Luật sư Tạ, người mà tôi có tranh đấu đến sứt đầu mẻ trán cũng chẳng thể giành được chút lợi lộc nào.

Tôi chấp nhận số phận, ký tên vào đó.

Ngày xuất viện, tôi mang theo bản thỏa thuận đến tìm Tạ Lương Lễ.

Trước cửa văn phòng luật, đám đông đang vây kín.

Tôi tiến lại gần, Đường Nhân Nhân đang bị một gã đàn ông kề d.a.o vào cổ.

“Thằng họ Tạ kia! Mày cướp vợ tao, hại tao phải ra đi tay trắng! Mày không ra đây tao sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t nó!”

Đột nhiên, tiếng bước chân vội vã phía sau mang theo một luồng gió.

“Mày dùng cô ta để đe dọa tao vô ích thôi. Năm đó cô ta ngồi tù vì bạo lực học đường vợ tao, chính tay tao đã tống cô ta vào đấy.”

Tạ Lương Lễ cười khẩy, nhưng giọng nói lại lộ rõ vẻ căng thẳng.

Đột nhiên, anh ta nhìn về phía tôi:

“Vợ ơi, sao em lại đến đây?”

Chỉ một câu nói đó, gã đàn ông cầm d.a.o lập tức chuyển hướng mục tiêu.

Giây tiếp theo, Đường Nhân Nhân bị đẩy ra.

Đến khi tôi kịp phản ứng, lưỡi d.a.o lạnh ngắt đã kề sát cổ tôi.

Tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.

Nhìn biểu cảm mất kiểm soát của anh ta.

Nhìn đôi mắt đen vốn dĩ luôn lạnh lùng kia bỗng sáng rực lên ngay khoảnh khắc cứu được Đường Nhân Nhân.

Nước mắt làm nhòe đi tầm mắt.

Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Nhưng tai vẫn nghe thấy tiếng khóc của cô ta, xen lẫn tiếng hét đầy lo lắng như vừa tìm lại được báu vật của người đàn ông.

“Nhân Nhân! Không sao rồi.”

Lưỡi d.a.o kề sát thêm một phân, tôi không còn sức lực để giãy giụa.

Đột nhiên, lực khống chế tôi lỏng ra.

Trong tiếng la hét, cảnh sát ập đến đã khống chế được gã đàn ông kia.

Tôi ngã quỵ xuống đất, thở dốc dồn dập.

Bụng dưới truyền đến cơn đau dữ dội.

Cúi đầu nhìn xuống, m.á.u tươi từ giữa hai chân không ngừng tuôn ra.

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, tôi nghe thấy giọng nói hoảng loạn của Tạ Lương Lễ:

“Bác sĩ đâu! Mau gọi bác sĩ!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.