Tôi Tận Hiếu Thay Vợ Ba Năm, Cuối Cùng Chỉ Nhận Lại Phản Bội - Chương 17
Cập nhật lúc: 07/09/2026 02:03
Thời gian trôi rất nhanh.
Chớp mắt đã ba tháng.
Trần Chu thuê một căn phòng nhỏ gần công trường.
Tuy không lớn nhưng dọn dẹp sáng sủa sạch sẽ.
Anh làm lại thẻ ngân hàng, bắt đầu tiết kiệm.
Không còn ai tiêu sạch lương của anh.
Không còn ai khiến anh nửa đêm phải dậy trở mình, cho uống t.h.u.ố.c.
Sắc mặt anh tốt lên thấy rõ.
Cân nặng dần hồi phục.
Những đường nét gầy guộc trên mặt cũng bớt căng.
Đồng nghiệp gặp đều nói:
“Anh Trần, bây giờ trông anh có tinh thần thật, như đổi thành người khác.”
Anh cười:
“Trước đây trên vai đè cả ngọn núi. Bây giờ bỏ được núi xuống, đương nhiên người nhẹ.”
Ba tháng đó, mỗi tuần anh đều tới thăm mẹ vợ một lần.
Không phải vì Tô Tình.
Chỉ vì tình nghĩa đã hình thành trong ba năm chăm sóc.
Mỗi lần tới, anh đều mang trái cây và sữa.
Ngồi một lúc rồi đi.
Mẹ vợ thấy anh tới, lúc nào cũng vừa khóc vừa cười, nắm tay nói:
“Trần Chu, con sống tốt là được. Đừng lo cho mẹ nữa, mẹ có người chăm.”
Anh cười gật đầu.
Ngồi nói chuyện với bà.
Rót cho bà một cốc nước.
Dì Hai ở sau lưng lau nước mắt:
“Trần Chu đúng là chẳng có gì để chê. Tiếc là con gái nhà mình không biết giữ.”
Trần Chu chưa từng chủ động liên lạc với Tô Tình.
Ngược lại Tô Tình từng tìm anh mấy lần.
Có lần chặn anh ở cổng khu nhà.
Mắt đỏ sưng, cả người gầy đi một vòng.
Cô ấy đứng trước mặt anh, môi run mãi, cuối cùng chỉ nói:
“Trần Chu, tôi sai rồi.”
Trần Chu nhìn người phụ nữ trước mặt.
Đã từng có lúc lớp trang điểm tinh tế của cô ấy là niềm tự hào của anh.
Nụ cười vui vẻ của cô ấy là động lực của anh.
Giờ cô ấy để mặt mộc, thần sắc tiều tụy, trong mắt toàn là hối hận và hoảng loạn.
Trong lòng anh không có hận.
Cũng không có gợn sóng.
Chỉ có một chút tiếc nuối xa xôi và bình thản.
“Chăm mẹ cô cho tốt đi.”
Anh nói.
Nước mắt Tô Tình lập tức trào ra:
“Trần Chu, chúng ta còn có thể quay lại không?”
Trần Chu lắc đầu, nhẹ giọng:
“Không quay lại được. Tôi cũng không muốn quay lại.”
Anh quay người rời đi.
Bước chân vững vàng.
Phía sau truyền tới tiếng khóc cố nén của Tô Tình.
Anh không quay đầu.
Có vài người, vài chuyện, một khi đã lật qua thì không thể trở lại.
Anh có thể tha thứ.
Nhưng không thể bắt đầu lại.
Sau đó Tô Tình đón mẹ về sống cùng.
Ban đầu cô ấy vụng về.
Cho ăn làm canh dính đầy quần áo.
Lau người khiến mẹ nhíu mày liên tục.
Nhưng dần dần cô ấy cũng học được một chút.
Cuối cùng cô ấy bắt đầu thực hiện bổn phận của một người con gái.
Dù chăm sóc còn kém xa Trần Chu, ít nhất không còn trốn tránh.
Cô ấy tìm một công việc mới.
Thu nhập không cao, nhưng đủ duy trì cuộc sống.
Cô ấy không còn mua mỹ phẩm và quần áo đắt tiền.
Không còn ảo tưởng có người sẽ thay mình gánh hết mọi thứ.
Cuối cùng cô ấy hiểu dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình.
Nợ ai thứ gì, cuối cùng vẫn phải tự trả.
Chỉ là đạo lý ấy, cô ấy mất mười năm và một cuộc hôn nhân tan vỡ mới đổi được.
Còn Trần Chu sống ngày càng thoải mái.
Anh bắt đầu học để thi chứng chỉ thợ điện.
Người có tay nghề ở công trường kiếm được nhiều hơn.
Anh đem sự cẩn thận từng dùng để chăm mẹ vợ đặt vào việc học kỹ thuật.
Học nhanh, cũng rất chắc.
Nửa năm sau, anh lấy được chứng chỉ.
Quản đốc tăng lương cho anh.
Anh trả hết số tiền từng vay để chữa bệnh cho mẹ vợ, bắt đầu tiết kiệm chuẩn bị mua một căn nhà nhỏ của riêng mình.
Hôm đó anh xin nghỉ, đi mua cho mẹ vợ một tấm đệm massage.
Nghe nói có lợi cho người bị liệt nửa người.
Khi anh mang tới, Tô Tình cũng đang ở đó.
Hai người gặp nhau trước cửa, đều hơi sững.
Tô Tình nhìn món đồ trong tay anh, mắt hơi đỏ, nhỏ giọng:
“Anh… không cần phải tốn công như vậy nữa.”
Trần Chu đưa món đồ cho cô ấy:
“Mua cho mẹ. Cô học cách dùng đi.”
Tô Tình nhận lấy.
Ngón tay hơi co lại, nhỏ giọng:
“Cảm ơn.”
Trần Chu gật đầu, không nói thêm.
Anh quay người xuống lầu.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ hành lang rọi lên lưng.
Bóng anh kéo dài.
Từng bước một, vững vàng.
Điều tàn nhẫn nhất trong hôn nhân không phải nghèo khó hay những tháng ngày bình lặng.
Mà là một người dốc hết sức gánh vác và tiến về phía trước, còn người kia ngồi hưởng thành quả, lạnh lùng đứng nhìn, âm thầm chuẩn bị rời đi.
Một người con rể chăm sóc mẹ vợ bị liệt suốt ba năm là sự lương thiện vượt quá bổn phận, là tình nghĩa hiếm có.
Nhưng tình nghĩa chưa bao giờ là nghĩa vụ.
Lương thiện càng không thể trở thành sự dung túng không giới hạn.
Người vợ cũ luôn tính toán, trốn tránh trách nhiệm, ích kỷ lạnh lùng, tưởng vứt bỏ gánh nặng là bắt đầu cuộc đời mới.
Cuối cùng tính tới tính lui, lại tự tính cả mình vào đó, tự tay phá hỏng cuộc sống của chính mình.
Sự tỉnh táo lớn nhất của người trưởng thành là biết hy sinh phải có giới hạn, bao dung phải có chừng mực, lương thiện cũng phải biết tự bảo vệ mình.
Không nợ người khác.
Không phụ chính mình.
Tuân thủ pháp luật.
Biết dừng lại đúng lúc và giữ lại sự t.ử tế cần có.
Đó vừa là cách tốt nhất để khép lại quá khứ, vừa là sự thành toàn tốt nhất cho quãng đời còn lại.
Người không biết cảm ơn không xứng đáng nhận được chân tình.
Người không chịu gánh trách nhiệm cuối cùng cũng không giữ nổi bất kỳ sự bình yên hay hạnh phúc nào.
Mọi việc đều có nhân quả.
Mỗi kết cục đều do chính mình tạo nên.
Trần Chu bước ra khỏi khu nhà.
Ánh nắng vừa đẹp.
Trời cao, mây nhạt.
Anh hít một hơi thật sâu.
Bước chân nhẹ nhàng như đang đi cùng gió.
Anh biết những ngày tốt đẹp vẫn còn ở phía trước.
HẾT
