Tôi Thay Em Gái Gả Cho Sơn Thần - Chương 6

Cập nhật lúc: 19/08/2026 12:02

Tôi vừa thu mình chui vào trong, ngay lập tức thân hình cao lớn của anh ấy cũng chen chúc ép vào theo.

Khoảng không gian vốn đã chật hẹp, để chứa nổi hai người đàn ông trưởng thành là điều vô cùng gượng ép.

"Mạo phạm rồi." Giọng nói của anh ấy khẽ vang lên ngay sát vành tai tôi. Lồng n.g.ự.c anh ấy dán c.h.ặ.t vào tấm lưng tôi, khiến cả cơ thể tôi giống như đang nằm trọn trong vòng tay ôm siết của anh ấy.

Rắc một tiếng, anh ấy kéo tấm gỗ che phía trên lại, chỉ chừa ra một khe hở nhỏ xíu vừa đủ để tôi hé mắt nhìn ra tình hình bên ngoài. Thế nhưng lúc này, ánh mắt tôi lại chẳng thể khống chế được mà dồn hết vào đôi bàn tay của Phong Lan đang chống ngay trước mặt tôi. Đôi tay này thực sự quá mức hoàn hảo.

Tôi lại một lần nữa vô cùng xấu hổ khi thấy mặt mình nóng bừng lên, trái tim đập thình thịch liên hồi. Thật sự rất muốn vươn tay ra sờ thử một chút, chụp vài tấm ảnh kỷ niệm quá đi mất. Cái suy nghĩ biến thái này vừa trỗi dậy làm cả người tôi rần rần ngứa ngáy, đứng ngồi không yên.

Hơi thở của Phong Lan phả nhẹ lên vành tai tôi, mang theo luồng khí mát lạnh. Đầu óc tôi mê mờ quay mòng mòng, suýt chút nữa đã bị ma xui quỷ khiến mà đưa tay vuốt ve đôi tay ấy.

"Đừng lên tiếng, chúng tới rồi." Phong Lan gần như ghé sát môi vào tai tôi mà thì thầm.

Cả người tôi bất giác run b.ắ.n lên một cái, suýt chút nữa thì ngã quỵ. Rốt cuộc vì không giữ được thăng bằng, tôi trượt chân ngã nhào vào lòng Phong Lan.

Có lẽ sợ tôi gây ra tiếng động lớn làm lộ vị trí, anh ấy nhanh tay siết c.h.ặ.t lấy người tôi, một tay bịt c.h.ặ.t lấy khuôn miệng tôi lại. Trong khoảnh khắc, nhịp thở của tôi tràn ngập mùi hương hoa Thương Lan thanh mát dịu nhẹ.

A a a a a! Môi tôi... môi tôi vừa chạm vào mu bàn tay mát lạnh của anh ấy rồi!! Thế này thì có khác gì tôi vừa hôn lên đôi bàn tay trong mơ của mình đâu cơ chứ?

Thế nhưng lý trí của tôi đã nhanh ch.óng bị những tiếng động ghê rợn bên ngoài kéo trở về thực tại.

Một vài người đàn ông bặm trợn, mặt mũi hung tợn bước vào trong miếu: "Chuyện này là sao? Người đâu rồi? Chẳng phải bảo đã áp giải tới đây rồi sao? Chẳng lẽ để nó trốn mất rồi?"

"Không thể nào, Trần Trường Minh đã bỏ t.h.u.ố.c vào cốc nước cho nó uống rồi, nó làm sao còn sức mà chạy được? Mau lục soát xung quanh đi, nó chưa đi xa được đâu."

Đám người bắt đầu tản ra các hướng, lục tung mọi ngóc ngách. Tôi nghe mà mồ hôi hột đổ ra như tắm. Trần Trường Minh mà chúng miệng nhắc tới chính là cha đẻ của tôi.

Tôi cứ đinh ninh rằng hai ngày nay mình chưa ăn gì nên mới đói đến mức đầu óc quay mòng mòng, không ngờ rằng chính tay ông ta đã lén bỏ t.h.u.ố.c vào nước cho tôi uống. Xem ra đến lúc này, cha tôi rất có thể biết rõ đám người này làm nghề gì.

"Mọi khi toàn là mấy đứa con gái đẹp nhất thôn, sao năm nay lại đổi thành con trai rồi?" Đám người vừa tìm kiếm vừa xầm xì bàn tán với nhau.

"Nghe đâu đứa con trai đợt này gương mặt còn đẹp đẽ hơn đám con gái mấy năm trước nhiều. Hơn nữa bây giờ mấy gã nhà giàu chơi bời biến thái lắm, nam hay nữ thì quan trọng gì? Chỉ cần chi đủ tiền là được!"

"Cũng đúng."

"Tôi nói thật, vẫn là mấy cái thôn nằm sâu trong núi này dễ lừa nhất. Cứ tưởng có Sơn thần hiển linh thật, rốt cuộc chẳng phải vẫn ngoan ngoãn dâng nộp hàng hóa cho chúng ta sao?"

"Cũng chẳng trách bọn chúng được, từ nhỏ đến lớn đã thờ phụng Sơn thần thì trong đầu bọn chúng, Sơn thần đã trở thành có thật rồi, cứ đem cái cớ đó ra lừa là trúng phóc."

"Được rồi, bớt nói nhảm đi, mau tìm nhanh lên. Đừng để tí nữa lại gặp phải mấy cái chuyện kỳ quái như mấy lần trước."

Đám người đột nhiên im bặt, nhịp chân tìm kiếm cũng trở nên khẩn trương dồn dập hơn.

Trong khoảnh khắc, tôi đã hoàn toàn hiểu ra mọi chuyện. Rốt cuộc làm gì có vị Sơn thần nào ở đây! Cái gọi là "Sơn thần cưới vợ" chẳng qua chỉ là một tấm bình phong che mắt. Mục đích thực sự của bọn chúng chính là mượn cái danh nghĩa Sơn thần cưới vợ này để cấu kết với kẻ hở bên ngoài tiến hành hành vi buôn bán người!

Tôi tức giận đến mức toàn thân run lên bần bật. Phong Lan nhẹ nhàng vỗ vỗ lên tay tôi trấn an. Chưa kịp để tôi bình tĩnh lại nhịp thở, bên ngoài bất chợt vang lên giọng nói trong trẻo, cao v.út của em gái Trần Linh: "Anh ơi! Anh ở đâu thế, chúng em tới rồi đây!"

Thôi xong rồi! Con bé này, sao lại tới đúng vào cái lúc nguy hiểm này cơ chứ?

9.

Sự xuất hiện của Trần Linh và Sở Bân rõ ràng đã làm xáo trộn hoàn toàn kế hoạch của đám người này. Chúng đưa mắt nhìn nhau, phối hợp vô cùng nhịp nhàng vội vã lẩn trốn vào các góc tối bên trong miếu.

Tôi cuống cuồng móc điện thoại ra định bấm gọi cho Trần Linh. Thế nhưng cái thứ sóng điện thoại c.h.ế.t tiệt kia vẫn chưa thể phục hồi!

Tôi giương mắt nhìn Sở Bân và Trần Linh đặt chân vào bên trong miếu, đám người rình rập xung quanh rục rịch chỉ chờ chực lao ra ra tay.

Đừng vào đây! Tôi vừa định cất tiếng hô lớn thì đã bị Phong Lan bịt c.h.ặ.t miệng lại.

Vào thời khắc then chốt, Sở Bân đã kịp thời giữ Trần Linh lại: "Khoan đã, Linh! Em đứng ra sau lưng anh!"

"Ơ?" Con bé ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, nhưng vẫn nghe lời lùi lại phía sau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Thay Em Gái Gả Cho Sơn Thần - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD