Tôi Trở Thành Mary Sue Trong Showbiz - Chương 27
Cập nhật lúc: 09/05/2026 17:20
Lý Ân cười nói:
“Cảm ơn tiền bối ạ."
Trên người cô có mùi sữa nhàn nhạt, cứ thế xộc vào mũi người ta.
P.
O có chút ngại ngùng, cúi đầu, lặng lẽ nhích ra xa một chút.
Vì là góp giọng (feat), nên sau khi thu âm xong cơ bản không còn việc gì của Lý Ân nữa.
Cô chỉ cần đợi đến khi album phát hành, phối hợp với Zico ghi hình một sân khấu quảng bá là được.
Trong thời gian hợp tác, Lý Ân cũng đã quen thuộc và chơi rất thân với các thành viên Block B.
“Chuyến Tàu Sinh Tử" đang trong giai đoạn tuyên truyền, thương hiệu NB nắm bắt thời cơ, mời đại diện hình ảnh Lý Ân và Choi Woo Shik cùng chụp họa báo mùa hè, lấy chủ đề là “I Am Summer Fan".
Một phần thu nhập sẽ được quyên góp cho quỹ từ thiện, nhằm giúp đỡ những đứa trẻ có ước mơ trở thành vận động viên bóng chày nhưng gia cảnh nghèo khó.
Địa điểm chụp ảnh là ở đảo Jeju.
Mọi người đều đến từ ngày hôm trước.
Buổi tối tụ tập ăn uống, Lý Ân đã làm đại diện cho thương hiệu NB được một quý rồi, cô cũng đã hợp tác với nhiếp ảnh gia Kim Ji Joon mấy lần, mọi người đều rất quen thuộc nên không khí trên bàn rượu rất thoải mái.
Nói qua nói lại liền nói đến “Chuyến Tàu Sinh Tử".
Kim Ji Joon bưng ly rượu hỏi:
“Lý Ân à, quay loại phim kiểu này không thấy sợ sao?"
Lý Ân lắc đầu, cười nói:
“Em thì không sao, nhưng anh Woo Shik có vẻ hơi sợ.
Đạo diễn vừa hô cắt là anh ấy đều đi vòng qua các diễn viên đóng vai xác sống, không dám tiếp cận."
Mọi người đều bật cười.
Choi Woo Shik:
“Lý Ân à, cái đó không trách anh được.
Thực sự là lớp hóa trang của các diễn viên quá chân thực, diễn xuất lại đặc biệt tốt.
Lúc anh quay phim đều là thật sự dốc sức mà chạy, cảm giác nếu bị c.ắ.n trúng là sẽ biến thành xác sống thật luôn."
Anh giải thích với vẻ mặt đầy chân thành, càng khiến mọi người cười đến mức không đứng thẳng người lên được.
Có nhân viên hỏi:
“Lý Ân à, tiền bối Gong Yoo nhìn thực tế như thế nào?"
Lý Ân buông đũa xuống:
“Tiền bối Gong Yoo thực tế nhìn cao hơn và gầy hơn một chút, hơn nữa người rất lương thiện.
Tuy là tiền bối lớn nhưng rất dễ gần.
Lúc quay phim chủ yếu là chung sống với nhau như bạn bè, rất vui vẻ."
Về sau khi đã nói chuyện hăng say, mọi người bắt đầu cá cược xem lượng người xem ngày đầu tiên của “Chuyến Tàu Sinh Tử" có thể vượt qua mốc một triệu hay không.
Dù sao cũng là bộ phim mình tham gia đóng, dù biết mục tiêu này rất cao, cơ bản là không đạt tới được, nhưng để lấy điềm lành, Lý Ân và Choi Woo Shik đều đặt cược là có thể phá mốc một triệu.
Buổi chụp hình ngày thứ hai diễn ra ở bờ biển.
Biển ở đảo Jeju rất xanh.
Bộ quần áo đầu tiên của Lý Ân là áo ba lỗ phối với quần ngắn, để lộ đôi chân vừa trắng vừa gầy.
Khóe môi cong lên, làn da sạch sẽ trong trẻo, mịn màng như da em bé.
Choi Woo Shik mặc mẫu áo ngắn tay và quần ngắn mới nhất của NB, đi giày đi biển.
Khung cảnh cần chụp là hai người nắm tay nhau chạy trên bãi cát, sau đó Lý Ân quay đầu lại nhìn ống kính mỉm cười, còn Choi Woo Shik thì nhìn cô một cách cưng chiều.
Quay xong “Chuyến Tàu Sinh Tử", hai người đã rất thân và đủ ăn ý.
Choi Woo Shik tuy không phải là soái ca theo nghĩa truyền thống, nhưng lại có sức hút riêng của một diễn viên, cứ hễ đối diện với ống kính là như biến thành một người khác.
Cho nên khung cảnh này chụp không quá khó, nhưng gió lại có chút không hợp tác.
Lúc Lý Ân quay đầu thường bị tóc bay dính đầy mặt, hiệu ứng hình ảnh tạo ra không được tốt lắm.
Mất cả một buổi sáng mới chụp xong bộ quần áo đầu tiên.
Giữa chừng Lý Ân còn vì dây giày bị tuột mà ngã một cú trên bãi cát.
Đau thì không đau lắm, nhưng bị dính đầy một mồm cát, súc miệng mấy lần vẫn thấy trong miệng có vị đất, bữa trưa chẳng ăn được bao nhiêu.
Buổi chiều chụp muộn, ở gần khu biệt thự.
Stylist phối cho cô mẫu mùa hè mới nhất của NB:
một chiếc áo hai dây màu xanh sương mù, để lộ mảng lớn da thịt.
Bắp chân cô dài, đi tất quá gối trắng, rất đẹp, còn đẹp hơn bộ buổi sáng.
Từ khi debut đến nay, nhờ khuôn mặt thanh thuần và vóc dáng đẹp, Lý Ân chưa bao giờ thiếu tài nguyên thời trang.
Công việc chụp tạp chí, họa báo, quảng cáo nhiều không đếm xuể, cô cũng từ chỗ căng thẳng trước ống kính lúc ban đầu trở nên vô cùng điêu luyện, tự nhiên và thư giãn.
Các nhiếp ảnh gia từng hợp tác cũng dành phần lớn lời khen cho cô.
Kim Ji Joon rất thích hợp tác với Lý Ân.
Cô có cảm giác ống kính tốt, góc độ và ánh mắt đều kiểm soát rất chuẩn, có thể nói là vô cùng thiên phú.
Hơn nữa ngoài đời tính cách cũng rất tốt, chung sống thoải mái dễ chịu.
Dù là hợp tác trong công việc hay qua lại trong đời sống đều không có vấn đề gì.
Tuy nhiên lúc này Kim Ji Joon đứng sau ống kính lại bắt đầu trở nên nóng nảy, cao giọng nói:
“Làm lại lần nữa nào.
Lý Ân, chú ý biểu cảm, đừng cứng nhắc như thế.
Woo Shik, lát nữa đợi em ấy trượt qua thì cậu đỡ một cái, đừng để lại ngã."
Lý Ân cười gượng hai tiếng, cúi chào một vòng xin lỗi các nhân viên:
“Xin lỗi ạ, mọi người vất vả rồi."
Đây là lần đầu cô chơi ván trượt nên không thạo lắm.
Nhân viên dạy tạm trong mười mấy phút rồi bắt đầu chụp luôn.
Động tác nắm bắt chưa thục, đã bị ngã ra ngoài mấy lần rồi.
Chụp đến đoạn sau trong lòng có chút căng thẳng nên biểu cảm hiện ra rất cứng nhắc.
Choi Woo Shik nhỏ giọng an ủi:
“Lý Ân à, không cần phải sợ đâu, thả lỏng một chút đi."
Lý Ân cứng miệng:
“Em đâu có sợ."
Có lẽ vì cảm thấy làm chậm tiến độ nên có chút áy náy, cô nghiến răng, ôm tâm thế dù sao cũng không ch-ết được đâu mà cố gắng thả lỏng biểu cảm, giẫm lên ván trượt rồi lao đi.
Không ngờ lần này lại thành công ngoài mong đợi.
Choi Woo Shik đang đợi ở điểm cuối cũng vững vàng đỡ được cô.
Lý Ân phấn khích vô cùng, khóe miệng vẽ nên một đường cong lớn, mang nụ cười từ làn môi lan lên đến tận khóe mắt, tràn đầy thanh xuân và sức sống.
Kim Ji Joon nhanh tay nhấn nút chụp.
Trong hình, Lý Ân đứng trên ván trượt, cười rạng rỡ, để lộ sự vui sướng và hân hoan từ tận đáy lòng.
Đôi mắt cong thành hình trăng khuyết long lanh nước.
Choi Woo Shik nắm cổ tay cô cũng đang cười, ánh mắt đầy cưng chiều, hình ảnh vô cùng nịnh mắt.
Chụp xong, hai người qua xác nhận ảnh.
Hình ảnh trên máy tính rất rõ nét.
Vết trầy xước trên cánh tay và chân Lý Ân hơi lộ, không biết có ảnh hưởng gì không.
Kim Ji Joon dường như biết cô đang nghĩ gì, mở lời nói:
“Đừng lo lắng, nhân viên hậu kỳ sẽ xử lý.
Lý Ân à, cứ để nhân viên giúp em xử lý vết thương trước đã."
Quay về phòng, quản lý định rửa vết thương cho cô.
Lý Ân muốn chạy nhưng không thành công, bị lôi lại.
Quản lý ấn vai cô ngồi xuống sofa, sau đó lấy cồn và bông gạc từ hộp thu-ốc ra, cẩn thận rửa sạch những vết trầy xước trên khuỷu tay cô.
Lý Ân đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Cô thực sự không chịu nổi cảm giác cồn dính vào vết thương, nó xót vô cùng, đúng là t.r.a t.ấ.n mà, thà cứ đ.á.n.h cô một trận còn hơn.
Xử lý vết thương xong, Lý Ân tranh thủ lúc quản lý thu xếp hành lý thì chợp mắt một lát, sau đó liền ngồi xe ra sân bay bắt máy bay quay về Seoul.
Concert K-Pop World Festival sắp được tổ chức tại Incheon.
Twice và GOT7 có sân khấu kết hợp, nhưng vì cả hai nhóm đều bận rộn nên mãi đến tối hôm trước mới tụ tập lại được để tổng duyệt.
Thời gian gấp gáp, ai nấy đều tranh thủ từng giây từng phút.
Có lẽ vì có quá nhiều thiết bị âm nhạc cắm điện dẫn đến cháy mạch điện, lúc tập đến nửa đêm thì đột ngột mất điện, tối đen như mực.
Lý Ân không rảnh để ngạc nhiên, cô mệt muốn ch-ết, chỉ muốn nhân lúc này để nghỉ ngơi một lát.
Thế là cô lặng lẽ nhích ra góc ngồi xuống, vặn một chai nước ra uống.
Đây chính là cái hại của việc công ty không cho dùng điện thoại, mất điện rồi đến cái chức năng đèn pin cũng chẳng có.
Lý Ân nghĩ đi nghĩ lại rồi tự mình bật cười thành tiếng.
Im Jae Bum đi ra ngoài tìm nhân viên, các thành viên khác thì đứng chờ trong phòng tập.
Lý Ân đang ngồi yên ổn trong góc thì đột nhiên bị ai đó dẫm một cái, lại còn dẫm trúng tay, cô lập tức kêu đau thành tiếng, cau mày ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy là Choi Young Jae.
Cậu ta nghe thấy tiếng động, vội vàng hỏi:
“Là Lý Ân sao?
Thực sự xin lỗi nhé, tớ không nhìn rõ lắm, dẫm trúng cậu rồi à?
Có sao không?"
Không nhìn rõ?
Lý Ân xoa xoa tay, nhìn quanh một lượt.
Vì mất điện nên phòng tập này thực sự rất tối, nhưng ánh sáng từ phố phường hắt qua rèm cửa vào cũng không đến mức không nhìn thấy gì cả.
Cô là người sờ sờ ngồi ở đây mà còn không nhìn thấy sao?
Vì là tiền bối nên cô cũng không tiện nói gì, càng nghĩ càng thấy mình đen đủi.
Mãi không thấy Lý Ân lên tiếng, Choi Young Jae ngồi xổm xuống, quan tâm hỏi:
“Dẫm trúng chân sao?
Đau lắm phải không, thực sự xin lỗi..."
Nói rồi, cậu ta thử đưa tay ra muốn xem chân cô thế nào, nhưng lại vô tình chạm vào làn da mềm mại.
Lý Ân thở dài:
“Tiền bối Young Jae, em bị dẫm trúng tay, cái anh đang sờ là chân em đấy."
Choi Young Jae hoảng hốt thu tay về, vội vàng giải thích:
“Lý Ân à, thực sự xin lỗi, tớ không cố ý đâu.
Thật ra tớ hơi bị quáng gà, nếu đột nhiên tối sầm lại là sẽ nhìn không rõ đồ vật."
Nghe cậu ta nói xong, ngữ khí Lý Ân dịu đi mấy phần:
“Hóa ra là vậy..."
Nhân viên nhanh ch.óng đi tới, lấy điện thoại ra bật đèn pin, phòng tập hơi sáng lên một chút.
Trước mặt Lý Ân đang đối diện với gương, lúc này nhìn hơi rợn người, cô cúi đầu xoa tay.
Choi Young Jae nhìn thấy, áy náy nói:
“Lý Ân à, thực sự xin lỗi, trông có vẻ nghiêm trọng..."
Lý Ân lắc đầu:
“Không sao đâu tiền bối, lúc mới dẫm thì đau chứ giờ đỡ nhiều rồi."
Choi Young Jae:
“Để tớ xem một chút."
Nói rồi, cậu ta khẽ nắm lấy đầu ngón tay Lý Ân, ghé sát lại xem.
Chỉ thấy phần đốt ngón tay sưng đỏ rất rõ ràng.
Cậu ta có chút lo lắng:
“Lát nữa đi bệnh viện đi."
Lý Ân lắc đầu.
Số lần cô đi bệnh viện sau khi debut còn nhiều hơn cả tổng của ba mươi mấy năm trước cộng lại:
“Tiền bối, không có chuyện gì lớn đâu, không cần đi bệnh viện, tối về bôi chút thu-ốc là được."
Nói rồi, cô muốn rút tay lại, dùng sức nhưng không rút ra được.
Choi Young Jae kiên trì:
“Lý Ân à, phải đi bệnh viện kiểm tra một chút."
Ngay lúc hai người đang giằng co, một luồng ánh sáng đèn pin đột nhiên rọi tới.
Là quản lý.
Vẻ mặt ông ta không rõ ràng.
Lý Ân vừa nhìn cái điệu này là biết chắc chắn lại sắp bị mắng rồi.
Cô cúi đầu, lặng lẽ rút tay về, thực sự là khóc không ra nước mắt, chỉ muốn hét to một tiếng “oan uổng quá".
Không nằm ngoài dự đoán của cô, trên đường về ký túc xá, quản lý bắt đầu lải nhải.
Lý Ân tai trái vào tai phải ra, cũng không phản bác.
Quản lý thấy thái độ cô hời hợt nên đi theo lên lầu.
Sau khi bôi thu-ốc cho Lý Ân xong, ông ta lại mắng cô gần một tiếng đồng hồ mới rời đi.
Dẫn đến việc Lý Ân căn bản không ngủ ngon giấc.
Ngày hôm sau lúc ngồi xe đi Incheon, cô gần như là ngủ lịm đi.
Lúc xuống xe gọi thế nào cũng không tỉnh, quản lý phải vác cô vào phòng chờ.
Trên đường đi còn làm mất một chiếc dép lê.
Cũng may là đến sớm nên không có mấy người, chỉ có lác đác vài nhân viên, nếu không cái bản mặt già này của ông ta chẳng biết giấu đi đâu cho hết.
