Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 154
Cập nhật lúc: 24/01/2026 08:24
Nếu thực sự xảy ra chuyện gì thì hối hận không kịp.
"Nhưng em thấy anh khoan hãy đ.á.n.h rắn động cỏ, cứ xem thử rốt cuộc anh ta đang định làm gì, em cứ có cảm giác anh ta đang nhắm vào đống d.ư.ợ.c liệu của em."
Lục Thanh Lăng hiểu ý của Từ Lộ, nhưng anh không muốn lấy bà ra mạo hiểm, cứ nghĩ đến chuyện đêm đó nếu không phải Từ Lộ cảnh giác thì e là đã xảy ra chuyện lớn rồi.
Hậu quả đó anh không thể gánh nổi.
Thấy sắc mặt Lục Thanh Lăng như vậy, Từ Lộ biết chuyện này e là không có chỗ thương lượng, đành tạm gác lại không nhắc tới nữa.
Hai người vừa dứt lời, ngoài cửa Sư đoàn trưởng Hứa và Chu Huệ Quân cùng nhau đi tới, gõ cửa.
Vì đã ăn cơm cùng nhau vài lần, cộng thêm việc Sư đoàn trưởng Hứa rất thích trà của bà, nên hai nhà đi lại cũng khá thường xuyên. Từ Lộ mời họ ngồi xuống, Chu Huệ Quân cũng không nói lời thừa thãi, đi thẳng vào vấn đề.
"Chuyện này ấy à, nói ra thì vẫn là lão Hứa nhắc tôi, bộ đội chúng ta có một vị lãnh đạo lớn vừa đến, trên người có vài căn bệnh cũ, bao nhiêu bác sĩ đều bó tay. Trước đây khi đang đi khảo sát ở đảo mình thì cơ thể đột nhiên khó chịu nên mới vào bệnh viện nằm."
Lục Thanh Lăng và Từ Lộ nhìn nhau, do bà mở lời hỏi: "Sư đoàn trưởng, ý của mọi người là?"
Sư đoàn trưởng Hứa nhấp một ngụm trà, luyến tiếc đặt xuống: "Bệnh dời leo của tôi là nhờ Tiểu Từ chữa khỏi, tôi mười phần tin tưởng vào y thuật của cô ấy, nên muốn để cô ấy qua xem thử xem sao."
Lục Thanh Lăng biết vị lãnh đạo này, cấp bậc lãnh đạo đó không phải ai muốn vào xem là vào được, Sư đoàn trưởng Hứa làm vậy cũng coi như là cực kỳ tin tưởng Từ Lộ rồi.
Chỉ là chuyện này anh không tiện quyết định thay Từ Lộ, bèn để bà tự mình định đoạt.
Từ Lộ suy nghĩ một chút: "Tôi cũng không biết có chữa được không, nhưng có thể đi thử xem."
Có lẽ vì bà giỏi về đông y nên khi gặp những vấn đề mà người khác không chữa được, bà lại thấy đặc biệt hưng phấn, rất muốn qua thử một phen.
Chu Huệ Quân thở phào nhẹ nhõm: "Được, cô đừng áp lực quá, lúc đó chữa được thì chữa, không được thì cũng không sao."
Dù sao thì bao nhiêu bác sĩ bệnh viện lớn đều bó tay, bà cũng không thực sự hy vọng Từ Lộ có thể chữa khỏi bệnh cho vị lãnh đạo già.
Chẳng qua là lão Hứa bằng lòng đi chuyến này, hình như nếu bà không đến thì cứ như là không muốn chữa bệnh cho lãnh đạo vậy.
Sáng hôm sau Chu Huệ Quân đến tìm Từ Lộ, dẫn bà đến bệnh viện, còn đưa cho bà một bộ áo blouse trắng.
Viện trưởng bệnh viện rất thân với Chu Huệ Quân, thấy bà dẫn người đến thì cũng nhìn thêm vài cái chứ không để tâm. Ngược lại lúc Từ Lộ đi ra thì vừa hay chạm mặt bác sĩ Trương.
Bác sĩ Trương há hốc miệng, nhìn Từ Lộ rồi lại nhìn Chu Huệ Quân bên cạnh, nửa ngày mới rặn ra được một câu: "Cô đến đây làm việc à?"
Cô ta biết ngay trước đây Từ Lộ ở trên đảo cao hứng như vậy là có mưu đồ mà, chẳng phải mới qua bao lâu cái đuôi cáo đã lộ ra rồi sao.
Dựa vào một kẻ ngay cả trường y tá cũng chỉ học có một năm như cô thì làm sao có thể vào bệnh viện làm việc được!
Chu Huệ Quân hơi không hài lòng với sự hốt hoảng của bác sĩ Trương, nhìn về phía Bành Hân Lan sau lưng cô ta, chào hỏi rồi hỏi: "Đoàn trưởng Bành, cơ thể không khỏe à?"
Bành Hân Lan gật đầu, hôm qua dạ dày bà ta khó chịu rất lâu, vốn tưởng uống t.h.u.ố.c giảm đau sẽ đỡ hơn, nhưng lần này cơn đau có chút khác với trước đây, cả đêm cứ trằn trọc không ngủ được.
Đặc biệt là lời nói của Từ Lộ cứ văng vẳng bên tai bà ta, tuy bà ta không tin Từ Lộ nhưng có người nói ra ngay trước mặt mình, trong lòng dù sao cũng không thoải mái.
Thế là sáng sớm bà ta đã đến tìm bác sĩ Trương.
Bác sĩ Trương cũng mới gặp dì của mình, còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, thì nghe Đoàn trưởng Bành nói: "Nói đi cũng phải nói lại, nhờ có Từ Lộ đấy, hôm qua tôi đau dạ dày bị cô ấy nhìn thấy, chính cô ấy đã nhắc tôi đến bệnh viện kiểm tra."
Mắt bác sĩ Trương trợn tròn, bước lên kéo cánh tay Bành Hân Lan: "Dì cũng hồ đồ quá, sao cô ta nói gì dì cũng tin vậy, cái kiểm tra này cũng không phải cứ làm nhiều là tốt, nếu dì thấy không sao thì con kê cho dì ít t.h.u.ố.c về nhà nhé."
Nếu người đứng trước mặt không phải Từ Lộ thì bác sĩ Trương tuyệt đối sẽ không nói ra những lời thiếu trách nhiệm như vậy, bệnh nhân thấy không khỏe thì chuyện kiểm tra cô ta nhất định sẽ ủng hộ.
Chỉ là người nói lời này là Từ Lộ, cô ta vốn đã không thích Từ Lộ nên mới nói vậy.
Từ Lộ không thèm để ý đến bác sĩ Trương, chỉ gật đầu với Bành Hân Lan rồi nói với Chu Huệ Quân: "Chúng ta đi thôi."
Chu Huệ Quân cũng biết việc nào quan trọng, không nói hai lời dẫn Từ Lộ đi luôn.
Thấy người đi rồi, bác sĩ Trương mới chặn một y tá nhỏ lại, hỏi: "Họ định đi đâu vậy?"
Cô y tá nhỏ bí mật hạ thấp giọng nói: "Hình như là lên tầng ba."
Tầng ba là khu vực bảo mật, hiện giờ ở đó chỉ có một vị lãnh đạo già đang nằm, miệng bác sĩ Trương há to như quả trứng gà, không thể tin nổi hỏi cô y tá: "Có phải cô nghe nhầm không, sao cô ta có thể lên tầng ba được."
Bành Hân Lan đã hết kiên nhẫn, hối thúc bác sĩ Trương: "Tiểu Nặc, có thể nhanh ch.óng đi kiểm tra không, cơ thể dì thực sự rất khó chịu."
Dù bác sĩ Trương còn rất nhiều nghi vấn nhưng lúc này cũng không lo được nhiều thế, nghe Bành Hân Lan nói không khỏe bèn vội vàng dẫn bà ta đi kiểm tra.
"Dì à, lần này thì thôi, lần sau nếu cô ta còn nói gì thì dì tuyệt đối đừng tin! Con nói cho dì biết người này chỉ là một kẻ nửa mùa thôi."
Trong lòng Bành Hân Lan vốn đã d.a.o động, nghe bác sĩ Trương nói vậy càng cảm thấy hôm nay đến đây không mấy thích hợp, gật đầu nói: "Dì biết rồi, lần sau không nghe người khác nói nữa, chỉ nghe con thôi, được chưa."
Vì bác sĩ Trương là nhân viên nội bộ của bệnh viện nên lúc nội soi dạ dày cô ta cũng đi vào theo, lúc này Bành Hân Lan mới biết cái nội soi đó khó chịu đến mức nào, vừa nôn ọe vừa chảy nước mắt, trong lòng lại hối hận một phen.
Vốn dĩ bác sĩ Trương còn đang tán gẫu với đồng nghiệp khoa chẩn đoán hình ảnh, dần dần chỉ còn nghe thấy tiếng nôn ọe liên tục của Bành Hân Lan, sắc mặt cả hai người đều trầm xuống.
