Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 278
Cập nhật lúc: 24/01/2026 08:43
Thông thường bệnh dị thực là do trong cơ thể thiếu một số nguyên tố, từ từ bổ sung lại là sẽ khỏi.
Lưu Phương Phương ở bên cạnh nghe đến say sưa. Cô nhớ lại hồi nhỏ mình cũng từng ăn trộm bột giặt, có chút ngượng ngùng thè lưỡi.
Lúc đó cô còn thấy bản thân mình kỳ quặc lắm, hóa ra không phải cô có vấn đề mà chỉ là bị bệnh thôi.
Lý Phi Yến thì nói với Lưu Phương Phương về chuyện bệnh lo âu: "Trước đây tôi cứ tưởng một người tính tình nóng nảy hay suy nghĩ lung tung chỉ là do người đó hẹp hòi, hóa ra cũng có thể là do bị bệnh."
Thế nên mới nói xem đông y rất tốt.
Vừa tan làm, Từ Lộ trực tiếp đi tìm Đại đội trưởng, tình cờ gặp Thiết Trụ ở cổng.
Thiết Trụ trước đây đã đến nhà Từ Lộ giúp sửa phòng kính, lúc đó cô còn thấy Thiết Trụ là một người đàn ông thật thà chất phác, ai mà ngờ được anh ta lại có thể làm ra những chuyện như vậy.
Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Thiết Trụ thấy Từ Lộ đi tới cũng có vài phần ngại ngùng. Anh ta đến thăm con, nhà Đại đội trưởng dù có không thích anh ta đến đâu cũng không thể tước đoạt quyền lợi thăm con của anh ta.
Tiểu Anh trốn trong nhà không ra ngoài. Lúc Từ Lộ vào thấy cô vừa lau khô nước mắt, rõ ràng là vừa mới khóc xong.
Như vậy không được.
Từ Lộ liền nói với mẹ Tiểu Anh: "Cô ấy ở cữ vốn đã không tốt, cơ thể vẫn luôn bị thiếu hụt, tâm trạng không được phép d.a.o động lớn như vậy nữa."
Mẹ Tiểu Anh thời gian này cũng không dám công khai đối xử tốt với Tiểu Anh. Chuyện này dù sao cũng không giống như trước kia, Tiểu Anh còn có anh trai và chị dâu nữa, bà phải để ý đến ý kiến của hai người này.
Sau này khi họ không còn trên đời nữa, nếu vạn nhất có chuyện gì thì Tiểu Anh sẽ không có lấy một chỗ dung thân.
Thấy cả gia đình này đều rầu rĩ ủ rũ, không có chút vui vẻ nào của những ngày vừa qua Tết, Từ Lộ liền khuyên Tiểu Anh: "Hay là em cũng tìm một nơi để đi làm đi."
Như vậy còn tốt hơn là suốt ngày ở lì trong nhà buồn bực. Ra ngoài đi làm khuây khỏa đầu óc cũng có lợi cho tâm trạng.
Tiểu Anh trong lòng xao động, ngẩng đầu nhìn Từ Lộ, nhưng mẹ Tiểu Anh lại phản đối: "Đứa bé còn nhỏ như vậy, sao đi làm được?"
"Bọn Thiết Trụ nếu đã muốn con như vậy, ngày nào cũng đòi đến thăm, hay là ban ngày cứ giao con cho anh ta, tối đến dì lại đón về."
Thực ra lúc này xã hội đối với phụ nữ sinh con vẫn khá khoan dung. Chuyện bế con đi làm cũng là một điều hết sức bình thường.
"Để em suy nghĩ thêm." Tiểu Anh vẫn chưa hạ quyết tâm, cô hỏi Từ Lộ hôm nay đến đây có việc gì không.
Từ Lộ liền nói chuyện muốn xây nhà xưởng: "Thủ tục phê duyệt bên phía quân đội quá chậm, chị muốn trưng dụng một mảnh đất ở làng trước, hoặc trực tiếp dùng mảnh đất bên cạnh trạm chăn nuôi."
Đại đội trưởng sau khi tan làm về nhà thì nghe thấy Từ Lộ nói vậy.
Cô ngay cả địa điểm cũng đã tìm hiểu kỹ rồi.
Đại đội trưởng cười hớ hở: "Bác sĩ Từ, cô muốn dùng đất à? Không vấn đề gì, lát nữa tôi sẽ nói với dân làng một tiếng."
Đây cũng không phải đại sự gì, một mình Đại đội trưởng có thể quyết định được.
Từ Lộ lập tức vui mừng: "Vậy thì cảm ơn bác ạ."
Tiểu Anh tiễn Từ Lộ ra cửa, do dự hỏi: "Bác sĩ Từ, chị đã định mở nhà máy ở làng thì có phải sau này cũng cần thêm người làm không ạ?"
Từ Lộ gật đầu. Trước đây cô không phải không cân nhắc việc để Tiểu Anh đến giúp đỡ, nhưng những vị trí mà Tiểu Anh có thể giúp được đều cần phải đi xa, đối với một người mẹ còn con nhỏ đang bồng bế trên tay thì điều đó có chút tàn nhẫn.
Thấy Từ Lộ do dự, Tiểu Anh liền im lặng không hỏi thêm nữa.
Từ Lộ về nhà liền báo tin này cho Lục Thanh Lăng. Lục Thanh Lăng nghe cô nói ngay cả địa điểm cũng đã tìm xong thì ngạc nhiên một lúc: "Tốc độ của em đúng là nhanh thật đấy! Tiếp theo em định làm gì?"
Từ Lộ lắc đầu. Cô trước đây chưa từng có kinh nghiệm mở nhà máy, mọi thứ đều phải tự mình mò mẫm, chắc chắn sẽ nảy sinh rất nhiều vấn đề.
"Ngày mai sau khi tan làm, em sẽ gọi Phi Yến và Phương Phương qua đây, chúng em cùng nhau bàn bạc."
Lục Thanh Lăng gật đầu. Tối đến anh đặc biệt nấu thêm nhiều cơm. Đám trẻ thấy vậy liền reo hò hỏi: "Có chuyện gì vui hả ba?"
Thời gian gần đây toàn phải ăn cơm thừa của đợt Tết, dù đều là cá với thịt nhưng đám trẻ cũng đã ăn phát ngán rồi.
Từ Lộ gật đầu: "Mẹ sắp mở nhà máy d.ư.ợ.c ở làng rồi, cũng được coi là một chuyện vui."
Đám trẻ đều rất quan tâm đến chuyện này, bám lấy Từ Lộ hỏi han hồi lâu. Cuối cùng vẫn là Lục Thanh Lăng lên tiếng thì mọi người mới cùng ngồi xuống ăn cơm.
Từ Lộ vui mừng nên đặc biệt lấy rượu trái cây trong hầm ra, rót cho mình và Lục Thanh Lăng: "Hai chúng ta chạm ly một cái."
Đám trẻ thấy hai người nâng ly liền nhìn nhau, khẽ cười thầm. Lục Thanh Lăng uống xong liền lườm chúng một cái: "Sắp khai giảng rồi, bài tập viết xong chưa?"
Vừa nghe đến bài tập là mấy đứa trẻ lập tức im như thóc.
"Bác sĩ Từ có nhà không ạ?"
Mấy người đang ăn cơm nghe thấy tiếng động, cặp song sinh liền chạy ra mở cửa, phát hiện ngoài cửa là Bạch Dương và Mạnh Viễn Sơn.
Mạnh Viễn Sơn có chút cục túc đứng phía sau. Bạch Dương thì quen thuộc hơn với cặp song sinh, hỏi chúng: "Người lớn nhà các cháu có nhà không?"
"Dạ có cô Bạch ạ." Lục Hạ Nguyệt nắm tay Bạch Dương: "Cô ơi, sao cô lại đến đây ạ? Cô bị ốm ạ?"
Bình thường mọi người đến tìm Từ Lộ phần lớn là vì trong người có chỗ không thoải mái nhưng lại không muốn chạy đến bệnh viện, nên mới qua đây cho tiện.
Bạch Dương khẽ lắc đầu: "Cô muốn nói chuyện đi học của các cháu."
Lục Hạ Nguyệt bặm môi, trong lòng có chút thấp thỏm, đi theo sau Bạch Dương vào phòng.
Từ Lộ và Lục Thanh Lăng thấy người đến là Bạch Dương và Mạnh Viễn Sơn thì đều vội vàng đứng dậy đón tiếp.
Mạnh Viễn Sơn là lần đầu tiên đến nhà Từ Lộ, anh không khỏi quan sát vài cái. Trước kia Từ Lộ đã chữa khỏi bệnh hen suyễn cho thầy giáo của anh, anh cũng từng muốn đến cảm ơn một tiếng nhưng nghĩ đến thân phận và hoàn cảnh của mình nên lại thôi.
Đừng để đến lúc cảm ơn không xong mà lại gây thêm rắc rối cho người ta.
