Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 534
Cập nhật lúc: 24/01/2026 12:06
Ai ngờ, vừa mới lẻn vào đã nghe thấy sau lưng có tiếng động, hóa ra là bác sĩ già họ Hoàng tới chơi.
Bà cụ Lục mời ông vào trong, thấy chị dâu cả Lục đang ở trong phòng, sắc mặt bà trầm xuống, nhưng vì có người ngoài nên rốt cuộc cũng không tiện nói gì.
"Còn không mau đi rót nước." Bà cụ Lục thúc giục.
Chị dâu cả Lục thấy hỏng việc, chỉ đành giậm chân, đi ra khỏi phòng.
Bác sĩ Hoàng xua tay, "Tôi cũng là nghe dân làng nói bà sắp đi ra đảo rồi, tôi có tìm được một cuốn sách, nhờ bà mang qua cho Tiểu Lộ."
Bà cụ Lục không biết chữ, không biết cuốn sách này là gì, nhưng thấy bác sĩ Hoàng cầm rất trịnh trọng, lại còn bọc trong một tấm vải đỏ.
"Cái này đáng giá lắm sao?" Bà ướm hỏi.
Bác sĩ Hoàng lắc đầu, "Đáng giá thì cũng chẳng đáng bao nhiêu, chỉ là một đống giấy lộn thôi."
Đối với người không hiểu, thì đúng là một đống giấy lộn.
"Tuy nhiên, Tiểu Lộ chắc chắn sẽ trân trọng những thứ này."
Bà cụ Lục bèn cẩn thận thu dọn chúng lại.
Tuy trời đã tối nhưng mọi người đều vừa mới tan làm, ăn cơm xong, lác đác lại có người đến tặng đồ.
Xuân Đào bế đứa con mập mạp của mình đến, lúc trước nếu không nhờ Từ Lộ điều trị cho một thời gian, bây giờ cô vẫn chưa sinh được con đâu.
Con mình mình xót, cả nhà Xuân Đào chẳng biết cảm ơn Từ Lộ thế nào cho xiết.
"Cũng chẳng có gì quý giá, chỉ là khoai lang khô nhà tự phơi, mang cho mấy đứa nhỏ ăn vặt thôi ạ."
Cẩu Đản cầm đồ vội vàng chạy tới, phía sau là cha mẹ cậu đuổi theo: "Cái thằng bé này chạy nhanh thế làm gì! Đã bảo đi chậm thôi mà không nghe."
Mẹ Cẩu Đản chào hỏi Xuân Đào trước, sau đó mới đưa đồ qua: "Là mấy đôi giày bà nội nó làm, cũng không biết có còn đi vừa không nữa."
Chủ yếu là cô sợ Từ Lộ bên đó toàn đi đồ tốt, lại chê giày vải họ làm.
"Bà nội Cẩu Đản tuổi cao thế rồi mà vẫn còn cầm được kim chỉ sao?" Xuân Đào ở bên cạnh hỏi.
Mẹ Cẩu Đản gật đầu: "Nói bao nhiêu lần mà bà chẳng nghe."
Cẩu Đản nhét mấy cái s.ú.n.g cao su vào tay bà cụ Lục: "Cái này cho anh Bách Xuyên."
Bác gái Cẩu Đản đứng bên cạnh nói: "Cái s.ú.n.g cao su này là do em trai tôi làm cho đấy, thằng bé này luôn coi như báu vật, hóa ra là để dành cho Bách Xuyên."
"Hai đứa nó trước đây chơi với nhau cũng khá thân."
Chị dâu cả Lục ở bên cạnh nhìn mà thèm thuồng, chẳng hiểu sao những người này lại "mắt mù" thế, ai nấy đều vồn vã với Từ Lộ như vậy.
Đến ngày bà cụ Lục khởi hành, riêng đồ dân làng tặng đã đóng đầy một bao lớn.
Bà nhìn cả nhà Lục cả: "Mọi người ở nhà trông nom nhà cửa cho tốt đấy."
Lục cả không vui: "Cứ làm như chúng con là ch.ó trông nhà không bằng."
Bà cụ Lục không thèm chấp hắn, Xú Bảo và Đại Bảo cứ quấn lấy bà, khóc lóc ôm chân bà đòi đi theo.
Bà cụ Lục bèn hù dọa chúng: "Chúng mày quên ở bên đó, mấy ông chú bộ đội cầm s.ú.n.g trên tay rồi à?"
Hai đứa trẻ lập tức không dám khóc nữa.
Bà cụ Lục lại dỗ dành chúng: "Ở nhà ngoan nhé, lúc về bà mua kẹo cho ăn."
Lục Hiểu Ninh khệ nệ bụng bầu đến tiễn bà cụ Lục, cô vừa mới m.a.n.g t.h.a.i cách đây không lâu, thời gian qua toàn nằm trong nhà, ít khi ra khỏi cửa.
"Con mau về đi." Bà cụ Lục nhíu mày, "Giữ gìn sức khỏe cho bản thân."
Mặt Lục Hiểu Ninh hồng rực, nhìn Mã Hồng Kiếm: "Mẹ, hay là để Hồng Kiếm đi theo mẹ đi, trên đường còn có người chăm sóc."
Mã Hồng Kiếm đã từng ra đảo, nghe vậy liền bước ra ngay: "Mẹ, để con đi theo mẹ nhé, con đã thu dọn hành lý xong xuôi rồi."
Bà cụ Lục trong lòng có chút do dự, một mình bà đi đường đúng là có chút nguy hiểm.
Nhưng nếu để Mã Hồng Kiếm đi theo, cả nhà Lục cả có làm loạn lên không?
Bà cụ Lục nhìn quanh một lượt, mãi vẫn chưa hạ quyết tâm.
Mã Hồng Kiếm vội vàng nói thêm vài lời nịnh nọt.
Để Lục Hiểu Ninh đồng ý đưa hắn đi theo, hắn cũng đã tốn không ít công sức ở nhà.
Cả nhà hắn đã bàn bạc xong xuôi rồi, lần này hắn đi là sẽ không quay về nữa.
Tất nhiên lời này không nói với Lục Hiểu Ninh.
Sau khi từ đảo trở về, lòng Mã Hồng Kiếm cứ bứt rứt không yên, dựa vào cái gì mà Lục lão tam có thể ở lại đó, ngày ngày ăn sung mặc sướng.
Hắn về nhà nói một hồi, người nhà hắn cũng cảm thấy như vậy.
"Vẫn là có người chống lưng thì dễ phát triển hơn."
Dù sao bây giờ Lục Hiểu Ninh cũng đã mang thai, không chạy đi đâu được, nếu cô có làm loạn thì cứ bảo cô lấy đứa con trong bụng làm trọng, cứ ở lại quê một thời gian đã.
Đợi Mã Hồng Kiếm đứng vững gót chân rồi, cả nhà họ có thể chuyển qua đó.
Bàn tính gảy rất hay, bà cụ Lục không hề hay biết, cuối cùng lúc đi vẫn mang theo hắn.
Bà không ngờ mình vừa mới đi trước, thì chân sau vợ chồng Lục cả đã khóa cửa nhà lại, lén lút lên tàu.
Vì trong nhà không còn ai khác, nên Đại Nha cũng bị mang theo.
Cả nhà trốn trốn tránh tránh suốt chặng đường, lúc lên tàu cũng chui rúc trong một phòng ngủ chật hẹp, tàu lại lắc lư qua lại, khiến họ nôn thốc nôn tháo suốt cả chuyến.
Đại Bảo rốt cuộc không chịu nổi nữa, cậu bé tự mình chạy đến chỗ bà cụ Lục đòi t.h.u.ố.c say tàu xe.
Bà cụ Lục nhìn thấy cả nhà họ, kinh ngạc đến biến sắc, trong lòng vừa giận vừa bực.
Giận vì lời nói của mình không còn trọng lượng nữa, họ dám bằng mặt không bằng lòng.
Nhưng sắp đến đảo rồi, cũng không thể đuổi họ về được.
Bà chỉ đưa t.h.u.ố.c say tàu xe cho Đại Bảo và Xú Bảo, còn vợ chồng Lục cả thì mặc kệ.
Về phần Đại Nha, cô bé mờ nhạt đến mức đôi khi bà cụ Lục còn chẳng nhớ ra có sự tồn tại của cô bé.
