Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 67
Cập nhật lúc: 24/01/2026 08:12
Từ Lộ đón hai người vào, chị dâu Trương nở nụ cười gượng gạo nói rõ mục đích đến: "Tối qua hai vợ chồng tôi vội quá, lời nói cũng không lọt tai, hôm nay bà Hồ đi thăm Ái Hồng lại nhắc nhở tôi, tôi mới hiểu ra, hy vọng cô đừng để bụng."
Từ Lộ xua tay: "Không có gì, đều là hàng xóm cả mà."
Chị dâu Trương xoa xoa tay, mấp máy môi mãi mới nói ra mục đích: "Không biết có thể mời cô qua xem lại cho cháu được không."
Từ Lộ nhướng mày, chị dâu Trương đối diện với ánh mắt của cô lại cười ngượng ngùng, nhưng vì con cái chị ấy vẫn kiên trì lặp lại một lần nữa.
Lão Trương cũng giúp lời: "Chủ yếu là đứa nhỏ đau quá, tàu bè thì vẫn chưa liên lạc được, muốn mời cô qua xem trước, không chữa được cũng không sao."
Từ Lộ thấy hai vợ chồng đến cả kính ngữ cũng dùng đến rồi, liền phì cười, đi ra ngoài xách đồ của mình lên: "Được, vậy tôi qua xem sao."
Vợ chồng lão Trương thở phào nhẹ nhõm, dẫn Từ Lộ đến bệnh viện.
Bác sĩ vừa mới kê đơn t.h.u.ố.c, y tá đang chuẩn bị truyền dịch cho đứa nhỏ, chị dâu Trương vừa thấy Ái Hồng như vậy liền nắm tay con âm thầm khóc ở một bên.
"Cô Từ à." Lão Trương lấy t.h.u.ố.c ra hút, hốc mắt đỏ hoe, "Tôi mong bao nhiêu năm mới được mụn con gái này, sau này để lại sẹo thì phải làm sao đây."
Đúng lúc bác sĩ đi vào, nghe thấy câu này liền không vui: "Đây là bệnh viện, không được hút t.h.u.ố.c. Đừng có lo sẹo hay không sẹo nữa, vết bỏng này nếu xử lý không tốt là có nguy cơ nhiễm trùng, sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy, đợi qua khỏi cơn nguy hiểm rồi hãy tính đến mấy chuyện đó."
Lão Trương vội vàng dụi t.h.u.ố.c, người càng đờ ra, mắt nhìn như sắp khóc đến nơi, liền bị Lục Thanh Lăng vừa chạy tới kéo ra ngoài hành lang.
"Anh khóc thế này thì đứa nhỏ chẳng phải càng sợ hơn sao."
Chị dâu Trương vừa khóc vừa tự trách, lòng đau như cắt, hận không thể để nước sôi đó bỏng lên người mình.
Từ Lộ đi tới xem thử, chị dâu Trương nhìn cô đầy mong đợi, liền nghe giọng Từ Lộ vang lên: "Chị yên tâm, vết bỏng này em chữa được."
"Ôi chao." Chị dâu Trương kêu lên một tiếng, tuy vẫn chưa thấy kết quả nhưng câu nói này đã khiến tim chị ấy vơi đi phần nào lo lắng, "Thế thì tốt quá rồi!"
Nói xong chị ấy vội vàng hỏi Ái Hồng: "Hồng Hồng con thấy thế nào, có khó chịu lắm không?"
Ái Hồng trước đó đau đến mức không khóc nổi, ngủ cũng không ngủ được, mê man cảm thấy có thứ gì đó rắc lên vết thương của mình, chỗ đó lập tức trở nên mát rượi.
"Mẹ, con không sao, dễ chịu lắm ạ." Đây là câu nói đầu tiên Ái Hồng nói ngoài việc kêu đau.
"Tốt, tốt, không đau thế là tốt rồi, con mau ngủ một giấc đi, mẹ ở đây với con." Ái Hồng ngoan ngoãn gật đầu, lại nhìn Từ Lộ, là cái dì này rắc t.h.u.ố.c cho mình sao?
Lão Trương và chị dâu Trương đều rất xúc động, cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y Từ Lộ mãi: "Thật sự cảm ơn cô quá!" Ngàn lời vạn chữ cũng chỉ hội tụ thành một câu cảm ơn, hai vợ chồng kích động đến mức không nói nên lời, trong lòng lại vô cùng hối hận, sớm biết như thế này thì tối qua đã để Từ Lộ xem luôn, cũng đỡ cho đứa nhỏ phải chịu khổ.
Ai bảo Đông y không hiệu nghiệm, cái này chẳng phải còn nhàn hơn cả việc lên tỉnh phẫu thuật sao! Đứa nhỏ cũng không khó chịu nữa, chẳng phải đã nhắm mắt ngủ được rồi sao.
"Không có gì đâu." Từ Lộ hào phóng xua tay, "Chủ yếu là trước đây mọi người chưa hiểu về em, lo lắng cũng là lẽ thường."
Lão Trương thấy con gái ngủ nhanh như vậy, tảng đá trong lòng cũng đã hạ xuống được hơn nửa. Anh ta trịnh trọng vỗ vai Lục Thanh Lăng, nói: "Tại tôi tại tôi, trước đây thật sự không biết Đông y cũng chữa được bệnh này."
Lục Thanh Lăng nhếch môi: "Tôi đã nói rồi mà, vợ tôi giỏi lắm." Cuối cùng cũng hết giận.
Chị dâu Trương thấy hai vợ chồng quan hệ tốt, cũng không phải thật sự tức giận, sau khi thở phào nhẹ nhõm liền hỏi: "Cô Từ này, Ái Hồng chắc là không cần phẫu thuật nữa đúng không?"
"Đúng vậy." Từ Lộ khẳng định chắc nịch, "Nhưng nếu không yên tâm thì cứ để Ái Hồng ở lại bệnh viện, có vấn đề gì ở đây cũng có các bác sĩ khác." Cô đã cân nhắc mọi phương diện thay cho hai vợ chồng.
Chị dâu Trương cảm kích nắm tay Từ Lộ: "Thật sự cảm ơn cô quá, cô nói xem nếu không có cô, tôi cũng chẳng biết phải dằn vặt đến mức nào nữa."
"Đều là người làm mẹ, tâm trạng này em hiểu." Từ Lộ dặn dò vài câu cần lưu ý rồi cùng Lục Thanh Lăng đi về.
Người vừa đi, chị dâu Trương đã cảm thán với lão Trương: "Anh xem đều là hàng xóm, sao người với người lại khác nhau thế nhỉ?" Ý chị ấy là Lưu Tú Lệ và Từ Lộ, một người là được cầu xin tới tận cửa mà cũng chỉ nhìn một cái, chẳng nói giúp đỡ gì cả. Một người lại vì đứa trẻ mà dù bị lạnh nhạt cũng vẫn muốn qua giúp.
"Đợi Ái Hồng khỏi rồi, hôm nào phải mời vợ chồng họ một bữa." Chị dâu Trương gật đầu, lại đi xem Ái Hồng, thấy Ái Hồng không còn đổ mồ hôi lạnh nữa mới thở phào nhẹ nhõm.
Đợi suốt một đêm, lúc Lưu Tú Lệ dậy đi làm mới hỏi y tá trực: "Tối qua tiểu đội trưởng Trương có qua không?"
"Có qua ạ, vẫn đang ở trong truyền dịch đấy ạ."
Lưu Tú Lệ gật đầu, tối qua cô ta và tiểu đoàn trưởng Lý lại cãi nhau một trận, cả hai đều không ngủ ngon, lúc dậy trên mặt đã có quầng thâm. Cô ta soi gương hồi lâu, bảo chị dâu Vương lấy dưa chuột ra đắp, bị tiểu đoàn trưởng Lý nhìn thấy lại bảo cô ta lãng phí lương thực. Hai người thường xuyên như vậy, nói chưa được vài câu đã cãi vã, thấy quầng thâm mờ đi cô ta mới đến bệnh viện.
Chị dâu Trương cả đêm không ngủ, cứ nhìn Ái Hồng mãi, có lẽ loại t.h.u.ố.c mỡ đó thật sự có tác dụng, Ái Hồng cả đêm ngủ khá ngon. Chị ấy rốt cuộc cũng trút bỏ được gánh nặng, thấy Lưu Tú Lệ tới liền đứng dậy đón tiếp.
"Đứa nhỏ thế nào rồi?" Lưu Tú Lệ đeo găng tay vào định kiểm tra cho Ái Hồng, miệng còn nói: "Lão Lý sáng sớm nay đã đi tìm tàu rồi, nhanh thì buổi chiều là có thể lên tỉnh."
