Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 77
Cập nhật lúc: 24/01/2026 08:13
Từ Lộ chẳng buồn quan tâm đến lời lải nhải của Đại đội trưởng, theo cô thanh niên tri thức đến một văn phòng. "Đây là văn phòng của nhân viên thú y trước đây, cô xem có thứ gì cần dùng không."
Từ Lộ đi vào xem xét, tìm thấy một đôi găng tay, sau khi sát trùng tay xong, cô bôi rất nhiều dầu bôi trơn lên trên. Đại đội trưởng trước đây từng thấy người ta làm thế này, kinh ngạc đến mức mồm há hốc: "Đây là định làm gì thế?"
"Lôi lợn con ra, để lâu quá không tốt cho cả lợn mẹ lẫn lợn con." Từ Lộ nói xong liền đưa tay vào. Đại đội trưởng bèn nói: "Thế này chẳng phải là làm càn sao?"
Lời vừa dứt thì thấy Từ Lộ túm chân sau của lợn con lôi ra ngoài. Đại đội trưởng: ...
Có lẽ vì con lợn này đã được sinh ra, nên những con lợn con khác nhanh ch.óng ra theo, tổng cộng có bảy tám con, con nào con nấy đều không hề nhỏ. Cô thanh niên tri thức nhỏ lệ ngay tại chỗ: "Cuối cùng cũng sinh được rồi, cảm ơn đồng chí."
Từ Lộ xua tay, tháo găng tay ra, thấy lợn nái vẫn chưa tống hết nhau t.h.a.i ra, cô lại lấy kim ra châm vài nhát, sau đó nhau t.h.a.i cũng ra theo. "Phải cho lợn nái uống t.h.u.ố.c tiêu viêm."
Từ Lộ rửa tay xong, dặn dò cô thanh niên tri thức vài câu, chuyện còn lại không liên quan đến cô nữa. Chủ nhiệm Triệu cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt, nói với vị Đại đội trưởng đang xúc động: "Đã bảo với ông rồi, đây là nhân tài của bên tôi đấy."
Vị Đại đội trưởng vừa rồi còn nghi ngờ vội vàng gật đầu: "Đúng là nhân tài, đúng là lợi hại thật." Nói xong vẫn chưa thấy đủ, ông nhất định lấy nửa túi lạc ra: "Thực sự rất cảm ơn, đợi vài ngày nữa thu hoạch ngô xong, nhất định sẽ gửi thêm cho các cô một ít."
Từ Lộ và Chủ nhiệm Triệu xua tay không nhận, Đại đội trưởng lại nhất quyết đòi đưa, còn bảo thanh niên trong thôn giúp xách đến tận khu gia binh. Chủ nhiệm Triệu vui vẻ nói với Từ Lộ: "Hôm nay đúng là nhờ có cô mà tôi được thơm lây rồi."
Từ Lộ mỉm cười, hai người nói vài câu xã giao rồi ai về nhà nấy. Lục Thanh Lăng đã ăn cơm xong, cô vừa rửa tay vừa hỏi: "Lũ trẻ đâu rồi anh?" "Vừa bị anh đuổi vào phòng rồi." Tiểu Tinh Tiểu Nguyệt chạy ra gọi "mẹ" một tiếng, rồi lại quay vào phòng xem truyện tranh.
"Em ăn chưa?" "Ăn rồi." Lục Thanh Lăng hâm nóng cơm cho cô, "Nghe lũ trẻ nói em đi đỡ đẻ cho lợn nái à?" "Vâng." Từ Lộ gật đầu, kể lại chuyện cho anh nghe, "Họ nhất quyết tặng ít lạc, người ta còn xách đến tận cửa nhà mình." "Người dân ở đây đều rất chất phác."
Lục Thanh Lăng đợi Từ Lộ ăn xong mới đi rửa bát, sau đó như sực nhớ ra điều gì đó, nói: "Dược liệu của em chắc là ngày mai sẽ tới đấy." Từ Lộ nghe vậy thì phấn chấn hẳn lên: "Cuối cùng cũng tới rồi, lâu quá đi mất, không biết có bị ẩm mốc không."
Lục Thanh Lăng nhìn thời tiết thấy khá tốt: "Chắc là không sao đâu, mấy ngày nay cũng không có bão, vẫn có thể mang ra phơi được."
Chuyện khiến Từ Lộ sốt ruột còn có một việc khác, đó là cặp sách của lũ trẻ vẫn chưa may xong. Nói về khoản nấu nướng thì cô còn được, nhưng chuyện may vá này thì thực sự không ổn. Nghĩ đoạn, cô lấy ít bánh quy đào ra, mang vải đi tìm bà cụ Hồ.
Bà cụ Hồ đang ngồi sưởi nắng trong sân, nhìn hai đứa cháu chơi đùa, thấy cô đến vội nói: "Mau vào đi, cứ bảo mãi là phải mời cô một bữa cơm đấy."
"Cháu đến là có việc nhờ vả đây ạ." Từ Lộ nói rõ ý định, "Vẫn phải nhờ bà làm giúp cho mấy cái."
"Bà tưởng chuyện gì to tát." Bà cụ Hồ rất nhanh nhẹn lấy cái cặp sách của Kiến Quốc ra, "Cô xem kiểu dáng này được không?"
"Đẹp lắm ạ, vậy tụi cháu cũng làm kiểu này." Đó là loại túi đeo chéo, bên trong còn có một lớp ngăn, có thể để sách vở riêng biệt.
"Được, vậy bà sẽ làm kiểu này cho các cháu." Đối với đống bánh quy đào Từ Lộ mang qua, bà cũng rất thích: "Vừa hay làm đồ ăn vặt cho lũ trẻ, nhưng lần sau đừng mang đồ qua nhé, quan hệ của chúng ta không cần mấy thứ khách sáo này đâu."
Từ Bách Xuyên và Hồ Kiến Quốc nói chưa được mấy câu đã muốn chạy ra ngoài chơi, bà cụ Hồ vừa cầm kéo vừa dặn dò: "Đừng có ra bờ biển chơi đấy." Từ Lộ cũng dặn dò Từ Bách Xuyên vài câu rồi mới để hai đứa đi.
Trong sân chỉ còn mấy cô bé đang chơi đùa với nhau. Bà cụ Hồ bèn nói: "Vẫn là con gái ngoan ngoãn hơn, nhìn con bé Từ Đồng nhà cô xem, điềm đạm quá chừng."
Bà cụ Hồ vốn dĩ rất không ưa cách hành xử của bà già Khương, dù không phải cháu ruột mình thì đã sao, ngày ngày đày đọa đứa trẻ, đến bữa cơm cũng chẳng được ăn no. Bà bèn hỏi: "Con bé Tiểu Tang vẫn ăn cơm bên nhà cô à?" "Không ạ, em ấy về nhà ăn rồi."
Có lẽ do tác động từ những lời nói lần trước, hoặc là Khương Khải Minh đã chấn chỉnh lại bà già đó, tóm lại là dạo này Tiểu Tang đã được ăn no rồi. "Con bé đó cũng thật đáng thương, học hành thì không được đi, ước chừng sau này cũng sớm gả đi thôi."
Từ Lộ cúi đầu không nói gì, cô dù có không ưa bà già Khương thì cũng không tiện nói xấu sau lưng người ta. Cô biết rất rõ, hôm nay nói xấu người này sau lưng, chẳng mấy chốc mà cả khu gia binh đều biết hết.
Bà cụ Hồ cắt xong vải cặp sách, cầm kim bắt đầu khâu, miệng nói: "Nếu có máy may thì tốt biết mấy, cái đó nhanh lắm."
"Có phải cần phiếu mới mua được không ạ? Cháu nhớ hồi con gái Đại đội trưởng thôn cháu kết hôn cũng có một cái."
"Phải có phiếu đấy, mà khó tích lắm. Cha Kiến Quốc bảo phải tích góp để mua cái xe đạp." Vừa nói vừa lộ ra vẻ mặt hạnh phúc.
Sau khi Từ Lộ mang cặp sách về, cô lại suy nghĩ xem có nên tích ít phiếu để mua thứ gì đó không. Cái đài thu thanh mà Lục Thanh Lăng nói hôm trước cũng không tệ.
Dược liệu cập bến vào chiều ngày hôm sau, ở bến cảng cũng giống như lần trước, có không ít người đang đợi đồ hoặc đợi người. Từ Lộ dắt theo bốn đứa trẻ cùng đi, ngay cả Tiểu Vương cũng chạy tới bảo muốn giúp một tay.
Cái nắng bên bờ biển dường như gay gắt hơn, ch.ói đến mức cô không mở nổi mắt, chỉ thấy đằng xa có một điểm đen nhỏ.
