Tôi Trọng Sinh Vào Ngày Cậu Tự Sát - Chương 6
Cập nhật lúc: 20/06/2026 12:01
Ai ngờ ngay buổi chiều hôm đó, phụ huynh của cô bạn nọ lại hùng hổ lao đến trường cùng cuốn nhật ký thầm kín của con gái.
"Mày chính là cái thằng Tống Vũ đó hả? Đã là học sinh lớp mười hai rồi, mày còn dám dụ dỗ con gái nhà người ta yêu đương nhăng nhít, mày có biết nhục không thế hả?!"
Mọi chuyện cứ thế um sùm cả lên, ban giám hiệu nhà trường cũng đau cả đầu, đành phải mời phụ huynh của hai bên đến làm việc.
Hôm ấy, bố của Tống Vũ lại mang bộ dạng say xỉn khướt lướt đến trường, chưa kịp phân rõ trắng đen phải trái đã đè nghiến Tống Vũ ra giữa hành lang mà c.h.ử.i rủa.
Bây giờ tôi vẫn còn lờ mờ nhớ lại được những tiếng xì xào bàn tán của đám bạn học xung quanh lúc ấy.
"Sao Tống Vũ vừa giỏi giang ưu tú là thế, mà lại vớ phải một ông bố bất hảo như vậy chứ."
"Đúng thế, đàn anh Tống học giỏi lịch thiệp như thế, tao còn tưởng bố mẹ anh ấy đều làm công chức nhà nước, ai dè lại là một tay nát rượu, thật đáng tiếc quá."
Một cậu nam sinh vốn luôn bị thành tích của Tống Vũ đè bẹp cũng thừa cơ chế nhạo bằng giọng điệu mỉa mai châm biếm:
"Biết đâu đấy cái bộ dạng kia cũng chỉ là đạo đức giả thì sao."
Cũng may là bị một người bạn hiểu chuyện khác lớn tiếng bật lại:
"Mày ăn nói hàm hồ gì đấy, chưa mượn vở ghi chép của đàn anh bao giờ chắc, mày có biết xấu hổ không hả?"
Tên kia ngượng ngùng sờ mũi lảng đi không dám hé răng nửa lời, vì quả thực cậu ta cũng từng mặt dày đi mượn vở của Tống Vũ rồi.
Tống Vũ viết ghi chép cực kỳ bài bản cẩn thận, nét chữ lại đẹp, nên có rất nhiều người mượn để ôn thi.
Lúc bấy giờ tôi đứng xem mà sốt ruột thay, chỉ thầm mong cái cô bạn đang bị mẹ nhốt ở nhà kia mau ch.óng xuất hiện để giải thích rõ ngọn ngành cho Tống Vũ.
Dù sao thì cô bạn ấy cũng thích Tống Vũ nhiều đến thế cơ mà.
Sau đó thì cô bạn kia cũng đến, một nhóm người kéo nhau vào văn phòng để giải quyết mọi chuyện.
Cô bạn nọ run rẩy lắp bắp: "Là bạn ấy theo đuổi cháu trước ạ, cháu ngại không dám từ chối, thế nên mới..."
"Mọi người nghe xem, tôi đã nói gì nào!" Mẹ của nữ sinh như nhặt được vàng sau câu trả lời, lại càng được nước lấn tới, c.h.ử.i mắng Tống Vũ té tát xối xả không thương tiếc.
Trò hề ấy cuối cùng cũng đi đến hồi kết bằng một lời xin lỗi miễn cưỡng thốt ra từ miệng Tống Vũ.
Suốt khoảng thời gian đó, Tống Vũ tuyệt nhiên không hề cất nửa lời để thanh minh cho bản thân.
Về sau, cô bạn gái nọ có tìm gặp Tống Vũ để nói lời xin lỗi. Cậu ấy không nói gì, chỉ mỉm cười lắc đầu, nhưng trong từng cử chỉ hành động đều đã toát lên sự xa cách tột độ.
Cô gái nọ cũng chẳng còn mặt mũi nào mà bám đuôi Tống Vũ nữa.
Đám con gái trong lớp bàn tán: "Sự việc này rốt cuộc là lỗi tại ai thì mọi người đều rõ như ban ngày, chỉ cần Tống Vũ hé răng phân bua một lời, cả lớp sẵn sàng đứng ra làm chứng cho cậu ấy."
"Nhưng khổ nỗi cái tên Tống Vũ đó lại cư xử quá sức đàn ông, một tiếng oán thán cũng không chịu bật ra, làm mọi người càng chẳng có cái cớ gì để xen vào."
Sau lần ấy, Tống Vũ càng trở nên trầm lặng hơn, và vĩnh viễn chẳng còn ai có thể dễ dàng tiếp cận được cậu ấy nữa.
11
Tôi l.i.ế.m l.i.ế.m môi.
Nhìn sắc mặt Tống Vũ đang sầm xuống khi chằm chằm nhìn tôi.
Tôi thầm nghĩ, hơi tiếc thật, giá như tiến sâu thêm chút nữa thì tốt biết mấy.
Không biết nụ hôn kiểu Pháp với Tống Vũ sẽ có cảm giác thế nào nhỉ.
Hy vọng khoảng thời gian còn lại có thể giúp tôi thực hiện được tâm nguyện này.
Nếu không thì sẽ chẳng kịp mất.
Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay.
Điện thoại trong túi rung lên, tôi móc ra liếc nhìn, quả nhiên là ông bố kia của tôi.
Quả quyết cúp máy.
Tôi ngẩng đầu nhìn Tống Vũ đang phát sốt và yếu ớt trước mặt.
Tên này đúng là sĩ diện, rõ ràng đã kiệt sức rồi mà vẫn phải chống một tay lên tường vờ như mình còn khỏe lắm, ai không biết lại tưởng cậu ấy đang ép tôi vào tường cơ đấy.
Tôi kéo tay cậu ấy xuống, khoác lên vai mình.
"Tống Vũ này, học sinh giỏi Tống ơi, đã là trò chơi do tôi bắt đầu, thì cũng phải do tôi hô dừng mới đúng chứ, chuyện thắng thua không phải do cậu quyết định đâu."
Rõ ràng Tống Vũ không ngờ rằng cậu ấy đã nói thẳng toẹt ra như thế rồi, mà tôi vẫn còn mặt dày vô sỉ sáp lại gần cậu ấy.
Có vẻ như cậu ấy vẫn chưa quen với phong cách của tôi.
Tôi lại đang mong cậu ấy quen nhanh một chút.
Quen càng nhanh thì quên cũng càng mau mà.
"Hàn Tiểu Quân, phải làm thế nào cậu mới hết làm phiền tôi đây?"
Cậu ấy cố gạt cánh tay đang khoác trên vai tôi ra.
Tôi nắm c.h.ặ.t lấy tay cậu ấy, dìu cậu ấy đi về phía phòng ngủ.
"Bây giờ hả, chắc chắn là phải đợi cậu khỏi cảm đã."
"Rồi sau đó?" Tống Vũ gần như chẳng đợi tôi nói hết câu đã dồn dập hỏi.
Cũng chẳng cần phải nóng vội đến thế đâu.
"Sau đó thì tôi vẫn chưa nghĩ ra, muốn thương lượng với tôi thì cứ đợi đầu óc cậu tỉnh táo lại rồi hẵng nói."
