Tôi Trọng Sinh Vào Ngày Cậu Tự Sát - Chương 9
Cập nhật lúc: 20/06/2026 12:02
Đến lúc này, tôi mới cảm thấy có điềm chẳng lành.
Hình như, tôi trêu chọc quá trớn mất rồi.
16
Tôi mò mẫm định xuống giường bỏ chạy.
Ngay giây tiếp theo, đất trời đã quay cuồng.
Tống Vũ đè nghiến tôi xuống tấm chăn mềm mại, hơi thở trở nên nặng nhọc.
Cậu ấy kìm kẹp tôi, khiến tôi không thể nhúc nhích được nửa phân.
Hai thân hình áp sát vào nhau không một kẽ hở, rất nhanh sau đó, tôi đã cảm nhận được hơi nóng không ngừng truyền tới từ cơ thể cậu ấy.
Hơi nóng ấy lan sang người tôi hệt như bị truyền điện.
Tôi thử vặn vẹo thân mình, rồi chẳng dám động đậy nữa.
"Tống Vũ, cậu giở trò lưu manh!"
Tống Vũ chỉ dùng một tay đã tóm gọn hai tay tôi đè c.h.ặ.t lên đỉnh đầu, khổ nỗi tôi lại chẳng thể nào giãy ra nổi.
Tay kia của cậu ấy luồn vào trong áo phông của tôi, da thịt chạm nhau, ve vuốt quanh vòng eo của tôi.
Vừa ngứa ngáy, đồng thời một trận run rẩy cũng dâng lên trên da thịt.
Cậu ấy vừa vuốt ve, vừa phả hơi thở sát bên tai tôi.
"Chẳng phải cậu muốn chơi sao, thế mà lại chơi không nổi nữa rồi à?"
Hehe, coi thường ai cơ chứ! Ai thèm sợ ai!
"Ai bảo chơi không nổi! Tôi chỉ thấy kỹ thuật của cậu quá sức tồi tệ mà thôi!"
Tống Vũ bật ra một tiếng cười hừ.
"Tồi tệ à? Vậy cậu thử xem sao."
Tay cậu ấy tiếp tục trượt lên trên, rồi ngắt mạnh vào một chỗ.
Tôi không kìm được mà rên khẽ một tiếng, kinh ngạc khi thấy mình lại có thể phát ra âm thanh như thế.
Kèm theo tiếng cười nhẹ mang theo âm mũi, Tống Vũ cúi rạp đầu xuống.
"Hóa ra điểm nhạy cảm là ở đây."
Mặt tôi bùng lên nóng rát, chẳng cần soi gương cũng biết chắc chắn nó đang đỏ lựng lên.
"Tống Vũ!"
"Hửm?"
Cậu ấy ngẩng đầu lên giữa lúc đang bận bịu.
"Không phải cậu giỏi lắm sao, cớ gì lúc này lại nằm đơ ra như cá muối thế kia."
Lúc này, tôi cũng chẳng quản nổi cái miệng của mình nữa.
"Tất nhiên là giỏi, chỉ là cậu không cho tôi cơ hội thể hiện thôi."
Tống Vũ buông bàn tay đang kìm kẹp tôi ra, hai chân dang ra ngồi cưỡi hẳn lên người tôi, chống tay nhìn tôi.
"Hàn Tiểu Quân, vậy cậu dạy tôi cách hôn đi."
Nhìn đôi môi đỏ hồng của cậu ấy, tôi không tự chủ được mà vòng tay qua cổ rồi dán môi mình lên.
Thế nhưng bước tiếp theo, tôi hoàn toàn không biết phải làm gì nữa.
Rất nhanh sau đó, Tống Vũ đã nồng nhiệt đáp lại sự mời gọi của tôi.
Khoang miệng của cậu ấy rất nóng, khiến tôi sực nhớ ra cậu ấy vẫn đang là người bệnh.
Tôi vội vã đẩy cậu ấy ra: "Khoan đã, cậu đang bị cảm mà, lây cho tôi thì sao?"
Tống Vũ cạy mở khớp hàm của tôi.
"Đó cũng là do cậu tự chuốc lấy."
"Hơn nữa, người ta bảo, làm chuyện này lúc đang sốt sẽ là một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt đấy."
"Cậu không muốn thử sao, Hàn, Tiểu, Quân."
Thử thì thử, c.h.ế.t thì c.h.ế.t.
17
Tôi chỉ cảm thấy mình như một đóa hoa dành dành trong cơn mưa lớn, bị mưa vùi dập đến lảo đảo chao nghiêng, nhưng phần rễ vẫn bám c.h.ặ.t đầy ngoan cường, nhất quyết không chịu rơi xuống đất.
Cuối cùng thì bão táp mưa sa cũng qua đi, đóa hoa dành dành chuẩn bị rơi vào giấc ngủ đông.
Thế mà vẫn còn một giọng nói lải nhải không ngừng bên tai.
"Hàn Tiểu Quân, một khi cậu đã muốn kéo tôi ra khỏi vũng bùn lầy, thì tuyệt đối không được bỏ dở giữa chừng.”
"Cậu đã trêu chọc tôi rồi, nếu sau này cậu thay lòng đổi dạ, tôi cũng sẽ không chấp nhận đâu, cậu rõ chưa?”
"Nếu cậu không ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ lấy xích khóa cậu lại, để chỉ một mình tôi được nhìn thấy cậu, tôi nuôi cậu, có được không?"
Tôi quờ quạng tìm nơi phát ra âm thanh, rồi bịt c.h.ặ.t nó lại.
Cuối cùng, thế giới cũng được trả lại sự tĩnh lặng.
Nguồn phát âm thanh ấy chầm chậm kéo tay tôi xuống, áp vào một nơi đang nóng rực và rung đập thình thịch.
"Hàn Tiểu Quân, bây giờ nó đang đập vì cậu đấy."
"Cậu không được phụ lòng nó, cậu có biết không?"
18
Buổi sáng, tôi cảm thấy như có tảng đá lớn đè nặng trên n.g.ự.c, bức bối đến tỉnh giấc.
Mở mắt ra, đầu của Tống Vũ đang vùi trước n.g.ự.c tôi, hai tay ôm siết lấy tôi.
Cái tên to xác cao mét tám mấy đang cố cuộn tròn trong lòng tôi ngủ ngon lành.
Giống hệt như mấy đứa nhóc thích tự dựng một túp lều nhỏ để ngủ, vừa mang lại cảm giác an toàn, vừa thể hiện ý thức về lãnh thổ.
Tôi vuốt vuốt mái tóc mềm mại đang hơi bù xù của cậu ấy.
Mở mắt ra là thấy người mình yêu đang tĩnh lặng say giấc ngay bên cạnh.
Hóa ra cảm giác gia đình lại tuyệt vời đến thế.
Chiếc điện thoại bên giường lại rung lên, tôi vội vơ lấy ấn tắt.
Lại là ông bố của tôi.
Cái người này chỉ lúc nào có việc mới tìm tôi, không có việc thì quên béng mất ông ta còn một đứa con trai bên ngoài.
Nhưng tiếng động ban nãy vẫn đ.á.n.h thức Tống Vũ.
Cậu ấy nâng đôi mắt vẫn còn ngái ngủ lờ mờ lên nhìn tôi.
Tôi gãi gãi cằm cậu ấy.
"Cuộc gọi rác ấy mà, cậu ngủ tiếp đi."
Cậu ấy ngoan ngoãn tìm một vị trí thoải mái hơn trong lòng tôi, ôm tôi c.h.ặ.t hơn rồi an tâm ngủ thiếp đi.
Gọi điện không được, tin nhắn liền bay đến dồn dập.
[Dám cúp điện thoại của bố mày cơ à?]
[Có việc, về căn hộ ngay.]
[Trước mười hai giờ mà không về thì khóa thẻ.]
