Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 101
Cập nhật lúc: 18/01/2026 10:28
Ngụy Kiến Quốc bị một, hai, ba cái lý lẽ đó làm cho ngây người, theo bản năng dắt xe tránh đường cho cô đi.
Tiểu Ngư lập tức bước nhanh sang bên kia đường, rẽ vào một con hẻm nhỏ để đi đường tắt về nhà.
Đến khi Ngụy Kiến Quốc định thần lại muốn đuổi theo thì bất chợt một chiếc xe Jeep quân đội chạy ngang qua chắn mất tầm mắt.
Đợi xe đi khuất, trên con đường chẳng còn thấy bóng dáng Tiểu Ngư đâu nữa.
Bên trong xe Jeep, Tô Nguyên Gia nhìn ra ngoài cửa sổ, dáng hình Tiểu Ngư đã biến mất trong con hẻm.
Anh quay đầu lại thấy người đàn ông kia đang thất thểu đ.ấ.m vào yên xe đạp rồi quay lưng bỏ đi.
Tô Nguyên Gia thu hồi tầm mắt, cầm cành hoa oải hương được ép làm tiêu bản trong cuốn sách lên ngửi, đáy mắt thoáng qua một tia hài lòng.
---
Tác giả có lời muốn nói: Cảm ơn các thiên thần nhỏ đã ủng hộ!
Tôi sẽ tiếp tục cố gắng!
Cửa hàng cung ứng đã đổi phần lớn gạo và bột mì trong kho thành lương thực phụ, để nhân viên tự lựa chọn là tiếp tục ăn ở nhà ăn hay lấy phần lương thực của mình mang về tự nấu.
Mọi người vốn đã quen ăn ở nhà ăn, nên hầu như ai cũng chọn nộp lương thực cho nhà ăn nấu chung.
Chỉ có một số ít gia đình khó khăn mới nhận lương thực về để lén đổi lấy những loại ngũ cốc thô rẻ tiền hơn.
Phần lương thực của Trương Hỷ Mai được nộp cho nhà ăn, còn của Tiểu Ngư thì cô mang về nhà.
Cô có thể đi công tác bất cứ lúc nào, để lương thực ở nhà sẽ hữu dụng hơn.
Kê hay bột ngô tuy mọi người không mấy mặn mà, nhưng để no bụng thì cũng phải tìm đủ mọi cách để chế biến cho ngon.
Nhưng Tiểu Ngư không hề kén ăn, cháo kê rất tốt cho dạ dày, cô thích nấu vào buổi sáng.
Bột ngô ăn có vị ngọt thanh, làm bánh bao rất ngon.
Những thứ này ở hậu thế còn được ưa chuộng hơn cả gạo trắng vì mọi người thích xu hướng dưỡng sinh hơn.
Tiểu Ngư lúc này đang xách phích nước đến trạm sữa để lấy sữa.
Lần phát lương này, thật bất ngờ là cô có thêm cả phiếu sữa.
Thời buổi này, phiếu sữa là thứ vô cùng khan hiếm.
Người còn chẳng đủ no bụng, huống chi là bò sữa, sản lượng cực thấp nên rất khó mua.
Sữa chỉ được cung cấp cho những đối tượng đặc biệt, chẳng hạn như sản phụ thiếu sữa có giấy chứng nhận của bác sĩ, trẻ sơ sinh bị suy dinh dưỡng nặng, hoặc là cán bộ cấp cao có giấy phép đặc biệt.
Có tin vỉa hè cho rằng trạm sữa địa phương đã trao đổi một phần lương thực với Hợp tác xã, nên nhân viên Hợp tác xã có thể dùng phiếu để lấy sữa.
Đây coi như là phúc lợi dành cho nhân viên tại chức.
Mọi người đều rất phấn khởi, bởi sữa này bồi bổ cơ thể thấy kết quả nhanh nhất, cho trẻ con uống thì cực kỳ tốt cho sức khỏe!
Tuy nhiên, giữa phiếu sữa và phiếu đường chỉ được chọn một trong hai.
May mắn là nhà Tiểu Ngư cả cô và mẹ đều làm việc ở Hợp tác xã, cô chọn phiếu sữa, còn mẹ cô chọn phiếu đường.
Phiếu sữa có chút giống với thẻ tích điểm thời hiện đại, trên đó có 15 ô vuông nhỏ.
Mỗi lần lấy sữa, nhân viên trạm sữa sẽ đ.á.n.h một dấu tích vào ô, rồi đóng dấu của trạm lên đó.
Điểm nhân văn là 15 ô này không giới hạn thời gian sử dụng, không bắt buộc phải dùng hết trong một tháng.
Tiểu Ngư quyết định lấy một ít sữa về làm khoai tây nghiền.
Đợt khoai tây cô mang về, mỗi người được chia một bao, nhà cô có hai bao nên phải nghĩ ra nhiều cách chế biến món ngon hơn.
Tiểu Ngư đưa phích nước, phiếu sữa và tiền cho nhân viên.
Người đó liếc nhìn phiếu sữa của cô rồi nói: "5 xu một cân, hạn mức 2 cân."
"Vậy cho tôi lấy hai cân."
Hai cân sữa mà xách cả cái phích nước to đi lấy thì đúng là hơi "đao to b.úa lớn".
Nhân viên thu tiền, đóng dấu rồi đưa phích nước lại cho cô: "Về nhà uống lúc còn nóng nhé, để nguội sẽ rất tanh đấy." Chắc thấy cô lần đầu đến lấy sữa nên người đó mới nhắc nhở một câu.
Tiểu Ngư cảm ơn rồi xách phích nước ra về.
Chỉ có hai cân sữa, ít quá.
Hôm nay là ngày nghỉ của cô, vốn dĩ cô định làm nhiều khoai tây nghiền một chút để mang cho Phó Hồng nếm thử, giờ thì thôi, cứ để dành cho Sênh Sênh uống dần vậy.
Tiểu Ngư cất sữa vào không gian, đi bộ đến con đường chính dẫn vào thị trấn.
Từ xa, cô thấy một bác nông dân đang đ.á.n.h xe bò, chính là người cô đã gặp ở làng Dư Gia lần trước.
Tiểu Ngư vội chạy vào trong ngõ nhỏ, ôm ra một hũ dưa muối, rồi đi đến bên cạnh xe bò: "Bác ơi, bác còn nhớ cháu không?
Cháu là con gái của Dư Kiến Thành đây ạ!"
Bác ấy làm sao mà quên được cô, liền đon đả: "Nhớ chứ, nhớ chứ!
Cháu ôm cái hũ này định đi đâu thế?"
"Cháu muốn quá giang xe bác về làng Dư Gia.
Đây là dưa muối cháu làm cho bộ đội, tiện thể cháu đi thăm bạn luôn."
"Không vấn đề gì, cứ đặt lên đây.
Một lát nữa gần trưa là những người đi mua đồ sẽ quay về thôi..."
