Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 104
Cập nhật lúc: 18/01/2026 10:28
Phó Hồng bấm đốt ngón tay nhẩm tính: "Ngô mảnh, bột ngô, rau khô, khoai tây, thịt lợn muối, tương đại phong, chỉ có thế thôi!"
Tiểu Ngư thấy trong sọt ngoài bếp vẫn còn cà tím, bèn hỏi: "Chỗ cà tím đó là của các cậu hay của thanh niên trí thức thế?"
"Của bọn mình đấy, được gửi tới cùng với đậu đũa."
"Vậy tối nay làm món cà tím bóp thấu nhé!" Mùa hè ăn đồ nguội cho dễ trôi cơm, chắc chắn mọi người sẽ thích.
Nhắc đến món này, Phó Hồng khịt mũi vẻ buồn rầu: "Mình làm rồi, tuy họ không nói thẳng ra nhưng hình như chẳng ai mặn mà lắm.
Chắc tại tay nghề mình kém quá.
Hồi đầu mình cũng hăng hái xung phong làm hậu cần, làm rồi mới biết việc này chẳng đơn giản chút nào.
Nếu mình mà có khiếu nấu nướng như cậu thì giờ đã không đến nỗi chỉ biết nấu cho chín thức ăn."
"Có gì đâu, cần cù bù thông minh mà!" Tiểu Ngư chẳng nỡ nhìn cô ấy ủ rũ như thế.
Món nộm quan trọng nhất là gia vị, gia vị đủ đầy thì món ăn ắt sẽ ngon.
Cô đem cà tím rửa sạch, cắt miếng rồi cho vào xửng hấp.
Đợi đến khi cà mềm nhũn ra là có thể bắc xuống.
Tiểu Ngư lấy một cái chậu lớn, cho tương đại phong, muối, hành hoa, gừng băm vào, thêm chút nước suối rồi khuấy đều để sang một bên.
Sau đó, cô dùng tay xé cà tím đã nguội thành từng sợi dài, thả vào bát nước xốt.
Bên trên cô rắc một nắm hạt tiêu, ớt khô cắt đoạn và tỏi băm.
Cuối cùng, cô múc một muỗng dầu ăn, đợi dầu nóng già bốc khói thì dội thẳng lên trên.
Hương thơm của các loại gia vị tức thì được làn dầu nóng kích hoạt, tỏa mùi thơm nức cực kỳ quyến rũ.
Cũng may lúc cô làm bước này trong bếp không có ai, nếu không thấy muỗng dầu đó, mọi người chắc chắn sẽ xót đứt ruột.
Nhưng linh hồn của món nộm chính là ở hương vị gia vị, nếu không phải để tránh quá gây chú ý, cô còn muốn cho thêm cả vừng và lạc rang vào nữa, thôi thì để dịp sau vậy.
Vừa làm xong món này thì các anh lính cũng về tới.
Ai nấy đều không nói không rằng, vội vã chạy về ký túc xá lấy chậu.
Phó Hồng thấy vậy liền vội gọi cô về phòng.
Tiểu Ngư hơi ngơ ngác nhưng vẫn đi theo.
Phó Hồng giải thích rằng lát nữa các anh lính sẽ phải xếp hàng ngoài sân để lấy nước tắm.
Khoảng sân trống được rải sỏi nên nước đổ xuống sẽ thấm rất nhanh, diện tích lại rộng.
Trong điều kiện hạn chế, mọi người đành phải nhường nhịn và thấu hiểu cho nhau như thế.
Đợi đến khi tất cả đã tắm rửa xong xuôi, mọi người mới bắt đầu dùng bữa.
Tiểu Ngư cũng xắn tay áo vào giúp chia cơm.
"Cơm và thức ăn để riêng nhé!"
Đó là giọng của Tô Nguyên Gia.
"Vâng ạ!" Tiểu Ngư nhận lấy hộp cơm, mới phát hiện hộp này nhỏ và sâu hơn một chút.
Cô ngẩng đầu nhìn Tô Nguyên Gia, có lẽ vừa mới gội đầu xong nên anh không đội mũ, để lộ mái tóc húi cua cá tính.
Gương mặt anh sạch sẽ, đôi mày rậm và đôi mắt to toát lên khí chất kiên nghị.
Thấy đôi mắt ấy hiện lên vẻ thắc mắc, Tiểu Ngư vội cúi đầu múc ngô mảnh cho anh.
Tô Nguyên Gia vừa nhận lấy hộp này vừa đưa sang một hộp khác.
Ngón tay hai người vô tình chạm nhẹ vào nhau dưới đáy hộp.
Tiểu Ngư vội rụt tay lại, nhanh ch.óng nhận lấy hộp cơm để múc thức ăn cho anh.
"Cảm ơn." Tô Nguyên Gia rủ mắt, khách sáo nói một câu.
Tiểu Ngư mỉm cười với anh: "Nếu không đủ thì anh cứ lại đây lấy thêm nhé!"
...
"Món cà tím này ngon thật đấy, chỉ cần chỗ nước xốt này thôi là tôi có thể ăn thêm một cái bánh bao nữa!" Một người lính không tiếc lời khen ngợi.
Từ Phong nghe thấy thế liền trêu chọc: "Ăn thêm một cái?
Cậu mà đào thêm được hai dặm mương nữa thì tôi cho cậu ăn hẳn ba cái luôn!"
Anh lính nọ cười hì hì: "Nếu ngày nào cũng được ăn cơm đồng chí Tiểu Ngư nấu, đừng nói hai dặm, ba dặm tôi cũng quất tới bến!"
"Nằm mơ đi!
Đồng chí Tiểu Ngư chỉ đến giúp một tay để cải thiện đời sống thôi, cậu lại coi người ta là chân hậu cần thật đấy à!
Có một lần thì trân trọng một lần, lần sau không biết đến bao giờ đâu!" Một người bạn đồng lứa tạt gáo nước lạnh vào mộng tưởng của anh ta.
Nếu có thể, Từ Phong cũng rất muốn đồng chí Tiểu Ngư ghé qua thường xuyên, nhưng người ta đã phải tranh thủ thời gian nghỉ ngơi để đến đây, lại còn là nể mặt Phó Hồng, họ không thể được voi đòi tiên được!
Liếc mắt nhìn sang Tô Nguyên Gia, Từ Phong chợt sững người, lấy khuỷu tay hích vào tay anh: "Ngô mảnh của cậu hình như đặc hơn của tôi nhiều đấy!"
Tô Nguyên Gia nhìn vào hộp cơm của cả hai.
Trong hộp của Từ Phong thì nửa nước nửa cái rất đều, còn hộp của anh thì nước rất ít.
"Cậu ăn hết không?
Không hết thì trút bớt sang đây cho tôi, tôi không chê cậu đâu!
Đừng lãng phí lương thực là được!" Từ Phong làm bộ định bưng lấy hộp cơm của Tô Nguyên Gia.
Tô Nguyên Gia vội vàng giữ c.h.ặ.t hộp cơm: "Tôi có bảo là tôi ăn không hết đâu?"
