Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 196

Cập nhật lúc: 19/01/2026 01:13

Cái loại kem nẻ cô đưa lần trước, công nhân chỗ tôi ai cũng khen tốt, có người còn bảo chỉ cần lấy cái đó làm phúc lợi thôi.

Tôi còn đang định hỏi cô lấy thêm một đợt nữa đây!"

Chỉ riêng đống thịt không cần phiếu này thôi đã khiến Tiểu Ngư không thể từ chối được rồi.

Cô cười đáp: "Cái này cũng chưa chắc chắn đâu ạ, hễ có là cháu sẽ mang qua cho chú ngay!"

Trịnh Quốc Vận nghe vậy mừng rỡ gật đầu liên tục: "Không vấn đề gì!

Thôi, thấy cô còn có việc, tôi không làm mất thời gian của cô nữa, đi lo việc đi!"

Tiểu Ngư rời khỏi xưởng thịt, tìm một nơi vắng vẻ để tống hết đồ vào không gian lưu trữ. Chiếc xe đạp có thanh ngang cô không biết đi, chỉ có thể dắt bộ làm màu, nếu không một mình cô xách theo quá nhiều đồ đạc sẽ dễ khiến người khác nảy sinh nghi ngờ.

Nhanh ch.óng đem trả lại xe đạp, Tiểu Ngư bắt xe đi nhờ hướng về thôn Dư Gia.

"Tiểu Ngư, trong túi kia của cháu là thứ gì thế?" Trên xe có người thấy cái bao dưới chân cô rỉ m.á.u, không nhịn được mà lên tiếng hỏi.

Tiểu Ngư mỉm cười: "Dạ là lòng lợn.

Bộ đội sắp đi rồi nên cháu qua thăm mọi người một chút ạ!"

Để trong không gian một lúc, mùi hôi nồng đặc trưng của lòng lợn đã nhạt đi rất nhiều.

Mấy người trên xe nhìn nhau, cảm thán: "Cháu thật là có lòng.

Thịt lợn khó tranh mua thế nào chứ, chắc chắn cháu phải đi xếp hàng từ sáng sớm tinh mơ rồi!"

"Đúng vậy, lòng lợn tuy khó chế biến nhưng dù sao cũng là thịt.

Người trong bộ đội đông như thế, cho thêm ít củ cải vào hầm chung, tiết trời này ăn vào thì còn gì bằng!

Lát nữa thẩm cùng đi với cháu, chỗ thẩm có sẵn củ cải đây!"

Tiểu Ngư không từ chối.

Xe nhanh ch.óng đến thôn Dư Gia, người thẩm nọ bảo cô đợi một chút rồi về nhà cất đồ, vội vã xách thêm một ít rau củ sang: "Đều là cây nhà lá vườn cả, không đáng bao nhiêu tiền, coi như thêm thắt vào bữa ăn cho mọi người thôi."

Dư Hoa Hoa đang ôm một rổ ớt xanh từ cửa đi ra, vừa mắt đã thấy Tiểu Ngư đứng bên lề đường, thầm nghĩ sao con nhỏ này lại tới nữa rồi!

Dư Hoa Hoa nhìn thoáng qua cái túi dưới chân cô thấy có vết m.á.u, dường như nghĩ đến điều gì, sắc mặt cô ta sa sầm xuống, quay người vào nhà đóng cửa "rầm" một cái.

Dương Cúc thấy con gái vừa đi đã quay lại thì nhíu mày: "Chẳng phải bảo con mang ớt xanh sang cho mấy anh bộ đội sao?

Sao lại về rồi?"

Dư Hoa Hoa vứt rổ ớt xuống đất: "Mẹ muốn đi thì tự đi mà đi, con không thèm sang đấy để mất mặt đâu!"

Dương Cúc nghe vậy mặt liền tối sầm: "Mất mặt gì chứ?

ớt xanh thì làm sao, ớt cũng là mình tự trồng, không tốn tiền mang tặng họ ăn đã là tốt lắm rồi!"

Dư Hoa Hoa không kìm được mà gào lên: "Tiểu Ngư mang thịt sang, con mang ớt xanh, so sánh như thế chẳng phải con bị nó dẫm dưới chân sao!

Con không đi!"

Tiểu Ngư mang thịt về?

Mặt Dương Cúc đen như nhọ nồi.

Lời này cũng vừa vặn bị Tây Phượng nghe thấy, bà ta bực bội hắt bát nước đi, quay vào đặt mạnh cái chậu lên bàn.

"Nó không đi thì tôi đi.

Tôi phải xem thử con nhỏ đó mang bao nhiêu thịt.

Tay chân vung vít thế cơ mà, nhà ở phố khấm khá thế mà chẳng biết gửi về quê lấy một miếng!"

Tây Phượng lẩm bẩm c.h.ử.i rủa, xách rổ ớt xanh ra khỏi cửa, nhìn xa xa thấy bóng hai người phía trước liền nhổ nước bọt một cái rồi rảo bước đuổi theo.

Tiểu Ngư bước vào điểm thanh niên, các anh lính bên trong đã lâu không gặp cô, thấy người đến liền xúm lại chào hỏi.

Phó Hồng nghe thấy tiếng động cũng vội vàng từ trong phòng chạy ra.

Tiểu Ngư đưa đồ trong tay cho một anh lính đứng gần: "Phiền các anh đem rửa giúp em với ạ!"

Phó Hồng đón lấy cái túi từ tay anh lính, mở ra thấy toàn lòng lợn thì xót xa nắm lấy tay Tiểu Ngư: "Sao em mua nhiều thế này, cái này chị nhất định phải trả tiền cho em.

Tay lạnh thế này, mau đi rửa tay cho ấm đi!"

Từ Phong nghe thấy xôn xao cũng bước ra: "Trả tiền gì thế?

Tiểu Ngư, dạo này em khỏe không?"

Phó Hồng vội nói: "Tiểu Ngư mua bao nhiêu lòng lợn đến đây này.

Từ Phong, nhất định phải trả tiền cho em ấy, Tiểu Ngư vất vả lắm, chắc chắn phải dậy từ rất sớm mới mua được."

Từ Phong gật đầu đồng ý không chút do dự: "Vào bếp nghỉ ngơi chút đi em!"

Người thẩm đi cùng thấy Tiểu Ngư được chào đón như vậy thì không ngờ quan hệ của họ lại tốt đến thế: "Tiểu Ngư, vậy thẩm về trước nhé, cháu cứ thay mặt người dân thôn Dư Gia cảm ơn các chú ấy thật tốt vào."

Phó Hồng thấy rổ rau bà mang tới liền tiến lên nói vài câu cảm ơn.

Đang nói dở thì thấy bóng dáng Tây Phượng, lời nói khựng lại vài giây.

Tiểu Ngư cũng thấy Tây Phượng đến.

Bà ta vừa tới đã nhìn ngó khắp nơi, đôi mắt cứ dán c.h.ặ.t vào cái túi lớn mà anh lính đang xách đi rửa.

"Chào các cậu nhé.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.