Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 252
Cập nhật lúc: 21/01/2026 13:55
Tại cổng xưởng t.h.u.ố.c Bạch Hoa Đường, Diêu Khải Minh đang đứng xem các đồng nghiệp viết lại biển hiệu nhà máy.
Ông phụ trách việc tuyển dụng, nhưng mọi người đi ngang qua chỉ dừng lại đứng xem, hỏi han đủ điều chứ số người thực sự nộp đơn thì chẳng đáng bao nhiêu.
Lúc đầu ông còn cố gân cổ lên giải thích cho họ, nhưng ai nấy đều đầy vẻ hoài nghi.
Dù sao thì trước đây hiệu quả kinh doanh của xưởng quá kém, mà đám đông đứng xem này phần lớn lại là những người cũ đã từng rời bỏ nơi đây.
Sau đó, Dư Tiểu Ngư nhận thấy giọng ông đã khàn đặc, bèn pha cho ông một cốc nước Hữu Tâm, khuyên ông nên nói ít lại.
Họ là công xưởng quốc doanh, phúc lợi đãi ngộ tốt, ai có lo ngại không đến nộp đơn thì thôi, sẽ có người khác đến.
Diêu Khải Minh cũng nghĩ thông suốt, ông muốn tuyển những người sẵn lòng cùng chung vai sát cánh với xưởng t.h.u.ố.c, cùng lắm thì cứ thong thả mà tuyển.
"Tôi đến nộp đơn đây!
Xưởng trưởng Diêu, phiền ông ghi tên tôi vào với!" Trương Vĩ Triết vừa nghe cậu em họ nói tối qua, trưa nay vừa tan ca là hớt hải chạy tới ngay.
Anh vốn là công nhân cũ của xưởng t.h.u.ố.c này, sau vì xưởng làm ăn bết bát nên bị điều sang xưởng khác làm công nhân tạm thời.
Nhưng công nhân tạm thời sao bằng biên chế chính thức được.
Các đồng nghiệp cũ đều đang bàn tán việc xưởng đổi tên và tuyển người lại, nhưng ai cũng còn e dè.
Mức lương tạm thời hiện tại tuy có cao hơn lúc xưởng t.h.u.ố.c làm ăn thua lỗ trước kia, nhưng trong lòng anh luôn thiếu đi cảm giác thuộc về một tập thể.
Hơn nữa, cùng làm một công việc như nhau nhưng chỉ vì không phải biên chế mà phúc lợi đều có sự chênh lệch rõ rệt.
Nhưng em họ anh là trợ lý bên cạnh Tỉnh trưởng, thông tin chắc chắn nhạy bén hơn anh nhiều.
Một khi nó đã nói Tỉnh trưởng bảo phải tranh thủ nộp đơn thì nhất định không sai được!
Chỉ là, vị nữ xưởng trưởng kia...
"Xưởng trưởng Diêu, sao tôi nghe nói ông không còn là xưởng trưởng chính nữa, cấp bậc bị điều động rồi à?" Thấy Diêu Khải Minh mỉm cười đi tới, anh không nhịn được hỏi.
Diêu Khải Minh cầm b.út máy vừa viết vừa nói: "Tôi cũng ngần này tuổi rồi, không làm xưởng trưởng nữa chẳng phải là chuyện bình thường sao?
Để những đồng chí trẻ tuổi, mang theo luồng sinh khí mới đến dẫn dắt các cậu phát triển.
Các cậu đều là thanh niên, suy nghĩ chắc chắn sẽ dễ thấu hiểu nhau hơn."
Nói xong, ông đưa tờ đơn đăng ký cho anh, bảo anh điền thông tin cá nhân.
Điều kỳ lạ là sau khi Trương Vĩ Triết rời đi, lần lượt lại có thêm rất nhiều người đến nộp đơn, trong đó không ít người là công nhân cũ.
Họ đến nơi chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng xếp hàng chờ viết tên.
"Chẳng phải lúc trước các ông đều còn lo ngại sao?
Sao giờ lại rủ nhau đến đăng ký hết thế này?" Diêu Khải Minh thắc mắc.
"Hì hì, chúng tôi đã nghe ngóng riêng rồi.
Nghe nói Tỉnh trưởng đặc biệt coi trọng xưởng t.h.u.ố.c Bạch Hoa Đường của chúng ta.
Xưởng trưởng Diêu, ông thật không phải nhé, xưởng mình có quan hệ với Tỉnh trưởng mà ông chẳng chịu nói sớm.
Nếu lần trước ông nói ra thì đâu có phải chờ đến tận hôm nay, mọi người đã đăng ký xong từ lâu rồi!"
Trong lòng Diêu Khải Minh vô cùng sửng sốt, nhưng ngoài mặt không hề lộ ra.
Nghe xong ông chỉ mỉm cười: "Xem kìa, ông nói cái gì vậy.
Ở cái thành phố này có xưởng nào mà không có chút liên hệ với Tỉnh trưởng?
Cũng không cần phải nhấn mạnh xưởng t.h.u.ố.c chúng ta đặc biệt làm gì, kẻo sau này vào làm rồi, thấy không như mình tưởng tượng lại thất vọng.
Tôi hy vọng các ông đến đây không phải vì một cá nhân nào đó, mà là thật tâm yêu thích công việc này, muốn quay lại cống hiến hoặc thực sự muốn gây dựng sự nghiệp.
Chỉ có lý tưởng trong lòng các ông là thật thôi, còn những lời nghe bằng tai đều là phù phiếm, đừng quá để tâm!"
Mọi người nghe Diêu Khải Minh nói vậy thì có chút ngượng ngùng.
Họ chỉ nghĩ đơn giản là mình lỡ lời, không nên công khai nói việc xưởng t.h.u.ố.c có quan hệ mật thiết với Tỉnh trưởng.
Nếu bị người có tâm nghe được, sau này lấy đó làm cớ gây chuyện thì chẳng phải sẽ làm hại cả xưởng t.h.u.ố.c lẫn Tỉnh trưởng sao!
Cả đám vội vàng gật đầu lia lịa tán thành.
"Được rồi, các ông chú ý theo dõi bảng thông báo ở cổng xưởng, đừng có nhầm thời gian thi tuyển.
Nếu không có việc gì nữa thì mau về làm việc đi!" Diêu Khải Minh liếc nhìn đồng phục của các xưởng t.h.u.ố.c khác mà họ đang mặc, thầm nghĩ đồng phục của xưởng mình cũng đang được may rồi.
Đám đông thuận theo ánh mắt của ông nhìn xuống dòng chữ trên n.g.ự.c áo, chột dạ lấy tay che lại rồi vội vã cáo từ.
Khi Dư Tiểu Ngư đi dạo tới cổng xưởng, cô thấy Diêu Khải Minh đang xem lại danh sách.
