Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 297
Cập nhật lúc: 23/01/2026 01:02
"Ngon là tốt rồi." Tô Nguyên lại đi lấy thêm đồ ăn khác.
Đây đều là những thứ chiến hữu hoặc lãnh đạo đến thăm bệnh tặng, nhưng anh không thích ăn vặt, nghĩ bụng chắc cô sẽ thích.
Tiểu Ngư thấy anh lấy ra mấy hộp bánh quy rồi cả mứt hoa quả, bày biện kín mặt bàn.
Trên bàn không đủ chỗ, anh còn đặt lên cả giường, trông cứ như đang ăn tiệc buffet vậy.
Thấy đương sự vẫn mải miết tìm thêm đồ ăn, Tiểu Ngư không nhịn được mà bật cười khúc khích.
Nghe thấy tiếng cười, Tô Nguyên ngước mắt lên bắt gặp ánh nhìn của Tiểu Ngư.
Anh ngượng ngùng dời mắt đi, cầm miếng bánh Sa-kê-ma đi tới: "Cái này, Đóa Đóa thích ăn lắm."
Rồi anh bồi thêm một câu: "Mỗi khi ăn mấy thứ này, con bé đều rất vui!"
Anh ấy nhận ra mình đang không vui sao?
Động tác nhấm nháp bánh quy của Tiểu Ngư chậm lại.
"Là chuyện của xưởng d.ư.ợ.c sao?" Tô Nguyên thấy đã nói huỵch tẹt ra rồi nên dứt khoát hỏi thẳng.
Tiểu Ngư đậy nắp hộp bánh quy trên đùi lại, đặt lên bàn.
Cô lắc đầu, đang cân nhắc xem nên nói thế nào.
Tô Nguyên không muốn ép cô, bèn đ.á.n.h trống lảng: "Không sao, không muốn nói thì thôi.
Cái bánh này nhúng vào nước uống cũng ngon lắm!"
Anh đưa miếng bánh Sa-kê-ma cho cô.
"Phạm Minh, anh có quen người này không?" Tiểu Ngư suy nghĩ một lát rồi vẫn quyết định hỏi.
Nghe thấy cái tên đó, chân mày Tô Nguyên vô tình cau lại: "Có quen.
Hắn gây rắc rối cho em à?"
"Hôm nay Bạch Lão đưa em đi gặp hắn.
Hắn muốn em giúp tìm một loại d.ư.ợ.c liệu cực phẩm, nhưng thái độ của hắn rất tệ, em thực sự không muốn giúp."
Tiểu Ngư nói một cách đơn giản và thẳng thắn.
Tô Nguyên gật đầu, tiếp lời cô: "Nên em lo hắn sẽ vì chuyện này mà trả thù sao?"
"Em không nói thẳng là không giúp, chỉ bảo sẽ lưu ý, còn tìm được hay không thì không dám hứa.
Nếu hắn vì thế mà trả thù thì em càng không thèm giúp."
"Bố hắn là Phạm Đức, mang hàm Thượng tướng.
Những năm trước vẫn thường gặp, nhưng vài năm gần đây nghe nói ông ấy lâm bệnh, đang tĩnh dưỡng.
Về bố hắn, có lẽ bố anh còn rõ hơn anh.
Còn Phạm Minh, anh từng giao thiệp vài lần, con người hắn không giống như vẻ ngoài đâu.
Nghe người khác nói hắn rất thù dai, lại thích mượn danh tiếng của bố để làm việc bên ngoài, nhưng đa phần mọi người đều nể mặt bố hắn thôi."
Thù dai sao?
Tiểu Ngư nhướng mày, lại nghe nói hắn chuyên mượn danh bố mình nên cô cũng hiểu tại sao hắn lại tốn công tốn sức muốn chữa khỏi cho bố đến vậy.
"Em cứ yên tâm đi, cứ làm theo ý mình.
Tuy Tô Gia chúng anh không phải người địa phương, nhưng cũng không phải hạng người để ai muốn xem thường là được." Tô Nguyên trấn an cảm xúc của Tiểu Ngư, đáy mắt thoáng qua một tia sâu thẳm.
Tiểu Ngư cũng không muốn gây rắc rối cho Tô Gia, vội vàng nói: "Không sao đâu, em bảo với hắn là d.ư.ợ.c liệu phải tùy duyên rồi.
Chắc chắn hắn cũng đã tìm kiếm lâu rồi nên tự hiểu là không dễ dàng gì, còn phải mất thời gian dài nữa.
Trong lúc này, hắn cũng không dám động vào em đâu!"
Tô Nguyên mỉm cười với cô: "Em nói có lý lắm!"
"Được rồi, em thấy mấy thứ này anh cũng chẳng thích ăn.
Em lấy một hộp mang theo ăn dọc đường thôi, chỗ còn lại anh gửi về cho Đóa Đóa đi.
Đợt trước con bé không đi được đã buồn mất bao nhiêu lâu, anh gửi đống này về chắc chắn nó sẽ thích mê!"
Tiểu Ngư tiện tay lấy một hộp bỏ vào túi xách, chuẩn bị ra về.
Tô Nguyên gật đầu, đứng dậy định tiễn cô xuống lầu.
"Anh vừa mới khỏi bệnh xong, cứ ở lại đi, em biết đường mà!" Tiểu Ngư nhớ là bên ngoài trời vẫn còn khá lạnh.
"Không sao, để anh tiễn em!"
Tô Nguyên kiên trì bước đi bên cạnh cô.
Thấy anh đã khoác chiếc áo đại y quân đội, chắc sẽ không bị lạnh nên Tiểu Ngư cũng yên tâm.
"Đi thẳng ra ga tàu hỏa sao?"
"Vâng." Cô đi tới quầy tiếp tân để lấy túi hành lý gửi từ sáng.
Tô Nguyên tự nhiên đỡ lấy túi đồ.
Cô y tá nhìn Tô Nguyên rồi lại nhìn Tiểu Ngư, nói: "Giám đốc Tiểu Ngư sắp đi rồi sao?
Thật chẳng nỡ xa cô chút nào!"
Tiểu Ngư cười đáp: "Tôi đi cũng lâu rồi, phải về xem thế nào!"
Tô Nguyên đứng đó kiên nhẫn đợi họ chia tay.
Có mấy y tá khác nghe tin cô sắp đi cũng chạy tới tặng quà, người thì tặng b.út máy, người tặng sổ tay.
Có người chưa chuẩn bị kịp, cuống cuồng lấy trong túi ra một viên kẹo tặng cho Tiểu Ngư.
Tiểu Ngư chỉ nhận viên kẹo: "Cảm ơn mọi người nhiều lắm, mấy thứ kia tôi không nhận được đâu.
Mọi người cứ giữ lấy mà dùng, bảo trọng nhé!"
Cô y tá tặng kẹo mừng đến đỏ cả mặt: "Cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ giữ gìn sức khỏe thật tốt!"
Ra khỏi đại sảnh, nụ cười vẫn luôn thường trực trên môi Tiểu Ngư.
Cô quay sang nhìn Tô Nguyên, nét mặt anh cũng rất dịu dàng.
Trận ốm vừa rồi khiến anh gầy đi trông thấy, cũng may những ngày qua được tẩm bổ nên cũng hồi lại được đôi chút.
