Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 355
Cập nhật lúc: 24/01/2026 02:06
Tiểu Ngư cũng chẳng bận tâm nhiều, cô tìm một chiếc ghế ngồi xuống bắt đầu lật xem số tài liệu đó.
Cô lướt qua một lượt, thấy ghi chép khá chi tiết.
Dần dần, mọi người trong phòng thí nghiệm đều đã đến đông đủ.
Thấy Tiểu Ngư đến sớm như vậy lại còn đang chuyên tâm xem tài liệu, họ bắt đầu tự trách bản thân đến muộn, làm việc không nỗ lực.
La Thiên Phương vừa thấy Tiểu Ngư là lập tức nhìn sang Chu Tiệp ngay.
Cô ta bước đến bên cạnh Tiểu Ngư nói: “Tiểu Ngư, cậu đến sớm thế.
Ơ, đây chẳng phải là bảng ghi chép của Chu Tiệp sao?
Sao nó lại ở chỗ cậu?”
Tiểu Ngư ngẩng đầu lên khỏi tập tài liệu: “Cũng bình thường thôi, lúc tôi đến Chu Tiệp đã có mặt rồi!”
La Thiên Phương lập tức tiếp lời với vẻ đầy tự hào: “Chuyện đó là đương nhiên, Chu Tiệp là người nỗ lực và chăm chỉ nhất trong số chúng ta, ngay cả thầy cũng khen anh ấy suốt.
Cậu vẫn chưa nói sao bảng ghi chép của anh ấy lại ở chỗ cậu đấy!”
“Ừm, anh ấy đưa cho tôi.”
La Thiên Phương trợn tròn mắt, có vẻ không tin nổi: “Anh...
anh ấy chủ động đưa cho cậu sao?”
Tiểu Ngư gật đầu: “Chu Tiệp có ý thức làm việc nhóm rất tốt!”
Sắc mặt La Thiên Phương biến đổi, cô ta chẳng buồn đáp lời mà đi thẳng tới chỗ Chu Tiệp: “Chu Tiệp, em nghĩ rồi, với tư cách là trợ lý của anh, sau này em cũng nên đến sớm hơn một chút, như vậy mới có thể giúp đỡ anh được nhiều việc, anh thấy sao?”
Chu Tiệp liếc nhìn cô ta một cái: “Tùy em!”
La Thiên Phương lập tức vui mừng ra mặt, ít ra thì anh cũng không từ chối!
Nghĩ đến việc Chu Tiệp và Tiểu Ngư đã ở riêng với nhau cả buổi sáng mà cô ta không biết, lòng cô ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Ở trong phòng thí nghiệm này, người có thể đứng gần Chu Tiệp nhất chỉ có thể là cô ta.
Tiểu Ngư xem tài liệu suốt cả buổi sáng, trước khi đi ăn trưa cô đã mang trả lại bảng ghi chép cho Chu Tiệp.
Chưa kịp mở lời, La Thiên Phương đã nhanh tay cướp lời Chu Tiệp, cầm lấy tập tài liệu: “Cậu xem xong rồi à?
Xem nhanh thế, sau này nếu có chỗ nào không hiểu mà muốn hỏi lại thì bất tiện lắm đấy, vì bảng ghi chép này bọn tôi cũng phải dùng!”
Tiểu Ngư mỉm cười bất lực với cô ta: “Cậu yên tâm, tôi xem xong cả rồi!”
Cô chỉ muốn xem qua quy trình thôi, chứ trong cuốn sách công thức ở không gian của mình, số liệu tài liệu gì mà chẳng có, chẳng qua là làm cho đúng thủ tục thôi!
Lúc này, Chu Tiệp quay sang phía Tiểu Ngư, hơi nhíu mày: “Làm thí nghiệm đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, và quan trọng nhất là phải nhẫn nại.
Cô xem xong nhanh như vậy, rốt cuộc có xem nghiêm túc không đấy?”
La Thiên Phương thấy Chu Tiệp có vẻ giận Tiểu Ngư thì trong lòng vô cùng đắc ý, cô ta vờ vịt nói đỡ: “Chu Tiệp, anh đừng giận, Tiểu Ngư là người mới, chắc cậu ấy mới tiếp xúc nên chưa nghĩ nhiều đâu.
Chúng ta cứ cho cậu ấy mượn thêm nửa buổi nữa đi.
Bây giờ đến giờ cơm rồi, anh đói rồi phải không, mau đi ăn cơm thôi!”
Chu Tiệp nhìn Tiểu Ngư, trong mắt lộ vẻ thất vọng: “Tôi cứ ngỡ cô là người điềm tĩnh, không ngờ cô cũng là kẻ phù phiếm!”
Nói xong, anh lách qua người Tiểu Ngư đi thẳng ra cửa phòng thí nghiệm.
Xung quanh vốn đã có người đứng xem, nghe thấy lời Chu Tiệp nói, họ liền hùa theo: “Chu Tiệp nói đúng đấy, cậu phải bình tĩnh lại mới được, tài liệu dày thế kia không thể xem kiểu cưỡi ngựa xem hoa được đâu.”
“Ôi, chỉ trách năng lực tôi có hạn, nếu tôi mà có tố chất như cô ấy, tôi nhất định sẽ hợp tác thật tốt với Chu Tiệp, anh ấy nói gì tôi nghe nấy, cùng nhau nghiên cứu ra loại kháng sinh này mới thôi!”
“Ai bảo không phải chứ, Tiểu Ngư à, cậu đừng có để phí hoài thiên phú tốt như vậy!”
Trong lòng La Thiên Phương tuy rất vui mừng - mọi người càng có ác cảm với Tiểu Ngư bao nhiêu thì chứng tỏ Tiểu Ngư càng không được lòng người trong phòng thí nghiệm bấy nhiêu.
Dù cô có xuất sắc đến đâu thì đã sao, người giỏi nhất vẫn là Chu Tiệp!
Thế là đủ rồi!
Cũng có người nói giúp cho Tiểu Ngư: “Biết đâu trí nhớ của Tiểu Ngư tốt, xem một lần là nhớ được bảy tám phần rồi.
Với lại người ta có thể nhớ hết cuốn bách khoa toàn thư trong thời gian ngắn như vậy, chắc chắn phải có phương pháp học tập riêng, các cậu đừng có lo hão!”
“Tiểu Ngư, chỗ tài liệu đó cậu nhớ hết rồi à?” Có người thẳng thừng hỏi luôn!
Tiểu Ngư thành thật lắc đầu: “Có ai bảo tôi nhất định phải học thuộc lòng đâu!”
“Đó là tài liệu thực nghiệm của Chu Tiệp đấy, nếu cậu xem kỹ thì sau này khi bắt tay vào làm thí nghiệm sẽ tránh được rất nhiều đường vòng!”
“Điều này tôi thừa nhận!” Tiểu Ngư lại nói tiếp: “Nhưng vì anh ta đã có sẵn một hệ thống nghiên cứu rồi, nếu tôi cứ lẽo đẽo làm theo sau anh ta, chẳng phải đồng nghĩa với việc tôi đang đi làm bài kiểm tra hoặc kiểm tra lại cho anh ta sao?”
