Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 368
Cập nhật lúc: 24/01/2026 02:08
Tiểu Ngư rút cánh tay ra: “Nếu là vì những lời chiều nay cậu nghe lỏm được thì không cần đâu, tôi tự mình lo được!”
Cùng lắm thì có nguy hiểm cô sẽ trốn vào không gian, nếu La Thiên Phương cứ bám theo, cô lại càng khó che giấu.
La Thiên Phương vẫn kiên trì bám theo: “Sao cậu bướng thế nhỉ, lúc này rồi mà còn cố chấp làm gì.
Quyết định vậy đi, sau này tối nào chúng mình cũng cùng về ký túc xá!
Có người đi cùng, cậu ta cũng chẳng dám làm gì quá quắt đâu!”
Mấy lời cuối cô ta cố ý hạ thấp giọng xuống.
Tiểu Ngư vào phòng thí nghiệm cũng được một thời gian rồi, cô rất hiểu khả năng đeo bám của La Thiên Phương, nên dứt khoát không nói gì nữa, mặc kệ cô ta đi theo sau.
Yên ổn được mấy ngày, La Thiên Phương bắt đầu có ý định thoái lui: “Cậu nói xem, có phải gã kia bị gia đình nhốt ở nhà hối lỗi rồi không?
Mấy ngày nay không thấy đến phòng thí nghiệm, tôi có hỏi khéo Chu Tiệp thì cậu ấy bảo Vương Hằng cũng không có ở ký túc xá!”
Tiểu Ngư dùng khăn tay lau sạch tay, không ngẩng đầu lên nói: “Tôi cũng không rõ lắm.”
“Mấy ngày nay làm phiền cậu rồi.
Nếu đúng như cậu nói cậu ta bị gia đình quản thúc thì cậu cũng có thể thả lỏng một chút, không cần lo sợ cậu ta đột nhiên từ đâu chui ra bắt nạt tôi nữa!
Dù sao đi nữa, tôi cũng phải nói lời cảm ơn cậu!”
La Thiên Phương hì hì cười, hai tay chắp sau lưng: “Lòng tốt của tôi đều cần báo đáp cả đấy nhé.
Tôi đã giúp cậu thì cậu nợ tôi một ân tình, sau này phải trả đấy!”
“Được thôi!”
La Thiên Phương ngẩn người, cô còn chưa nói phải trả thế nào mà Tiểu Ngư đã đồng ý ngay tắp lự.
“Cậu không sợ tôi sẽ đưa ra một yêu cầu rất lớn sao?”
Tiểu Ngư khẽ cười: “Tôi nghĩ yêu cầu của cậu chắc chắn có liên quan đến Chu Tiệp!”
Mắt La Thiên Phương lập tức sáng rỡ, cô chân thành thốt lên: “Cậu quả nhiên rất thông minh!”
“Không phải.”
Tiểu Ngư trao cho cô một ánh mắt đầy ẩn ý, La Thiên Phương lập tức hiểu ra, rụt cổ lại, cười rất vui vẻ: “Được, nếu cậu đã đồng ý yêu cầu của tôi, tôi sẽ làm người tốt cho trót, đi cùng cậu thêm vài ngày nữa!”
Thật ra Lâm Lão cũng có tìm cô, gia đình Vương Hằng đã biết rõ đầu đuôi câu chuyện và rất tức giận, quả thực họ đã nhốt cậu ta ở nhà để kiểm điểm.
Hiệu trưởng Lâm quyết định cho cậu ta một cơ hội cuối cùng, nếu không sẽ khai trừ học tịch.
Chuyện này không hề nhỏ, bố Vương Hằng ngay tại chỗ đã tức đến mức tát cho cậu ta hai cái, bắt phải xin lỗi Lâm Lão.
Lâm Lão nói với cô rằng dù miệng cậu ta đã xin lỗi nhưng trong lòng rất có thể vẫn chưa phục, phải xem mấy ngày tới bố mẹ cậu ta có giáo d.ụ.c tốt được hay không, nếu không ông sẽ không đồng ý cho Vương Hằng quay lại trường học.
Đây cũng là lý do vì sao mấy ngày nay sóng yên biển lặng.
Hai người cùng đi về hướng ký túc xá.
Tiểu Ngư đang mải suy nghĩ thì La Thiên Phương đột nhiên huých vào tay cô: “Tiểu Ngư, dưới lầu ký túc xá các cậu thường xuyên xuất hiện chiếc xe này, hình như cứ một hai tuần lại thấy một lần, cậu có biết là đến đón ai không?”
Tiểu Ngư ngước mắt nhìn lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Tô Nguyên Gia.
Thế là La Thiên Phương nhìn thấy cánh cửa chiếc xe đó mở ra từ bên trong, một người đàn ông mặc áo thun ngắn tay màu đen, quần dài màu xanh quân đội, chân đi bốt đen bước xuống.
Anh từng bước một tiến về phía họ.
La Thiên Phương theo bản năng nhìn sang Tiểu Ngư: “Người này cậu có quen không?
Sao tôi cứ cảm giác anh ta đang đi về phía chúng mình thế?”
Tô Nguyên Gia khẽ cau mày nhìn Tiểu Ngư.
Quen nhau lâu như vậy, chỉ cần một cái liếc mắt Tiểu Ngư đã nhận ra tâm trạng anh đang không tốt, đang không vui.
Chẳng lẽ công việc gặp phải chuyện gì rồi sao?
Tiểu Ngư quay sang nói với La Thiên Phương: “Hôm nay cảm ơn cậu nhé, hẹn gặp lại vào ngày mai!”
La Thiên Phương ngơ ngác gật đầu, cô vẫn chưa hiểu rõ tình hình cho lắm, nhưng cô thấy người đàn ông đẹp trai kia đã đứng sững trước mặt Tiểu Ngư.
Quả nhiên là tìm Tiểu Ngư!
Hơn nữa, còn đẹp trai đến mức này!
Trong lòng La Thiên Phương trào dâng niềm vui khó tả, cô cười hì hì chào tạm biệt: “Vậy bái bai Tiểu Ngư nhé, hẹn mai gặp, hẹn mai gặp!”
Cô còn lo lắng cái gì nữa chứ?
Bên cạnh Tiểu Ngư có một người đàn ông xuất sắc như thế này, chắc chắn là không thèm ngó ngàng gì đến Chu Tiệp rồi.
Phi phi phi, cô đang nói cái gì vậy, Chu Tiệp cũng rất giỏi mà!
Dù sao thì không cần phải lo lắng nữa rồi...
Tô Nguyên Gia không cảm xúc nhìn Tiểu Ngư.
Đã lâu lắm rồi Tiểu Ngư không thấy anh lộ ra vẻ mặt này, nhất thời có chút không chịu nổi, cô khẽ c.ắ.n môi dưới: “Nếu anh bận thì có thể không cần đến tìm em đâu!”
Tô Nguyên Gia nhìn lên đỉnh đầu cô, thầm thở dài một tiếng: “Tiểu Ngư, em không có gì muốn nói với anh sao?”
