Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 411
Cập nhật lúc: 24/01/2026 02:13
Cô cảm thấy dù anh không thu hoạch được con nào, chỉ cần ngồi đây nhìn anh thế này cũng là một sự hưởng thụ.
"Chị ơi, anh chị mới bắt được một con cá thôi ạ?"
Đột nhiên bên cạnh vang lên một giọng nói non nớt, Tiểu Ngư quay đầu lại, thì ra là Tiểu Nam Hài bơi dưới nước lúc nãy.
"Đúng rồi, còn các em bắt được mấy con?" Tiểu Ngư mỉm cười hỏi.
Tiểu Nam Hài vô cùng tự hào giơ một bàn tay ra: "Năm con!
Toàn bộ đều do bố em bắt đấy, em và anh trai đều không bắt được, nhưng bố bảo đợi bọn em lớn lên là sẽ bắt được thôi!"
"Bố em giỏi quá, năm con cá lận cơ mà, phen này em tha hồ được ăn ngon nhé!"
Tiểu Nam Hài vui vẻ gật đầu: "Mẹ em làm cá ngon cực kỳ luôn, năm nào đến sinh nhật em cũng xin mẹ làm cá cho ăn, nhưng anh trai em lại thích ăn thịt kho tàu hơn!"
Đây chắc hẳn là một đứa trẻ sống trong gia đình hạnh phúc, khi nhắc đến bố mẹ người thân, ánh sáng trong mắt và vẻ tự hào trên khuôn mặt cậu bé không hề biết nói dối.
Tiểu Ngư không nhịn được xoa đầu cậu bé: "Vậy thì bố mẹ em đều rất giỏi."
Tiểu Nam Hài được khen thì má đỏ bừng, cậu bé nhảy chân sáo đi đến đối diện với Tô Nguyên Gia.
"Anh ơi, anh phải cố gắng lên nhé, bố em bảo ngày xưa chính nhờ kỹ thuật bắt cá giỏi mà bố mới giúp em và anh trai ra đời bình an đấy!"
Tiểu Ngư phì cười, mạch suy nghĩ của trẻ con thật khiến cô không hiểu nổi, sinh em bé và bắt cá thì liên quan gì đến nhau.
Nhưng không ngờ, Tô Nguyên Gia lại đứng thẳng lưng, nghiêm túc gật đầu: "Được, anh sẽ Hảo Hảo cố gắng."
Tiểu Nam Hài hài lòng quay người chạy đi.
Tiểu Ngư không nhịn được gọi với theo bóng lưng cậu bé: "Cẩn thận nhé, đừng để ngã đấy!"
Một lát sau, gia đình Tiểu Nam Hài xách xô nước rời đi, từ đằng xa, Tiểu Ngư vẫn vẫy tay chào tạm biệt.
"Ba con là đủ rồi, anh lên đi thôi, phải mau về xử lý cá không là bốc mùi mất."
Tiểu Ngư cũng lo anh ngâm nước sông quá lâu sẽ bị nhiễm lạnh, tổn thương sức khỏe.
Tô Nguyên Gia không cố chấp, anh bước lên bờ, ngồi cạnh cô rửa chân, đi giày tất.
"Muốn ăn thế nào?" Tô Nguyên Gia hất cằm hỏi.
"Cá dưa chua, cá nhúng cay, thêm một con cá nướng nữa, ôi chao, nhắc đến là em đã thèm nhỏ dãi rồi."
Tô Nguyên Gia có thể cảm nhận được hôm nay tâm trạng Tiểu Ngư đặc biệt tốt, trạng thái cũng rất thoải mái, đi hóng gió đúng là một lựa chọn đúng đắn.
"Thật kỳ lạ, em tên Tiểu Ngư mà lại thích ăn cá đến vậy."
Tiểu Ngư lườm anh một cái: "Thế con cá nhỏ này còn thích ăn rất nhiều thứ khác nữa nhé, đâu chỉ riêng cá!"
Đôi mắt cô sáng rực, Tô Nguyên Gia không nhịn được xoa đầu cô: "Được rồi, phủi bụi đi, chúng ta đi thôi."
Tiểu Ngư vươn tay định xách dây cỏ, không ngờ Tô Nguyên Gia cũng đưa tay ra, ngón tay hai người chạm vào nhau.
Cô vừa định rụt tay lại thì đã bị anh nắm c.h.ặ.t lấy.
Tiểu Ngư nhìn anh.
Ánh mắt Tô Nguyên Gia khẽ động, cô nhẹ nhàng c.ắ.n môi dưới, cũng chẳng phải lần đầu nắm tay, Tiểu Ngư ơi là Tiểu Ngư, mày phải có tiền đồ một chút chứ, tim đập nhanh thế làm gì!
Tô Nguyên Gia xách cả ba con cá, nắm tay Tiểu Ngư dắt về phía xe, hộ tống cô lên xe.
Lúc này Tiểu Ngư mới thấy qua gương chiếu hậu mặt mình lại không tiền đồ mà đỏ bừng lên.
Thật là, tuy kiếp trước độc thân từ trong bụng mẹ nhưng phim thần tượng xem cũng không ít, có đến mức này không chứ, sao lại dễ bị trêu chọc thế này.
Đúng là làm mất mặt hội độc thân thế kỷ 21 quá.
Phải kiểm điểm sâu sắc mới được.
Trên đường về, Tiểu Ngư mua thêm chút bánh trái, cộng với trái cây trong không gian, mang đến Tô Gia.
Lưu Thẩm vừa thấy Tiểu Ngư đến thì mừng rỡ vô cùng, vừa pha trà vừa bưng hoa quả.
"Tiểu Ngư, chúng ta biết cả rồi, cháu thật quá cừ khôi, nghiên cứu ra được thứ tốt như vậy, tuy bác không hiểu lắm nhưng bác biết chắc chắn đó là thứ mang lại phúc đức cho dân chúng!"
Lưu Thẩm nắm tay Tiểu Ngư mãi không nỡ buông.
Tô Nguyên Gia mang cá vào bếp: "Tiểu Ngư, lại đây rửa tay đã."
Tiểu Ngư cười hì hì với Lưu Thẩm, sau đó đi về phía phòng vệ sinh: "Bạn cháu cũng giỏi lắm ạ.
Lưu Thẩm, cháu vừa vào đã thấy thơm nức, bác đang làm gì vậy?"
Lưu Thẩm vui vẻ đi theo bên cạnh Tiểu Ngư nói: "Bác hầm canh ngân nhĩ, tối uống là vừa độ sánh.
Tiểu Ngư, bác thấy mặt cháu lại nhỏ đi một vòng rồi, chắc chắn là làm thí nghiệm vất vả quá.
Dì Ngô của cháu vốn định bảo bác làm món gì đó ngon ngon mang qua tẩm bổ cho cháu, nhưng bố Nguyên Gia không cho phép làm phiền, sợ ảnh hưởng đến việc cháu làm thí nghiệm.
Nghe giọng ông ấy thì thấy các cháu một khi đã làm thí nghiệm là quên ăn quên ngủ.
Lưu Thẩm phải nói một câu lọt tai này, cháu là con gái, học hành nỗ lực nhưng sức khỏe không được lơ là, phải ăn nhiều vào, không được bữa đói bữa no.
