Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 64
Cập nhật lúc: 17/01/2026 15:22
“Chị à, phải công nhận mắt nhìn của chị tinh tường thật.
Thôi được, chỗ em còn 6 chai, đưa hết cho chị luôn.
Để khi khác em tìm cơ hội đi mua sau.
Vẫn giá cũ nhé, 5 đồng một chai, kèm thêm 2 cân tem lương thực toàn quốc.”
Người phục vụ kích động vỗ bàn một cái, rồi chỉ tay vào Tiểu Ngư.
Thấy có người bị tiếng động thu hút sự chú ý, chị vội vàng giả vờ lau bàn, cố ý hạ thấp giọng: “Chị đã bảo mà, em gái thật đúng tính ý của chị, chị thích cái tính cách này của em rồi đấy.
30 đồng, 12 cân tem lương thực toàn quốc đúng không?
Ngày mai em tới ăn cơm, chị sẽ chuẩn bị sẵn sàng cho em!”
Tiểu Ngư mỉm cười nhận lời.
Trong bếp có người đang gọi, chị phục vụ đứng dậy nhưng vẫn không quên dặn dò thêm lần nữa: “Mai nhớ tới nhé!”
30 đồng bằng cả tháng lương của một công nhân, vậy mà chị phục vụ không chút do dự mua hết sạch, xem ra chị ấy thực sự rất thích nước hoa hồng này.
Đĩa sủi cảo nóng hổi lúc này đã nguội xuống nhiệt độ vừa phải.
Tiểu Ngư gắp một cái chấm vào giấm rồi c.ắ.n một miếng.
Ừm, nhân dưa chua tóp mỡ.
Đời sau cũng từng rộ lên phong trào ăn đồ hoài cổ có tóp mỡ, cô cũng từng ăn qua sủi cảo nhân này, nhưng hương vị đó còn xa mới bằng được cái cô đang ăn lúc này.
Tóp mỡ càng ăn càng thơm, thêm dưa chua giải ngấy, vỏ bột mì trung hòa lại hương vị, cô ăn hết sạch hai cân sủi cảo trước mặt mà chẳng tốn chút sức lực nào.
Ăn sủi cảo thì phải uống chút nước luộc sủi cảo mới đúng kiểu, sau cùng uống thêm vài ngụm nước canh, bữa tiệc sủi cảo này mới gọi là trọn vẹn.
Thực sự quá ngon, cô ước tính mình có ăn sủi cảo mỗi ngày cũng không thấy chán.
---
Ngày hôm sau, Tiểu Ngư cố ý tránh giờ cao điểm rồi mới đến tiệm cơm quốc doanh.
Người phục vụ vẫn luôn để mắt ra cửa, vừa thấy cô liền đứng bật dậy.
Tiểu Ngư quét mắt nhìn trong phòng, vẫn còn một bàn khách, cô ra hiệu cho người phục vụ đừng lộ liễu quá, sau đó tìm một chỗ ngồi xuống.
“Cho tôi một bát mì thịt sợi dưa chua.”
Người phục vụ ghi món cho cô.
Vị trí Tiểu Ngư ngồi vừa hay có thể quan sát toàn bộ không gian trong quán.
Sau khi bát mì được bưng lên, bàn khách kia cũng rời đi.
Người phục vụ nhanh ch.óng đi tới ngồi cạnh Tiểu Ngư.
Cô đưa cho chị một cái túi, chị khẽ mở một khe nhỏ, nhìn thấy thứ bên trong thì mặt đỏ bừng vì phấn khích.
Sau khi đưa tiền và tem cho Tiểu Ngư, chị vội vàng xách túi đi, giấu dưới ngăn tủ giống hệt lần trước.
Tiểu Ngư thì coi như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục ăn mì.
Xem ra sau này mỗi năm đến đây đều phải chuẩn bị nước dưỡng da cho chị phục vụ này rồi, trừ phi cô không muốn ăn cơm ở tiệm quốc doanh nữa.
Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã đến ngày giao dịch lớn.
Tiểu Ngư cố ý trả phòng, thu dọn toàn bộ đồ đạc vào không gian, chỉ đeo một chiếc túi chéo đi bộ về phía điểm hẹn.
Cô đến rất sớm, lúc ra khỏi cửa ngay cả 5 giờ cũng chưa tới.
264 quả dưa hấu, cô phải chuẩn bị sẵn từ trước, bọn họ đông người như vậy, ngộ nhỡ lúc đó không kịp lấy ra thì phiền phức lắm.
Gần kho bãi có núi, gió lạnh thổi qua vẫn thấy hơi rợn người.
Tiểu Ngư nắm c.h.ặ.t quai túi, đ.á.n.h bạo đi tiếp, nhưng khi vừa lại gần, cô đột nhiên nghe thấy tiếng người nói chuyện.
Tiểu Ngư vội vàng nấp sau một cái cây, cố gắng nhìn về phía kho bãi, bên đó có bóng người đang di chuyển.
Chẳng lẽ bọn Lão Trang đã đến rồi?
Phía trước đột nhiên có tiếng hắt hơi, Tiểu Ngư giật mình run b.ắ.n người.
Cô nhìn kỹ lại lần nữa, cạnh thân cây cách đó không xa có một người đang dựa vào, chắc là người cảnh giới.
Phải làm sao đây, không ngờ lại có người đến sớm hơn cả cô, mà người cảnh giới kia vẫn chưa phát hiện ra cô.
Tiểu Ngư định quay lại đường cũ để cách xa bọn họ một chút.
Cô tìm một con đường khác, cũng có người cảnh giới, nhưng người này dường như đã ngủ thiếp đi.
Để chắc chắn, Tiểu Ngư nhặt một viên đá dưới đất ném qua, người đó vẫn tựa vào thân cây ngủ tiếp, hoàn toàn không có phản ứng.
Tiểu Ngư mượn bóng tối, cúi thấp người đi về phía trước.
Sau một hồi lẩn trốn, cuối cùng cô cũng đến được phía sau kho bãi một cách bình an vô sự.
Quả nhiên là bọn Lão Trang đã đến trước, đang ngồi bệt dưới đất tán gẫu.
“Đây là hơn 800 cân lương thực loại ngon đấy, con bé đó không có xe thì tuyệt đối không đẩy đi nổi.
Lão Trang, ông bảo tí nữa chúng ta có nên giúp nó một tay không?”
Lão Trang chưa kịp nói gì thì một người khác đã lên tiếng: “Đây chỉ có 8 bao thôi, ông nghĩ xem dưa hấu của chúng ta nhiều thế nào, phải bốc đến bao giờ.
Cứ hai xe này tôi e là cũng vất vả, chỉ có thể giấu bớt một phần, mang một phần về trước thôi.”
“Cũng đúng, chúng ta cũng chẳng giúp được nó.
