Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 71
Cập nhật lúc: 17/01/2026 15:24
Dư Tiểu Ngư cũng nhìn sang, chắc không đến mức trùng hợp vậy chứ?
Tô Nguyên Gia mở bìa cuốn truyện tranh ra, nhìn mấy chữ nguệch ngoạc kia, đáy mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên. Sau cùng, anh trả cuốn sách lại cho Dư Tiểu Ngư: "Tôi quả thực có quen một người tên là Tô Đóa Đóa, nhưng cũng có khả năng chỉ là trùng tên thôi."
Dư Tiểu Ngư lập tức gật đầu tán đồng: "Chữ viết của trẻ con thì đứa nào chẳng giống nhau, chỉ dựa vào cái này thì không thể khẳng định là cùng một người được."
"Haha, nhưng vạn nhất đó đúng là Đóa Đóa mà Tô Nguyên Gia quen thì thú vị lắm đấy." Phó Hồng cầm lấy cuốn sách, bắt đầu lật xem.
Dư Tiểu Ngư nở nụ cười thân thiện với Tô Nguyên Gia, rồi cúi đầu tiếp tục đọc sách.
Chỉ có Tô Nguyên Gia là cứ nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu đen mượt của cô, dáng vẻ đầy vẻ trầm ngâm.
Lời tác giả: Đề cử một chút truyện mới sắp ra mắt của mình là "Tôi mở tiệm cơm ở thập niên 80", mọi người nhấn sưu tầm ủng hộ nhé, cảm ơn cả nhà!
Nguyễn Nhuyễn mang theo hệ thống nông trại xuyên về cuối những năm 80.
Xung quanh ai nấy đều bận rộn đổ xô đi kinh doanh, kinh tế phục hồi, ngành nghề nào cũng mang một vẻ hân hoan thịnh vượng.
Một sáng nọ, Nguyễn Nhuyễn treo tấm biển gỗ trước cửa tiệm: Tiệm cơm nhà họ Nguyễn.
Người ngoài đều cười cô viển vông, một cô gái thành thị vai không thể gánh, tay không thể xách, lại thực sự nghĩ chuyện làm ăn dễ dàng thế sao?
Sớm muộn gì cũng đóng cửa thôi.
Phụ nữ thì nên thực tế một chút, tìm lấy công việc giáo viên hay kế toán mà làm, đ.â.m đầu vào nghề này vừa khổ vừa mệt, lại còn bẩn thỉu, chẳng ra thể thống gì.
Thế nhưng, giữa lúc mọi người đều không lạc quan, tiệm cơm nhà họ Nguyễn không những không đóng cửa mà khách khứa ngày một đông.
Chẳng bao lâu sau, cô còn xây lại nhà lầu, mua xe hơi, sắm cả điện thoại cầm tay.
Mọi người sửng sốt, đây đúng chuẩn là hộ gia đình vạn tệ rồi!
Chuyến tàu hỏa chạy liên tục mấy ngày đêm khiến ai nấy đều mệt lả.
Ngồi mãi thế này chung quy chẳng thể thoải mái bằng nằm, nếu không nhờ có nước suối trong không gian chống đỡ, Dư Tiểu Ngư cảm thấy mình có thể thiếp đi bất cứ lúc nào.
"Tiểu Ngư, món dưa chuột muối của cậu đúng là ngon tuyệt đỉnh.
Chờ khi nào về, tớ sẽ gửi cho cậu tương đặc mẹ tớ làm, món đó cũng ngon lắm." Phó Hồng thực sự không chịu nổi nữa, ngủ không ngon, ăn không vào, chỉ khi ăn chút dưa chuột muối này cô mới thấy dễ chịu hơn một chút.
Một cách tự nhiên, cô lại càng nhớ món tương quê nhà da diết.
Dư Tiểu Ngư hỏi: "Cậu nói là loại tương làm từ đậu nành sao?
Loại đó mà phết bên ngoài bánh ngô thì ngon cực kỳ luôn!"
Phó Hồng gật đầu lia lịa, miệng còn đầy thức ăn nên nói không rõ chữ: "Chính là nó đó!"
Dư Tiểu Ngư cũng vừa ăn dưa chuột muối vừa nhấm nháp từng ngụm cháo nhỏ.
Đây là bữa cuối cùng trên tàu rồi, trưa nay là đến huyện Văn, cuối cùng cũng không phải chịu khổ nữa.
"Tô Nguyên Gia, anh tới rồi, sức khỏe ổn chứ?" Phó Hồng thấy Tô Nguyên Gia thì vội vàng nuốt thức ăn trong miệng, quan tâm hỏi han.
Dư Tiểu Ngư cũng có chút lo lắng cho anh.
Vốn dĩ đang yên lành, vậy mà đêm thứ tư anh đột nhiên bị đau tim, khó thở, cuối cùng dưới sự kiên quyết của Từ Phong, anh mới chịu sang toa giường nằm để nghỉ ngơi.
Lúc này cô mới biết sức khỏe Tô Nguyên Gia không được tốt lắm.
Nghe Từ Phong kể, do anh bị sinh non, từ trong bụng mẹ đã mang căn cơ yếu ớt nên cơ thể có phần suy nhược, quanh năm phải dùng t.h.u.ố.c điều tiết.
Nhưng anh không chấp nhận số phận, mặc kệ gia đình ngăn cản, vẫn nhất quyết gia nhập quân đội.
Có lẽ nhờ rèn luyện cường độ cao, cộng thêm có t.h.u.ố.c thang điều độ mà thể chất đã khá hơn trước rất nhiều.
Tuy nhiên, anh vẫn phải chú ý nghỉ ngơi, không được lao lực quá độ.
Ghế ngồi cứng dù sao cũng không ngủ ngon được, anh bị thế này chắc chắn là do thiếu ngủ mà ra.
Tô Nguyên Gia khẽ gật đầu với Phó Hồng: "Cảm ơn đã quan tâm, tôi không sao rồi."
Sau khi ngồi xuống, anh lại gật đầu chào Dư Tiểu Ngư.
Dư Tiểu Ngư lấy từ trong túi đeo chéo ra một quả táo đưa cho anh: "Cái này tặng anh ăn, chúc anh sớm bình phục!"
Ánh mắt Tô Nguyên Gia dừng lại trên quả táo đỏ mọng: "Cảm ơn, nhưng táo này cô cứ giữ lại mà ăn đi, tôi khỏe rồi."
Hừm...
Đây là quả táo cô đã phải lấy hết can đảm mới dám tặng đi đấy.
"Quả táo này tốt lắm, ăn vào bổ sung vitamin, tăng cường sức khỏe." Dư Tiểu Ngư nói thật lòng, quả táo này không giống táo thông thường, ăn vào rất tốt cho cơ thể.
Tô Nguyên Gia nhìn ánh mắt đầy vẻ mong chờ của cô, mím môi, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Cảm ơn ý tốt của cô."
Vẫn không tặng đi được...
Dư Tiểu Ngư chậm rãi rụt tay về.
