Tôi Trồng Tiên Thảo Ở Thập Niên 70 - Chương 78
Cập nhật lúc: 17/01/2026 15:26
"Không thành vấn đề, em cứ hỏi giúp chị xem giá bao nhiêu là được.
Phiếu vải chỗ chị có nhiều lắm, 10 đồng cộng thêm 5 thước vải, được không em?"
Mỗi người một năm chỉ có một trượng bảy thước vải, hai gói hồng táo đổi lấy 10 đồng và 5 thước vải quả thực là một cái giá rất hời.
Tiểu Ngư gật đầu đồng ý, lấy hồng táo từ trong túi xách ra đặt lên bàn.
Mẹ Tưởng Lan không kìm được liền mở ngay lớp giấy gói ra.
Những quả hồng táo bên trong quả nào quả nấy to tròn, màu sắc tươi tắn.
Bà ăn thử một quả, thấy ngọt lịm: "Táo ngon thật đấy.
Tiểu Ngư này, cháu giỏi thật đấy.
Bác nghe Lan Lan nói cháu là nhân viên thu mua, đi đây đi đó chắc chắn là vất vả lắm, nhưng mua được những đồ tốt thế này cũng coi như là trong cái khổ có cái sướng."
Tưởng Lan đưa tiền và phiếu vải cho cô, bỗng nhiên sực nhớ ra điều gì đó, cô chạy vào phòng lấy một xấp đồ mang ra: "Cái này là phúc lợi chị được chia từ nhà máy dệt, dùng để may đồ ngủ hay áo lót thì cực kỳ thoải mái.
Tặng em này."
Đó là xấp vải trắng thuần cotton, sờ vào thấy rất mềm mại và mát tay, loại hàng này ở tiệm bách hóa cung tiêu vẫn chưa có.
Tiểu Ngư rất thích: "Chị tặng em thật ạ?
Em cảm ơn chị nhiều quá."
Tưởng Lan mỉm cười: "Những thứ khác chị có thể không giúp được, chứ vải vóc thì chị vẫn có chút quyền hạn.
Sau này em muốn loại vải gì, kể cả vải đỏ dùng để kết hôn khó kiếm nhất hiện nay, chị cũng đều có thể giúp em lo liệu được.
Sau này đừng có khách sáo với chị nhé."
Nghe vậy, Tiểu Ngư nghiêm túc nhìn cô: "Em là em tin thật đấy nhé."
"Không vấn đề gì!"
Chuyện này đúng là giúp cô một việc lớn.
Thời này không có quần áo may sẵn, toàn phải mua vải về tự may, ai không biết may thì mang ra thợ may ở bách hóa cung tiêu làm giúp.
Tiểu Ngư đến tận bây giờ vẫn chưa được mặc một bộ quần áo mới nào đúng nghĩa cả.
Chào tạm biệt gia đình Tưởng Lan, Tiểu Ngư quyết định nhanh ch.óng quay về bách hóa cung tiêu.
Cô đã liên hệ trước với đội vận tải, theo đúng hẹn thì hôm nay hoặc ngày mai lương thực sẽ về tới nơi.
Con đường chính trong khu đại viện quân đội được trồng hai hàng cây xanh ngắt, đi dưới tán lá mát rượi vô cùng.
Tiểu Ngư bỗng nổi hứng nghịch ngợm, cô nhắm trúng một chiếc lá cây ở tầm thấp, chạy đà vài bước rồi bật nhảy lên, nhưng vẫn còn cách chiếc lá một đoạn ngắn.
Tiểu Ngư không bỏ cuộc, cô lùi lại vài bước, lấy đà mạnh hơn rồi bật người lên thật cao, cuối cùng cũng tóm được chiếc lá đó.
Nhìn chiếc lá trong tay vì cô dùng lực hơi quá mà bị vò nát, Tiểu Ngư không nhịn được mà nở nụ cười rạng rỡ.
Đúng lúc đó, một chiếc xe Jeep quân sự chạy ngang qua.
Đứa nhỏ ngồi trên xe nhìn thấy bóng người ngoài cửa sổ liền vội vàng áp mặt vào kính, vừa vặn nhìn thấy góc nghiêng của Tiểu Ngư.
Cô bé mừng rỡ hạ cửa kính xe xuống, thò nửa người ra ngoài hét lớn: "Chị ơi!"
Tô Nguyên ngồi ở ghế sau nghe thấy tiếng của Tô Đóa Đóa, lại thấy cô bé thò hẳn nửa thân trên ra ngoài cửa sổ, sắc mặt anh lập tức đanh lại.
Anh đưa tay tóm lấy áo cô bé, kéo tuột đứa nhỏ vào trong xe.
"Tô Đóa Đóa, trước đây anh đã dặn em thế nào?
Khi ngồi xe không được thò bất kỳ bộ phận nào của cơ thể ra ngoài cửa sổ, em vừa làm cái trò gì vậy hả?"
Tô Đóa Đóa sốt sắng muốn thoát khỏi tay anh trai: "Anh ơi, anh buông em ra trước đã, em vừa thấy chị ấy rồi!"
Chị ấy?
Tô Nguyên Gia nhìn về phía sau, chỉ thấy thấp thoáng bóng lưng một cô gái đang bước ra khỏi cổng đại viện quân khu.
Tô Đóa Đóa quỳ trên ghế sau, thấy bóng chị ấy đã đi xa thì hậm hực trễ môi: "Tất cả là tại anh, nếu không phải tại anh giữ em lại thì chị ấy đã nghe thấy tiếng em rồi!"
Cô bé giận dỗi quay người đi, quay lưng lại với Tô Nguyên Gia.
Tô Nguyên Gia bất lực nhìn cô em gái nhỏ.
Vừa rồi anh chỉ mải cúi đầu nhìn túi Linh Chi trong tay, bên ngoài có ai đi qua anh hoàn toàn không chú ý, lúc ngẩng lên đã thấy nửa thân trên của con bé nhoài ra ngoài cửa sổ xe, làm sao còn nghe rõ nó gọi ai.
Xe dừng hẳn, Tô Đóa Đóa xuống xe với tốc độ nhanh nhất, chạy tót vào nhà để mách với ông bà nội.
Tô Nguyên Gia xách túi Linh Chi đã bọc kỹ đi lững thững phía sau.
"Bà nội ơi!
Anh lại bắt nạt cháu!
Anh làm cháu không nói chuyện được với chị ấy!"
Lão Thái Thái vốn đã sốt ruột đi đi lại lại trong nhà, nghe thấy tiếng cháu gái liền vội vàng bước ra cửa: "Chị nào?
Anh cháu đâu?
Lấy được Linh Chi chưa?"
Tô Đóa Đóa thấy bà nội chỉ một lòng nhớ đến Linh Chi của anh trai, chẳng thèm nghe mình nói gì, thế là khuôn mặt nhỏ nhắn xị xuống, hai tay khoanh trước n.g.ự.c ngồi bệt lên sofa, chẳng buồn tiếp chuyện ai.
Lão Thái Thái thấy Tô Nguyên Gia cầm một bọc đồ, vội hỏi: "Gia Gia, đây có phải là Linh Chi mà ông Tống của cháu viết trong thư không?"
