Tôi Trúng Số Năm Triệu Tệ, Nhưng Giấu Tất Cả Mọi Người - Chương 8

Cập nhật lúc: 14/07/2026 12:05

Ánh mắt Vương Mỹ Quyên lóe lên một cái, dường như đang cân nhắc thiệt hơn. Bà ta có lẽ nghĩ rằng, nếu ép tôi quá c.h.ặ.t, vạn nhất tôi thực sự làm chuyện tìm sống tìm c.h.ế.t, hoặc là triệt để làm trò cá c.h.ế.t lưới rách thì bọn họ ngược lại sẽ chẳng được cái gì.

Trước mắt tôi đã chịu “nhún nhường”, đồng ý đi “vay tiền”, ít nhất cũng là một kế hoãn binh. Còn về việc tôi đi theo Giám đốc Mã... Chỉ cần tiền chưa đến tay, tôi vẫn là quân bài mặc cả nằm trong tay bà ta.

“Hừ, coi như mày còn chút lương tâm đấy!” Vương Mỹ Quyên hạ tay xuống, giọng điệu có phần dịu lại, nhưng vẫn mang theo vẻ ra lệnh như cũ, “Vậy bây giờ mày gọi điện thoại luôn đi! Gọi ngay trước mặt bọn tao này!”

Trong lòng tôi cười lạnh, quả nhiên đúng như dự đoán. Tôi vờ như rụt rè gật đầu, lấy điện thoại ra lướt xem danh bạ, ngón tay dừng lại lưỡng lự trước vài cái tên trông có vẻ như là “Giám đốc X”, “Trưởng phòng X”, nhưng cuối cùng lại bấm gọi cho một người đồng nghiệp cũ có mối quan hệ khá ổn nhưng đã nghỉ việc từ lâu, và cố tình bật loa ngoài.

Điện thoại reo vài tiếng rồi được kết nối, tôi lập tức dùng giọng điệu nghẹn ngào, vô cùng lo lắng nói: “Anh Vương... xin lỗi vì muộn thế này còn làm phiền anh... con... gia đình em xảy ra chuyện gấp, đang cần gấp một khoản tiền... anh có thể... có thể cho em mượn một ít trước được không? Em sẽ nhanh ch.óng trả lại anh ngay...”

Đối phương rõ ràng bị lời cầu xin khóc lóc đầu đuôi không rõ ràng này của tôi làm cho ngơ ngác, liền khách sáo bày tỏ rằng bản thân dạo này cũng không dư dả gì, khéo léo từ chối.

Tôi lại “thử” gọi thêm hai cuộc điện thoại tương tự nữa, kết quả có thể tưởng tượng được. Toàn bộ quá trình, tôi thể hiện ra không khác gì một kẻ tội nghiệp bị dồn vào đường cùng, hoảng loạn mất phương hướng. Sắc mặt Vương Mỹ Quyên càng lúc càng sa sầm theo từng cuộc điện thoại bị từ chối, Giám đốc Mã cũng bắt đầu mất kiên nhẫn nhìn đồng hồ.

“Cái thứ vô dụng! Có tí tiền cũng không mượn nổi!” Vương Mỹ Quyên mắng c.h.ử.i.

“Mẹ... mẹ cho con thêm chút thời gian nữa đi... ngày mai... ngày mai con lại đi cầu xin những người bạn khác xem sao...” Tôi van nài, đồng thời cẩn thận quan sát phản ứng của bà ta, “Con... tối nay con có thể ở lại nhà được không? Con hứa sẽ không chạy trốn... Chứng minh thư và ví tiền của con... đều có thể để chỗ mẹ...”

Tôi chủ động giao ra chiếc ví tiền xẹp lép cùng mấy tờ tiền mặt ít ỏi bên trong, kèm theo cả thẻ căn cước công dân.

Vương Mỹ Quyên giật lấy, cẩn thận lật ra kiểm tra xác nhận, trên mặt lướt qua vẻ “đố mày chạy thoát được lòng bàn tay tao”, hừ lạnh một tiếng: “Nhớ kỹ những gì mày vừa nói đấy!” Coi như là ngầm đồng ý cho tôi ở lại.

Đêm hôm đó, tôi nằm trên chiếc giường cũ kỹ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt, nghe thấy ngoài cửa Vương Mỹ Quyên đang hạ thấp giọng cùng Vương Bảo Căn tính toán ngày mai làm thế nào để ép tôi đi “vay tiền”, bố tôi thi thoảng lại phát ra một tiếng thở dài thườn thượt đầy nặng nề, lòng tôi lạnh ngắt như thể chìm xuống hầm băng vào những ngày đông giá rét.

Bốn giờ sáng, lúc màn đêm dày đặc nhất, tôi men theo đường ống thoát nước mưa rỉ sét hoen ố ở bức tường phía ngoài, im hơi lặng tiếng trượt xuống nền đất lạnh giá, trên lưng đeo chiếc ba lô nhỏ đã chuẩn bị sẵn từ trước, bên trong đựng một ít tiền mặt và một chiếc điện thoại không đăng ký chính chủ.

Tôi không hề ngoảnh đầu lại, bỏ lại hoàn toàn cái nơi mang danh nghĩa là “nhà” này ở phía sau lưng.

Tôi trốn vào một nhà nghỉ nhỏ nằm sâu trong khu làng trong phố (khu ổ chuột giữa lòng thành phố), nơi này không cần phải đăng ký thẻ căn cước công dân.

Căn phòng chật hẹp ẩm thấp, trong không khí nồng nặc mùi ẩm mốc, nhưng sau khi kéo tấm rèm cửa dày cộp bám đầy vết bẩn lại, tôi ngược lại có được những giây phút thở phào nhẹ nhõm.

Mở chiếc điện thoại cũ lên, lập tức bị vô số cuộc gọi lỡ và tin nhắn làm cho nghẽn mạng. Lời c.h.ử.i rủa của Vương Mỹ Quyên, tiếng khóc cầu xin của Vương Bảo Căn, vài dòng tin nhắn mang tính ra lệnh “về nhà nói chuyện” của bố tôi ào ạt đổ về như triều cường.

Tôi trực tiếp tắt nguồn, tháo sim ra rồi bẻ gãy vứt đi.

Hiện tại, sự an toàn này chỉ là tạm thời. Vương Mỹ Quyên phát hiện ra tôi đã chạy trốn quyết sẽ không chịu để yên. Ngôi nhà cũ của bà ngoại là quân bài tẩy của bà ta, cũng là ranh giới cuối cùng của tôi.

Tôi dùng chiếc điện thoại mới liên lạc với một đàn anh thời đại học từng tham gia chung câu lạc bộ, hiện đã trở thành luật sư. Tôi tóm tắt câu chuyện một cách ngắn gọn súc tích, chỉ nói rằng gia đình vì muốn trả nợ c.ờ b.ạ.c cho em trai nên muốn cưỡng chế bán ngôi nhà cũ do bà ngoại để lại cho tôi làm kỷ niệm, đồng thời tiến hành bức ép tôi, hỏi anh ấy có cách nào để ngăn chặn chuyện này lại không.

Đàn anh trả lời một cách súc tích ngắn gọn: “Sổ đỏ đang đứng tên mẹ em, bà ấy có quyền bán. Nhưng nếu có bằng chứng chứng minh ngôi nhà là do bà ngoại em bỏ tiền ra mua, hoặc bà có di nguyện rõ ràng để lại cho em, thì có thể thử đòi lại quyền lợi. Cho dù không thể lập tức xác định quyền sở hữu ngay được, thì cũng có thể nghĩ cách làm chậm quy trình bán nhà lại, tranh thủ thời gian cho em thu thập chứng cứ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Trúng Số Năm Triệu Tệ, Nhưng Giấu Tất Cả Mọi Người - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD