Tôi Tự Bẻ Cong Mình Mất Rồi - Chương 2

Cập nhật lúc: 22/08/2026 21:00

3

Tôi tự thấy quan hệ giữa mình với Kỳ Ngộ cũng bình thường thôi, vì đối với ai tôi cũng như nhau.

Nhưng trong mắt người khác, hình như hai đứa tôi khá thân.

Nghĩ kỹ thì chủ yếu vì chẳng ai chủ động tiếp xúc với Kỳ Ngộ. Trước kia là vì thấy cậu ấy cao ngạo, sau này lại vì biết cậu ấy có bệnh.

Chỉ có tôi vẫn tự nhiên bắt chuyện vài câu, còn cậu ấy cũng hiếm hoi đáp lại tôi đôi câu.

Thật ra tôi thấy con người cậu ấy cũng không đến mức vênh váo. Chỉ là hơi khó tính, lắm yêu cầu. Mà thôi, cũng hiểu được.

Lần trước có việc gấp, tôi mượn máy tính của cậu ấy, còn phát hiện cậu ấy lén viết tiểu thuyết. Thế giới võ hiệp, anh em kết nghĩa, ân oán sòng phẳng, phiêu bạt giang hồ.

Cũng khá hợp gu tôi. Chỉ có nữ chính là mãi mấy chục chương vẫn chưa thấy xuất hiện.

Hai thằng đàn ông vừa cùng nhau sống mái một phen, sau đó vì cãi nhau mà một người không cẩn thận đập đầu vào bàn, thế là... hôn nhau một cái.

Lúc ấy tôi còn nói với Kỳ Ngộ:

“Đời này mà có được một người anh em như thế thì đáng lắm! Nhưng hôn môi thì hơi quá, nắm tay thì được.”

Tôi vừa kỳ cọ người trong phòng tắm vừa nhớ lại cốt truyện của Kỳ Ngộ thì ký túc xá đột nhiên mất điện.

Tôi còn chưa ra khỏi phòng tắm đã nghe hành lang vang lên cả một đám “ú òa” gào rú như ma quỷ.

May mà tóc tôi gội xong rồi. Tôi mặc quần ngủ đi ra mới phát hiện trong phòng chỉ còn Kỳ Ngộ. Mấy thằng còn lại đã chạy ra hành lang hú hét cùng các phòng khác.

Nhờ chút ánh sáng yếu ớt hắt từ ngoài tòa nhà vào, tôi thấy Kỳ Ngộ vẫn ngồi ngay ngắn ở chỗ cũ, không nhúc nhích.

“Kỳ Ngộ?”

Tôi gọi cậu ấy một tiếng. Vừa đi tới bên cạnh, tay tôi bỗng bị nắm lấy.

Đệt! Tôi theo phản xạ định giật ra, nhưng vừa cúi xuống đã thấy cậu ấy ngẩng đầu nhìn mình.

Trong bóng tối, đôi mắt đen láy ấy sáng long lanh, nhìn thẳng vào tôi:

“Nắm tay... được chứ?”

Đệt, tôi chợt nhớ hôm mẹ Kỳ Ngộ tới cảm ơn tôi học kỳ trước, bà có kể một đống chuyện về cậu ấy. Hình như cậu ấy... rất sợ bóng tối.

Anh bạn à, không phải chứ? Cao mét tám bảy mà còn sợ tối?

Tôi đang định trêu thì nhận ra bàn tay đang nắm tay mình lạnh ngắt, còn khẽ run.

Tôi “chậc” một tiếng, có hơi bất lực:

“Được rồi, được rồi. Muốn nắm thì nắm.”

Mẹ kiếp, tay bạn gái tôi còn chưa được nắm, vậy mà lại để cậu nắm trước.

Nói mới nhớ, tôi với người yêu quen nhau qua mạng hơn nửa năm rồi mà vẫn chưa gặp mặt.

Nghĩ tới cô bạn gái ngoan ngoãn đáng yêu của mình, tim tôi sắp tan chảy. Đợi đến lúc gặp nhau ngoài đời, tôi nhất định phải cảm nhận cho kỹ bàn tay con gái.

Chắc chắn vừa mềm vừa mịn—đệt!

Đệt đệt đệt! Kỳ Ngộ thằng này ngày nào cũng bôi kem tay hay sao? Tay đàn ông gì mà mềm thế?

4

Đêm hôm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Trong đầu toàn là ánh mắt Kỳ Ngộ nhìn tôi, bàn tay cậu ấy nắm lấy tay tôi, còn cả cảm giác mềm mềm ấy.

Mẹ kiếp, chắc tại tôi nhớ người yêu quá thôi. Không được, tôi cầm điện thoại nhắn ngay cho cô ấy:

[Bé cưng, mình gặp nhau đi, được không? Anh nhớ em lắm, muốn gặp em lắm.]

Lịch sinh hoạt của cô ấy rất đều, ngủ sớm. Mỗi tối khoảng mười giờ rưỡi tôi sẽ dỗ cô ấy đi ngủ, hai đứa dính nhau thêm chừng nửa tiếng là cô ấy ngủ.

Sáng mai chắc sẽ thấy tin nhắn của tôi. Không biết cô ấy có đồng ý không.

Dù sao yêu nhau nửa năm rồi mà cả hai chưa từng nhắc tới chuyện gặp mặt. Tôi cảm giác cô ấy hơi sợ việc gặp nhau.

Hình như hồi cấp ba cô ấy từng bị bắt nạt, nên khá tự ti, cứ nói sợ tôi nhìn thấy ngoài đời rồi sẽ không thích nữa.

Nhưng nói thật, ngoài đời tôi cũng là một sinh viên đẹp trai, tính tình cởi mở, từng được đăng lên trang confession của trường mấy lần. Tuy độ nổi tiếng không bằng Kỳ Ngộ, nhưng cũng không thiếu mấy em xinh xắn đuổi theo xin WeChat. Tôi chẳng có lý do gì phải cố chấp yêu qua mạng cả.

Mấy thằng trong đội bóng rổ thay bạn gái mấy lượt rồi, ngày nào cũng khoe chuyện đã “về đích”.

Mẹ kiếp, chúng nó yêu đương cứ như đi vệ sinh, tùy tiện phát sợ.

Nếu tôi chỉ nhìn mặt với nghĩ bằng nửa thân dưới thì hồi năm nhất, lúc một đàn chị xinh đẹp theo đuổi, đăng tôi lên confession của trường rồi nửa đêm gọi rủ đi uống rượu, tôi đã yêu luôn rồi.

Có thể hơi sến, nhưng tôi chỉ muốn cái cảm giác trong một khoảnh khắc nào đó, tim mình thật sự bị chạm tới.

Tôi quen người yêu qua mạng, Chỉ Chỉ, trên một nền tảng mua bán đồ cũ của sinh viên.

Trước đây thiếu tiền, tôi bán một mô hình mình rất thích, đúng lúc Chỉ Chỉ mua. Thế là hai đứa quen nhau.

Cô ấy hoàn toàn đúng kiểu người tôi thích. Chỉ qua một cái màn hình thôi mà tôi vẫn có thể rung động đến phát điên vì cô ấy.

Bất kể cô ấy cao hay thấp, mập hay gầy, xinh hay không xinh, tôi dám chắc tình cảm của mình sẽ không thay đổi.

Ôm hy vọng ấy, tôi thấp thỏm ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau liền nhận được câu trả lời của Chỉ Chỉ:

[Được.]

5

Nhìn thấy tin nhắn, tôi suýt nhảy bật khỏi giường.

Nhất là ngay sau đó cô ấy gửi một địa chỉ, là quán cà phê gần trường tôi.

Tôi vốn biết hai đứa ở cùng thành phố, nhưng không ngờ đều ở khu đại học.

Tôi sung sướng xoa cằm. Trời ơi, cuối cùng tôi cũng sắp được sống những ngày ngày đưa bạn gái về trường rồi!

“Mày bị sao thế? Đi học tiết tám giờ sáng mà vui dữ vậy?”

Thằng Ba tỏ vẻ không hiểu nổi. Lão Đại trợn mắt:

“Người ta tối nay đi gặp người yêu qua mạng đấy. Nữ sinh đại học trong sáng nha~”

Chậc chậc, chua thật.

Tâm trạng tôi đang tốt nên lười đôi co với chúng nó. Lúc này mới phát hiện Kỳ Ngộ không đi cùng bọn tôi.

“Ơ? Kỳ Ngộ đâu? Vừa nãy còn thấy mà?”

Tôi thuận miệng hỏi rồi mới nhìn thấy Kỳ Ngộ ở cách đó không xa.

“Nhìn đi, đại soái ca Kỳ chỉ ra ngoài học tiết sáng thôi cũng bị đàn em chặn lại xin WeChat.”

Rõ ràng Kỳ Ngộ vẫn giữ nguyên phong cách từ chối người khác từ xa. Cậu ấy lạnh mặt, nhíu mày nghe cô bé nói một hồi, cuối cùng chỉ thản nhiên buông một câu “Xin lỗi”, rồi vòng qua cô ấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.