Tôi Và Bạn Thân Cùng Nhau Xuyên Sách - Chương 7
Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:17
12
Tô Trường Mộ đưa tôi về phủ của hắn.
Nhốt tôi trong chính viện.
Suốt mấy ngày tiếp, bóng người ra vào tấp nập.
Đến khi tôi thực sự nhịn không được, muốn liều mình bỏ trốn thì hắn lại trở về.
Hắn ngồi trên giường nhìn tôi đứng một bên bồn chồn xoắn tay áo, khí thế bức người, mà trong mắt lại thoáng qua một tia cười.
“Hai năm không gặp, phu nhân lại trở nên ngây ngô hơn nhiều.”
“Bây giờ ngồi chung một giường với ta mà nàng cũng phải né tránh rồi sao?”
“Giờ khác xưa rồi, hai năm ngủ riêng, không liên lạc, không gặp mặt, ắt đã nên hòa ly. Nếu chàng muốn, giờ đây có thể viết giấy hòa ly.”
Tôi cúi đầu, dè dặt đáp.
Thời thế thay đổi, thân phận khác biệt, tôi nào dám cãi lại hắn.
Huống hồ, cũng sắp đến ngày xuyên về nhà rồi, nên nhẫn nhịn vẫn hơn.
“Ồ?”
Tô Trường Mộ gật gật đầu: “Nhưng đây là luật của nước nào, sao ta chưa từng nghe qua?”
“Dĩ nhiên là của nước ta rồi.” Tôi đáp lại rất tự nhiên.
Nhưng trong đầu ngớ ra, tôi mới sực tỉnh lại, đó là “nước ta” thời hiện đại, chứ không phải ở cổ đại này.
Thế là tôi vội đ.á.n.h trống lảng: “Còn Tống Mạt Mạt thì sao, chàng đã tìm được cô ấy chưa?”
“Có chút manh mối.”
Hắn tựa người lên giường, thần thái biếng nhác.
“Vậy sao chàng còn chưa đi cứu cô ấy?” Tôi vội vã hỏi, giọng đầy lo lắng.
Nhưng hắn chẳng hề vội: “Ta cứu cô ấy, thì được lợi gì?”
Tôi nghẹn họng.
“Chàng muốn gì?”
Hắn không trả lời.
Chỉ đứng lên, từng bước ép sát, dồn tôi vào tường.
Ngón cái khẽ miết lên môi tôi, hắn cười khẽ: “Tất nhiên là nàng rồi.”
Tôi không đáp, khẽ né nụ hôn sắp rơi xuống của hắn.
Hắn cũng chẳng tức giận, chỉ chậm rãi đưa tay xuống, tháo giải đai lưng của tôi.
Thân thể nóng hừng hực của hắn áp sát lại tôi, hắn lại hỏi:
“So với mấy tiểu quan trong viện nàng nuôi thì sao?”
“Ai cứng hơn?”
Tôi giật mình, ngẩng đầu nhìn hắn.
Đang định mở miệng trả lời.
Thì hắn đã kẹp c.h.ặ.t cằm tôi, ngón trỏ luồn vào khuấy nơi đầu l ư ỡ i, chăm chú dán mắt vào môi tôi, phần dưới thân khẽ đẩy, hắn khàn giọng truy hỏi:
“Hửm?”
“Nói đi?”
Tôi tức tối chỉ biết r ên rỉ, trong lòng ngầm mắng: rõ ràng chính anh bịt kín miệng tôi, thế mà còn trắng trợn đổ ngược cho tôi, bắt tôi phải mở miệng.
Tôi hạ quyết tâm, há miệng định c.ắ.n xuống.
Hắn như biết trước mà rút ngón tay ra.
Cúi đầu xuống, đầu l ư ỡ i hắn thô bạo luồn vào, điên cuồng m ú t lấy.
Sau dăm ba lần như vậy, hắn quỳ gối phía sau, ghì c.h.ặ.t vai tôi, giọng khàn khàn trầm thấp:
“Nghe lời nào…”
“Ngồi thấp xuống thêm chút nữa.”
“Vài ngày nữa, ta sẽ đưa nàng đi gặp Tống Mạt Mạt.”
13
Mấy ngày liền sau đó.
Giống hệt như lần mới đưa tôi về phủ, Tô Trường Mộ lại như thoắt ẩn thoắt hiện.
Có điều, hắn không còn nhốt ta trong phòng, mà gọi vài nha hoàn đến hầu hạ, để các cô ấy cùng tôi đi dạo trong phủ, tránh buồn bực.
Lúc đầu, tôi vẫn không muốn đi lại, sợ gặp phải tiểu thư kiêu kỳ kia, tình địch chạm mặt nhau ắt xảy ra chuyện chẳng lành, đến lúc đó ắt không tránh được một phen rắc rối.
Cho đến khi ngột ngạt không chịu nổi, mấy nha hoàn đưa ra đề xuất đi hái đài sen ở hồ.
Lúc đó tôi mới theo họ ra ngoài đi dạo.
Thế nhưng qua mấy ngày rồi mà vẫn không hề chạm mặt cô ấy.
Đến đêm, Tô Trường Mộ, người mất tích mấy ngày nay, rốt cuộc xuất hiện, vừa đến đã đè tôi xuống giường.
Hai tay hắn kẹp c.h.ặ.t cổ tay tôi giơ lên khỏi đầu, hơi thở nóng rực như từng đốm lửa thiêu đốt khắp nơi.
Tôi không ngờ, Tô Trường Mộ trước đây đến việc chạm vào tôi còn chẳng chịu, thế mà nay lại chơi trò cưỡng ép như vậy.
Trong lúc lắc đầu né tránh, ta nhắc đến vị tiểu thư kia, cố gắng gọi lý trí của hắn trở lại.
Hắn đang vùi đầu trước n g ự c tôi thì bỗng khựng lại, hắn chống người ngồi dậy, giọt mồ hôi rơi xuống cằm tôi, hỏi:
“Đây chính là lý do nàng bỏ đi sao?”
“Vậy nàng thử nói xem, nàng đã thấy gì rồi?”
“Ta thấy chàng tặng trâm cài cho cô ấy, nhận tiền từ cô ấy, còn có cả câu ‘Ta sẽ đợi chàng ở kinh thành’ nữa.”
“Chỉ có vậy thôi sao?”
Tô Trường Mộ khẽ bật cười, lật người nằm nghiêng, cứ thế nhìn tôi, trong mắt chan chứa sự dịu dàng.
“Cây trâm đó vốn là nàng ta nhờ bạn đồng học mang tới, ta không nhận nên chỉ có thể trả lại thôi. Chẳng lẽ khi ta đã có nàng rồi, mà ta còn có thể nhận tín vật định tình của người khác sao?”
“Còn về túi tiền kia…”
Tô Trường Mộ thoáng ngập ngừng, lúng túng, rồi trừng mắt nhìn tôi: “Nếu chẳng phải hôm ấy ánh mắt nàng dõi theo tên đồ tể bên cạnh tựa như sói rình mồi, thì ta cũng đã không bất an đến mức mà nhận lấy số tiền kia, cũng chỉ để đưa nàng vào kinh thành cùng ta.”
“Sau đó nàng bỏ trốn, ta còn thầm mừng… mừng rằng nàng vẫn còn trong sạch. Nếu gặp được chỗ dựa tốt, cũng có thể coi như giao phó một phần quá khứ.”
Dù sao lúc đó ta nghèo xơ nghèo xác, tương lai chưa biết thế nào, thật sự không thể cho nàng chỗ dựa nào cả”
“Nhưng mà Uyển Uyển à, lần này, chính nàng tự dấng thân đến trước mắt ta.”
“Vậy lần này, cho dù nàng có nói gì, ta cũng sẽ không để nàng đi nữa.”
Vừa nói, hắn vừa nâng một chân ta lên, từ phía sau mãnh liệt thúc đẩy tới, từng hồi kịch liệt.
