Tôi Và Kẻ Thù Của Anh Trai Cùng Chung Giấc Mộng - Chương 8
Cập nhật lúc: 25/08/2026 04:01
Tôi thở gấp, vùi mặt vào vai anh, giọng nhỏ như muỗi kêu.
“Vẫn... nên kiểm tra một chút.”
Nào ngờ Thẩm Thính Tứ vừa cởi quần áo xong, tiếng gõ cửa của anh trai tôi đã vang lên.
“Khương Thời Nguyện, em có trong phòng không?”
“Ơ, sao đèn lại bật thế này?”
“Ra ngoài mua đồ rồi à? Bực thật đấy, tên khốn Thẩm Thính Tứ kia lại dụ em gái mình đi đâu rồi không biết.”
Trong tủ quần áo, tôi sợ đến mức không dám nhúc nhích.
Thẩm Thính Tứ từ phía sau hôn lên gò má tôi, khàn giọng nói:
“Bé ngoan, thả lỏng một chút.”
Không gian chật hẹp, bí bách khiến nhiệt độ nhanh ch.óng tăng cao.
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, véo Thẩm Thính Tứ một cái.
“Anh đừng... đừng mà...”
Thẩm Thính Tứ xấu xa giữ lấy eo tôi, ép tôi sát vào vách tủ rồi mạnh mẽ giày vò.
Cảm giác căng thẳng khiến cơ thể tôi trở nên đặc biệt nhạy cảm.
Tôi nghẹn ngào cố ngăn anh lại.
“Hu hu, Thẩm Thính Tứ, sẽ bị phát hiện mất...”
Anh khẽ cười.
“Bé ngoan, lúc trước khi tôi còn định làm kẻ thứ ba, tôi đã nghĩ sẽ lén lút vụng trộm với em như thế này đấy.”
………….
Ngoại truyện
Trước lễ cưới.
Khương Thời Nguyện vô tình xem được trên mạng rằng có một ngôi chùa cầu duyên vô cùng linh nghiệm, thế là kéo Thẩm Thính Tứ đi tìm cùng mình.
Hai người lên núi từ buổi chiều, vậy mà tìm mãi đến tối vẫn chẳng thấy.
Thẩm Thính Tứ bắt đầu nghi ngờ liệu có phải họ tìm nhầm chỗ hay không.
Nhưng Khương Thời Nguyện vô cùng chắc chắn mình không nhớ nhầm. Cô tự tin lấy điện thoại ra định chứng minh, thế nhưng tìm mãi vẫn không thấy bài đăng ấy đâu.
Đúng lúc này, trời bất ngờ đổ mưa lớn, khiến hai người mắc kẹt trên núi.
May mà trên núi có một khu cắm trại mới mở.
Thẩm Thính Tứ vội mua một chiếc lều, cùng Khương Thời Nguyện tạm bợ qua đêm.
Đêm ấy, Khương Thời Nguyện ngủ không được yên giấc.
Cô tỉnh dậy từ rất sớm, trằn trọc mãi cũng không thể ngủ lại, bèn định ra ngoài xem thời tiết thế nào.
Ráng mây buổi sớm đẹp đến choáng ngợp, tựa như một bức tranh thủy mặc được vẩy bằng sắc hồng đỏ.
Cô mải mê ngắm nhìn, bất giác bước thêm vài bước về phía trước.
Giữa màn mây mù bảng lảng, một ngôi cổ tự bỗng hiện ra.
Lớp sơn đỏ đã loang lổ theo năm tháng, hương đàn thoang thoảng trong không khí.
Chính là ngôi chùa cô muốn tìm.
Một vị lão tăng có gương mặt hiền từ, cổ tay quấn tràng hạt, chắp hai tay trước n.g.ự.c, khẽ cúi người với cô.
“Thí chủ đến đây cầu điều gì?”
“Cầu một đời viên mãn.”
Vị tăng nhân chậm rãi lần tràng hạt, nở nụ cười hiền hòa.
“Thí chủ, xin hãy trở về. Điều thí chủ cầu mong, từ ngàn năm trước đã linh nghiệm rồi.”
Khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa, cô bỗng nhìn thấy giữa hư không có một vị tiểu tướng quân tóc đen b.úi cao, thân khoác ngân giáp, cưỡi ngựa vụt qua.
Tựa như chỉ là ảo giác.
Thế nhưng trái tim cô lại đập dữ dội, gần như muốn phá tung l.ồ.ng n.g.ự.c.
Khương Thời Nguyện vô thức xoay người nhìn theo.
Nhưng thứ cô nhìn thấy lại là Thẩm Thính Tứ đang dang rộng hai tay, nở nụ cười đầy cưng chiều với cô.
Nước mắt bất giác rơi xuống.
Cô nghe thấy anh nói:
“Công chúa, thần ở đây.”
(Hết).
