Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Sống Chung Một Nhà - 6
Cập nhật lúc: 23/06/2026 15:01
“Ai mà không vui chứ?”
“Tôi.”
Ha ha ha ha ha, Trần Thời quả nhiên là uống nhiều quá rồi.
“Tôi còn tưởng rượu này không thể chảy ngược vào não cậu được chứ.” Tôi dốc sạch nửa lon rượu còn lại, ợ một cái rõ dài, hơi men xông lên khiến nước mắt trực trào.
“Trần Thời, xin lỗi nhé. Đáng lẽ hồi lớp mười, lúc thấy cậu đi vệ sinh, tôi không nên bồi thêm một câu ‘nhỏ thật đấy’. Nhưng mà tôi cũng bị cậu đ.ấ.m cho chảy m.á.u mũi còn gì. Muối trong bình nước của cậu là tôi bỏ vào đấy, thư tình hoa khôi gửi cậu cũng là tôi vứt đi. Hu hu hu, ngay cả vụ cậu bị người ta lột quần trong hẻm nhỏ năm lớp mười một cũng là do tôi thuê người làm đấy… Tôi đúng là không phải con người mà.”
Tôi vừa liệt kê từng món nợ cũ năm xưa, càng nói càng thấy mình đúng là cầm thú.
Trần Thời cũng chẳng chịu kém cạnh.
“Vụ cậu yêu sớm với cái tên bên trường nghề cũng là tôi mách giáo viên chủ nhiệm đấy. Còn cả nguyện vọng đại học của cậu, là tôi thừa dịp cậu say rượu xúi giục cậu sửa lại. Ngay cả chỗ tôi đang ở, thật ra nhà đó là của tôi, tôi lừa cậu nộp tiền thuê nhà đấy, tôi mới đúng là không phải con người.”
Mấy tin tức này còn làm tôi kinh ngạc hơn cả việc ông cậu sáu mươi tuổi của mình biết phi thân chạy trên tường nữa.
Trần Thời còn dám nói gì mà do tôi say quá nhìn hoa mắt nên điền nhầm, đúng là một tên “tâm cơ boy” chính hiệu!
Tôi giận dữ túm lấy cổ áo hắn, gào lên đầy tuyệt vọng:
“Lão nương lúc đó không có yêu sớm!”
“Hả?”
“Tôi giúp cái tên đó một chút, hắn cứ nhất quyết đòi nhận tôi làm đại ca, cứ kéo tay cầu xin tôi, đúng lúc đó thì bị cậu nhìn thấy.”
Trần Thời thở phào nhẹ nhõm. Tôi đã bảo mà, hắn đâu thể mù đến mức ấy được.
17
Tôi và Trần Thời nằm trên cùng một chiếc giường, tâm sự về những năm tháng tuổi trẻ ngông cuồng.
“Trần Thời, thật ra cũng phải cảm ơn cậu. Nếu không nhờ cậu mách lẻo khiến tôi bị mời phụ huynh, kích phát quyết tâm muốn rời khỏi Lâm Thành của tôi, khiến tôi phải dốc sức học tập để nâng cao thành tích, thì giờ này chẳng biết tôi đang ở xó xỉnh nào đi thu phí bảo kê nữa. Cậu biết đấy, bố tôi mất sớm, mẹ bỏ đi, bà ngoại lại không thương tôi, chỉ có nắm đ.ấ.m của mình cứng thì tôi mới không bị bắt nạt.”
Trần Thời say đến mức không mở nổi mắt, quờ quạng muốn vỗ đầu an ủi tôi, kết quả lại vỗ bốp một phát vào mặt tôi.
“Thật ra không chỉ nắm đ.ấ.m của cậu cứng đâu, mỏ cậu còn cứng hơn kìa. Cậu còn dám cưỡng hôn tôi nữa, đáng sợ c.h.ế.t đi được.”
Bầu không khí nặng nề tức khắc tan biến. Quả nhiên, sự bi thương không hề hợp với tôi.
“Nhưng mà cái mỏ có cứng đến đâu thì khi hôn vào cũng mềm lắm đấy, cậu có muốn thử không, Tiểu Trần đồng học?”
Cái tên đang nhắm mắt kia vừa nghe thấy câu này, lập tức phấn khích như mèo thấy chuột.
Trần Thời xoay người 90 độ ép tôi dưới thân, không nói hai lời liền hôn tới tấp.
Nhất thời chẳng phân biệt được là rượu làm người ta say, hay nụ hôn này làm người ta say nữa.
“Đứa nào dám đụng vào Bản cung? Ồ, hóa ra là Tiểu Trần t.ử à.”
Tôi không nhịn được mà đưa tay sờ sờ cơ bụng của hắn rồi định ngủ tiếp.
KHOAN ĐÃ, Trần Thời mẹ nó không mặc quần áo!
Tôi lập tức tỉnh táo hẳn.
Trần Thời trông như một cô vợ nhỏ chịu uất ức, oán hận nhìn tôi:
“Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi, làm người ta đợi mãi.”
“Huệ (nôn)…”
“Cậu ngủ với tôi rồi, phải chịu trách nhiệm đấy.”
“Cái cái cái này… Cơm có thể ăn bậy chứ lời không thể nói càn nha.”
“Đặt vào thời cổ đại là phải thả trôi sông đấy.”
Tôi không vào địa ngục thì ai vào? Tôi khẽ nâng cằm hắn lên, hà một hơi “độc khí” vào mặt hắn:
“Nói đi tiểu nương t.ử, bao nhiêu tiền?”
“Ngôn Ninh, có xảy ra chuyện gì hay không trong lòng cậu không tự biết à? Với cái t.ửu lượng say đến mức không phân biệt nổi một hai ba như cậu thì cậu có ‘lên’ nổi không hả? Cậu… cậu đúng là đồ lưu manh.”
Để phối hợp với hắn, tôi còn thân thiện huýt một tiếng sáo vang dội đầy lả lướt.
18
Tôi nhìn Trần Thời ra ra vào vào, đóng gói đồ đạc của tôi vào túi bao tải.
Đau đầu quá, hắn cứ nhất quyết bắt tôi phải chịu trách nhiệm với hắn.
Mà khoan, có chuyện tốt thế này sao? Tiền phòng? Không thu nữa à?
“Tiền phòng cậu nộp trước đây, cộng thêm cả người tôi, đều đưa cho cậu hết.”
Trần Thời, anh được lắm, tôi cảm động đến phát khóc mất thôi.
Tôi có ảo giác rằng chỉ cần tôi mở miệng, Trần Thời đến cái quần đùi cũng sẵn sàng cởi ra đưa cho tôi luôn.
Tôi và Trần Thời chẳng ai nói những lời yêu đương sến súa, cứ thế tự nhiên mà ở bên nhau.
Tôi cảm thấy mình nên làm gì đó cho hắn.
Sáng mùng một Tết, tôi dậy thật sớm để nghiên cứu bữa sáng.
Dùng giọng điệu dịu dàng gõ cửa gọi hắn dậy.
Bước đi uyển chuyển bưng ra món ăn đã nghiên cứu cả buổi sáng… cháo trắng.
“Trần Thời ca ca ~ ăn đi nào.”
Trần Thời mặt lạnh như tiền, đến một ánh mắt cũng chẳng buồn bố thí cho tôi.
Ăn cơm xong hắn ngồi trên sofa, tôi nhìn hắn âu yếm:
“Em đi mua thức ăn đây, anh ngoan ngoãn ở nhà đừng chạy lung tung nhé ~”
Vẻ mặt Trần Thời đúng là ngũ vị tạp trần.
Đến khi tôi bưng những món ăn đã nghiên cứu suốt hai tiếng đồng hồ lên bàn.
Hắn đột ngột đứng phắt dậy.
“Anh bỗng nhiên thấy không đói nữa.”
“Không được kén ăn đâu, ngoan, ăn đi nào ~”
Trần Thời ăn miếng đầu tiên, rồi bưng luôn cái đĩa né tránh đôi đũa đang định gắp thức ăn của tôi, hai ba miếng đã tiêu diệt sạch sành sanh.
Tôi nghĩ chắc là do ngon quá nên hắn mới cảm động đến mức sắp rơi nước mắt rồi.
Được khích lệ, tôi lại chui tọt vào bếp, lúc trở ra thì thấy mặt Trần Thời xanh như tàu lá chuối.
“Anh không muốn ăn nữa sao? Không sao đâu, tuy là em mới làm có một tiếng đồng hồ, hao tâm tổn trí lắm mới xong…”
Hắn lập tức cầm đũa lên, với tâm thế nhìn c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng mà nếm thử một miếng. Chắc là cũng ổn, cuối cùng tôi cũng được ăn món mình tự làm.
Cái đậu que này… cũng dai gớm nhỉ…
Ăn xong, Trần Thời định dọn dẹp.
“Anh ăn cũng mệt rồi, cứ để em làm cho.” Tôi nũng nịu.
Trần Thời nhịn cả ngày rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa.
“Ngôn Ninh, em có thể bình thường một chút được không!”
Tôi ngạc nhiên nhìn hắn:
“Em làm gì sai sao?”
“Anh không thích con gái nũng nịu, em cũng không cần cố ý thay đổi gì cả, cứ là chính mình thôi, làm một Ngôn Ninh chân thật nhất ấy.”
“Thế còn đứng đần mặt ra đấy làm gì? Cút đi rửa bát đi cái đồ không có mắt nhìn!”
Mắt Trần Thời rưng rưng, lúc tôi tưởng mình hơi quá lời thì hắn lại phấn khích thốt lên:
“Đúng, phải thế này chứ, cuối cùng cũng thấy dễ chịu rồi.” Thế là hắn vừa ngân nga hát vừa đi rửa bát.
Đúng là do tôi chiều quá mà, phải hy sinh hình tượng thục nữ để thỏa mãn hắn, tôi đúng là cô bạn gái tốt nhất trần đời.
“Ngôn Ninh, em còn thở không?”
“Anh mong em tắt thở đến thế cơ à?”
“Phủi phui cái mồm, đầu năm đầu tháng, anh không cho phép em tự nguyền rủa mình như thế!”
