Tôi Và Lục Diễn Kết Hôn, Tất Cả Mọi Người Đều Nói Tôi Trèo Cao - Chương 1
Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:02
1
Tôi và Lục Diễn quen biết qua xem mắt.
Chính xác mà nói, là xem mắt thương mại.
Công ty của cậu tôi là một trong những nhà cung cấp quan trọng của Lục thị, trong một buổi tiệc cuối năm, cậu đã giới thiệu tôi với Lục Diễn.
Lúc đó tôi vừa học xong thạc sĩ kiến trúc ở nước ngoài về, đang làm ở một viện thiết kế, thu nhập ổn định, tướng mạo không tệ, tính tình ôn hòa.
Trong mắt những người lớn tuổi, tôi là một cô gái “thích hợp để kết hôn”.
Lục Diễn lớn hơn tôi năm tuổi.
Lần đầu gặp mặt, anh ta lịch sự mà kiềm chế, hỏi tôi uống cà phê gì, công việc có bận không, bình thường có sở thích gì.
Toàn bộ buổi hẹn giống như một cuộc phỏng vấn, anh ta không thể hiện chút nhiệt tình nào, nhưng cũng không thất lễ.
Tôi tưởng sẽ không có lần gặp thứ hai.
Nhưng ba ngày sau, anh ta gửi cho tôi một tin nhắn: “Cuối tuần rảnh không? Có một buổi hòa nhạc, Thẩm Thanh trước đây rất thích, đột nhiên nghĩ có khi em cũng hứng thú.”
Lúc đó tôi thoáng sững người.
Không phải vì anh ta lại hẹn tôi, mà là vì hai chữ “Thẩm Thanh” trong câu nói ấy.
Khoảnh khắc anh ta buột miệng nói ra, dường như chính mình cũng nhận thấy không ổn, im lặng vài giây, rồi nói: “Xin lỗi.”
Tôi nói: “Không sao.”
Buổi tối hôm đó, tôi nằm trên giường suy nghĩ rất lâu.
Tôi đã hai tám tuổi rồi, không phải một thiếu nữ ngây thơ.
Tôi có thể cảm nhận được trên người Lục Diễn có một loại cảm giác xa cách như có như không, giống như một người đang chờ đợi ai đó quay về, còn tôi chỉ là người tạm thời ngồi vào vị trí đó.
Nhưng tôi không bận tâm.
Không phải vì tôi yêu anh ta đến mức có thể chịu đựng những thứ này, mà là vì tôi chưa từng xem hôn nhân là chốn trở về của tình yêu.
Quan điểm hôn nhân của tôi rất đơn giản — nếu nhất định phải kết hôn, thế thì chọn một người có điều kiện tốt nhất, thể diện nhất, có thể khiến tôi sống thoải mái nhất.
Lục Diễn phù hợp tất cả các điều kiện.
Còn vị trí trong lòng anh ta dành cho ai, đó là việc của anh ta.
Chỉ cần vị trí của tôi đủ vững là được.
2
Đám cưới tổ chức rất long trọng.
Nhà họ Lục bao hết khách sạn tốt nhất thành phố, mời ba trăm bàn khách.
Tôi mặc chiếc váy cưới đặt may riêng đứng bên cạnh Lục Diễn, nghe người chủ hôn đọc những lời thề sáo rỗng ấy, trong lòng nghĩ không phải là “Cuối cùng tôi đã gả cho tình yêu”, mà là “Bức ảnh cưới này chụp không tệ, sau này ly hôn còn có thể giữ lại làm kỷ niệm”.
Phải, ngay từ ngày đầu tiên kết hôn, tôi đã tự chừa cho mình đường lui.
Mẹ tôi mà biết tôi nghĩ như vậy, nhất định sẽ mắng tôi thần kinh.
Nhưng tôi biết tôi không có bệnh, tôi chỉ là tỉnh táo.
Tôi đã thấy quá nhiều cuộc hôn nhân của phụ nữ - đời mẹ tôi, đời bạn học tôi, khách hàng của tôi - đem toàn bộ thân gia ném vào một mối quan hệ, tưởng rằng “lấy chồng tốt” là đích đến cuối cùng.
Rồi sau đó thì sao?
Chồng ngoại tình, nhà chồng chèn ép, tài sản bị chuyển đi, ngay cả tư cách để ly hôn họ cũng không có, vì rời khỏi người đàn ông này, bọn họ liền chẳng còn gì cả.
Tôi sẽ không để bản thân mình trở thành như vậy.
Năm đầu tiên sau khi cưới, tôi vẫn đi làm như thường.
Mẹ Lục Diễn tìm tôi vài lần, bóng gió ngầm bảo tôi nên từ chức về nhà.
“Nhà họ Lục không cần con dâu ra ngoài lộ mặt.”
Tôi mỉm cười nghe hết, rồi nói: “Mẹ à, dự án của con vừa mới lấy được giải thiết kế của thành phố, tuần sau phải lên tỉnh báo cáo, gần đây có lẽ không có thời gian sang ăn cơm, con có gửi yến sào cho mẹ, mẹ nhớ nhận ạ.”
Bà ấy không nói gì nữa.
Lục Diễn thì trái lại không yêu cầu tôi từ chức.
Anh ta không có yêu cầu gì với tôi.
Anh ta mỗi ngày đi làm, thỉnh thoảng xã giao, về đến nhà tắm rửa xong liền vào thư phòng.
Giữa chúng tôi duy trì một mối quan hệ vợ chồng lịch sự mà xa cách: sẽ cùng nhau ăn tối, sẽ tặng quà nhau vào các ngày lễ, sẽ thể hiện tình cảm trước mặt bố mẹ hai bên.
Nhưng trong những chuyện thực sự thân mật — anh ta sẽ vô thức né tránh.
Ví dụ như, điện thoại của anh ta vĩnh viễn úp màn hình xuống.
Ví dụ như, anh ta chưa từng nghe một số cuộc điện thoại nào đó trước mặt tôi.
Ví dụ như, có một lần tôi vô tình nhìn thấy trong ngăn kéo thư phòng của anh ta, có một cuốn album.
Trên bìa album viết một chữ “Thẩm”.
Tôi đóng ngăn kéo lại, coi như chưa thấy gì.
Không phải vì tôi có thể nhịn, mà là vì tôi thấy không sao cả.
Trong lòng anh có người khác, vậy anh cứ nghĩ đi.
Tôi ăn của anh, ở nhà anh, dùng đồ của anh, mỗi tháng anh đưa tôi tiền sinh hoạt, trên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất có một nửa tên tôi, lúc công ty chia lợi nhuận phần của tôi một xu cũng không thiếu — chẳng lẽ điều này không mạnh mẽ hơn cái kiểu hôn nhân yêu đương sôi sùng sục, cuối cùng bị đuổi ra khỏi nhà sao?
Chân tình với chả không chân tình, lại chẳng thể coi là cơm ăn được.
3
Những ngày tháng sau khi cưới, như một cốc nước ấm để quá lâu — không bỏng miệng, cũng chẳng có mùi vị gì, uống vào thuần túy là để sống tiếp.
Nhưng tôi không thể phủ nhận, ba năm qua tôi sống thoải mái hơn bất kỳ người phụ nữ nào cùng trang lứa mà tôi quen biết.
Lục Diễn về vật chất chưa bao giờ bạc đãi tôi, mỗi tháng tiền sinh hoạt đ.á.n.h vào thẻ, con số khiến bạn thân tôi nhìn thấy phải lè lưỡi mấy ngày.
