Tôi Vốn Là Ánh Dương Rực Rỡ - Chương 3

Cập nhật lúc: 16/09/2026 04:07

Sắc mặt Chu Ký Minh lập tức trầm xuống: “Bây giờ sao cậu lại trở nên cay nghiệt như vậy?”

Tôi bỗng nhiên bật cười: “Vậy sau này cậu phải từ từ làm quen đi.”

“Bởi vì tôi sẽ còn cay nghiệt hơn nữa.”

4

Chín giờ sáng, buổi bảo vệ chính thức bắt đầu.

Số báo danh của tôi là số ba, Hứa Tri Tình xếp thứ hai.

Dự án của cô ta là một hệ thống giám sát chất lượng không khí trong khuôn viên trường với chi phí thấp.

Kiếp trước, cô ta thể hiện thực ra rất tốt, nhưng dù là độ hoàn thiện của mô hình hay tính đổi mới, thì vẫn luôn kém dự án của tôi một bậc.

Cho nên kiếp trước Chu Ký Minh mới mạo hiểm sửa đổi chương trình của tôi.

Kiếp này cũng không có gì khác biệt.

Khi Hứa Tri Tình kết thúc phần bảo vệ, điểm tổng hợp mà giám khảo đưa ra là chín mươi hai phẩy sáu.

Thành tích đã rất đẹp, tiếng vỗ tay trong hội trường cũng vô cùng nhiệt liệt.

Thầy chủ nhiệm ngồi ở hàng ghế đầu, kích động đến mức đỏ bừng cả mặt.

Lúc Hứa Tri Tình bước xuống bục đi ngang qua tôi, dừng lại một chút: “Thính Lan, cố lên.”

Giọng điệu của cô ta dịu dàng đến mức không thể bắt bẻ, nếu không phải ngón tay đang bấm c.h.ặ.t vào mép cuốn báo cáo, có lẽ tôi thật sự sẽ tin rằng cô ta hoàn toàn không bận tâm đến kết quả.

Tôi gật đầu với cô ta: “Cảm ơn.”

Rất nhanh đã đến lượt tôi.

Tôi bước lên bục mở máy tính, trên màn hình lớn lập tức hiện ra tên dự án của tôi.

“Hệ thống tự chủ tránh vật cản của thiết bị bay không người lái cỡ nhỏ trong khuôn viên trường dựa trên dữ liệu cảm biến đa nguồn.”

Từ lần đầu tiên đến bảo tàng hàng không vũ trụ năm mười hai tuổi, tôi đã có một niềm đam mê gần như cố chấp với tất cả những thứ có thể bay khỏi mặt đất.

Sau khi tiếp xúc với robot vào năm lớp mười, lần đầu tiên tôi thử kết hợp hai thứ này lại với nhau.

Hai năm trời, hơn ba trăm lần bay thử nghiệm, mười một phiên bản chương trình điều khiển, sáu lần điều chỉnh cấu trúc thân máy, năm bộ cánh quạt bị hỏng.

Cuối cùng mới có món đồ nhỏ đặt trên bàn ngày hôm nay.

Mười phút trình diễn, năm phút hỏi đáp.

Giáo sư đầu tiên hỏi về thuật toán, người thứ hai hỏi về dữ liệu, người thứ ba thậm chí tạm thời điều chỉnh vị trí và số lượng vật cản, yêu cầu tôi trình diễn lại.

Tôi hiệu chuẩn lại cảm biến, xác nhận khoảng cách an toàn.

Drone cất cánh ổn định từ mặt bàn, tự chủ thay đổi quỹ đạo giữa ba vật cản được thêm vào tạm thời, cuối cùng lơ lửng ổn định, rồi lại hạ cánh về vị trí cũ.

Hội trường im lặng một giây.

Sau đó tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

Tôi không nhìn biểu cảm của bất kỳ ai bên dưới.

Bởi vì không cần nhìn tôi cũng biết, tôi của kiếp trước, vốn dĩ lẽ ra phải nhận được tràng pháo tay như thế này.

Mười một giờ rưỡi, kết quả cuối cùng được công bố.

Chín mươi bảy phẩy tám.

Đứng thứ nhất.

Thầy chủ nhiệm giáo vụ tuyên bố ngay tại chỗ.

“Người được trường đề cử cho Kế hoạch Anh tài năm nay, Thẩm Thính Lan.”

Mẹ tôi ngay lập tức gửi cho tôi mười mấy dấu chấm than.

Tin nhắn của bố tôi theo sát phía sau.

[Tối nay ăn gì?]

Tôi cúi đầu mỉm cười.

Nhưng đúng lúc này, trong hội trường bỗng nhiên vang lên một giọng nói: “Thưa thầy, em có một câu hỏi.”

Là Hứa Tri Tình.

Cả hội trường lập tức chìm vào im lặng. Sắc mặt cô ta rất nhợt nhạt, nhưng ánh mắt lại ghim c.h.ặ.t vào người tôi.

“Chương trình hôm qua của Thẩm Thính Lan, hình như không phải là phiên bản hôm nay.”

Cô ta có lẽ đinh ninh rằng, nếu tôi đã không sử dụng phiên bản mà Chu Ký Minh đưa, thì chắc chắn đã xử lý chiếc USB đó từ lâu.

Hóa ra con d.a.o đó không hề biến mất.

Chỉ là đổi một hướng khác.

5

Hứa Tri Tình nói với thầy cô, tối qua lúc đến văn phòng nộp tài liệu đi ngang qua lớp chúng tôi, tình cờ nhìn thấy Chu Ký Minh đang giúp tôi gỡ lỗi chương trình.

“Lúc đó chương trình hình như liên tục báo lỗi, sao hôm nay đột nhiên lại hoàn toàn bình thường rồi? Không phải em nghi ngờ Thính Lan, chỉ là cảm thấy Kế hoạch Anh tài quan trọng như vậy, nên kiểm tra tệp cuối cùng và lịch sử chỉnh sửa cùng nhau.”

Sắc mặt của các thầy cô xung quanh quả nhiên thay đổi.

Loại tuyển chọn này điều tối kỵ nhất chưa bao giờ là chương trình tạm thời xảy ra lỗi, mà là tạm thời đổi dự án, nhờ người làm hộ và làm giả dữ liệu.

Thầy chủ nhiệm giáo vụ cau mày: “Em Thẩm, chương trình hôm qua của em quả thực từng xảy ra vấn đề?”

Tôi thản nhiên gật đầu: “Từng xảy ra.”

Đáy mắt Hứa Tri Tình dường như sáng lên trong nháy mắt.

Thầy chủ nhiệm lớp lập tức hỏi: “Xảy ra vấn đề gì?”

“Có người đưa cho em một phiên bản bị hỏng.”

Tôi lấy chiếc USB hôm qua từ trong balo ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn: “Chính là cái này.”

Sắc mặt Chu Ký Minh đột ngột biến đổi, tất cả mọi người trong văn phòng cũng nhìn theo hướng mắt của tôi.

Cậu ta im lặng hai giây mới thừa nhận: “Tối qua em quả thực có giúp Thính Lan sắp xếp lại tệp, có thể lúc sao chép đã xảy ra lỗi. Nhưng cậu ấy tự có bản sao lưu, hôm nay đã dùng lại phiên bản cũ.”

“Thì ra là vậy, thế thì tốt.”

Hứa Tri Tình rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, hiển nhiên muốn dừng sự việc ở đây.

Tôi lại mở máy tính: “Khoan đã. Vừa rồi cậu không phải nói muốn kiểm tra lịch sử chỉnh sửa sao? Vậy thì kiểm tra đi.”

“Thưa thầy, em xin nộp toàn bộ lịch sử phát triển, dữ liệu gốc, thời gian sao lưu trên đám mây, cùng với chiếc USB này cho văn phòng dự án Kế hoạch Anh tài kiểm tra.”

Chu Ký Minh ngoắt đầu nhìn tôi: “Thẩm Thính Lan, có cần thiết không?”

“Đương nhiên là có. Các người không phải lo lắng tôi gian lận sao? Tôi trong sạch, tại sao phải sợ kiểm tra?”

Thầy chủ nhiệm giáo vụ trầm ngâm một lát: “Vậy thì kiểm tra.”

Chu Ký Minh cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa: “Thưa thầy, hôm qua quả thực chỉ là thao tác sai sót của em, nếu vì chuyện này mà làm lãng phí thời gian của các thầy cô trong trường...”

Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ta: “Cậu cuống cái gì?”

“Nếu chỉ là hỏng hóc lúc sao chép, sau khi kiểm tra xong, cũng chỉ chứng minh những gì cậu nói là sự thật.”

Cơ hàm của cậu ta lập tức căng cứng.

Tôi bỗng nhiên phát hiện, Chu Ký Minh mười tám tuổi thực ra khác xa với sự đáng sợ trong ký ức của tôi.

Kiếp trước sở dĩ cậu ta có thể dễ dàng hủy hoại tôi, không phải vì cậu ta thông minh nhường nào.

Chỉ là vì tôi chưa bao giờ đề phòng cậu ta.

6

Buổi trưa, giáo viên tổ tin học đã đưa ra kết quả cuối cùng.

Tệp trong chiếc USB đó căn bản không phải bị hỏng đơn giản.

Mười giờ lẻ bảy phút tối qua, có người đã chỉnh sửa thủ công ba tham số cốt lõi, còn xóa đi hai giao diện gọi hàm dữ liệu gốc.

Nếu hôm nay tôi thực sự cầm phiên bản đó lên sân khấu, chương trình chắc chắn sẽ bị sập trong quá trình chạy.

Sắc mặt thầy chủ nhiệm giáo vụ đã hoàn toàn sa sầm: “Chu Ký Minh, chiếc USB này là em đưa cho Thẩm Thính Lan?”

Cậu ta ngồi đối diện, sắc mặt trắng bệch khó coi: “Vâng.”

“Tệp cũng là em sửa?”

Cậu ta im lặng rất lâu, cho đến khi thầy chủ nhiệm quát hỏi, mới thấp giọng nói: “Vâng.”

Thầy chủ nhiệm lớp bật dậy: “Em điên rồi sao?”

Hứa Tri Tình cũng đứng lên theo: “Thưa thầy, Ký Minh nhất định không cố ý đâu, thầy nghe cậu ấy giải thích đã!”

Cho đến tận giây phút này, cô ta vậy mà vẫn muốn hướng sự việc theo hướng “thao tác sai sót”.

Thầy chủ nhiệm giáo vụ trầm giọng hỏi: “Tại sao lại sửa?”

Chu Ký Minh trước tiên nhìn tôi một cái, rồi lại nhìn sang Hứa Tri Tình: “Em chỉ cảm thấy, suất đề cử năm nay đối với Tri Tình quan trọng hơn.”

Trong văn phòng hoàn toàn chìm vào im lặng.

Thầy chủ nhiệm lớp như không hiểu: “Cái gì?”

“Thẩm Thính Lan thành tích ổn định, cho dù thi Cao khảo cũng có thể vào trường tốt. Nhưng hoàn cảnh gia đình Tri Tình đặc biệt, bố cậu ấy năm ngoái bị nhồi m.á.u não, đến bây giờ vẫn không thể làm việc.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.