Tôi Xem Trai Đẹp, Người Yêu Cũ Mất Kiểm Soát - Chương 7
Cập nhật lúc: 19/09/2026 08:03
13
Lý Miễn chạy trối c.h.ế.t.
Tôi hỏi Giang Tục sao lại tới đây.
"Nhớ em, hôm nay vừa hay là cuối tuần nên anh lái xe qua."
Nhưng sao hắn biết nhà tôi ở đâu? "Anh hỏi địa chỉ từ Trình Trí."
À, hóa ra là tên phản đồ nhỏ đó.
"Em có nhớ anh không?"
Tôi cười hì hì: "Nhớ!"
Giang Tục nghiêng mặt sang, tôi lập tức kiễng chân hôn hắn một cái.
"Con bé này chạy đi đâu rồi, mua chai nước tương mà lâu thế, nước trong nồi của mẹ sắp cạn hết rồi..." Mẹ tôi đứng ở đầu cầu thang, trợn mắt há miệng.
Trên bàn cơm, Giang Tục đặt hai tay lên đầu gối, ngồi thẳng còn hơn cả bức tường.
Đối diện là bố mẹ tôi, tôi và Trình Trí ngồi hai bên.
Trình Trí nghiêng đầu sang.
"Anh Tục, em nói anh chuyện này, thật ra nhà em... vẫn thở được."
Giang Tục ngẩn ra: "Ừ."
"Cháu chào cô chú, cháu tên Giang Tục, nam, hai mươi bốn tuổi, nhà cháu có một công ty công nghệ nano, hiện tại cháu đang làm việc ở công ty. Ngoài ra dưới tên cháu còn có một công ty phát triển trò chơi, hiện vẫn đang trong giai đoạn khởi đầu, nhà cháu ở..."
Chỉ thiếu mỗi việc khai luôn tên họ tám đời tổ tiên.
Bố mẹ tôi nghe đến ngây cả người.
"Ăn cơm trước đi, ăn cơm!"
Chậu đen sì đặt chính giữa bàn chính là nồi vịt bị cháy khét.
May mà Giang Tục chỉ gắp món ở ngay trước mặt mình.
Ăn được nửa bữa, tôi chọc chọc thức ăn trong bát.
"Em ăn không nổi nữa."
Giang Tục thuận tay đưa bát mình sang.
Bố mẹ tôi nhìn nhau một cái, sau đó lại ngầm hiểu mà cúi đầu xuống.
Ăn cơm xong, Trình Trí hỏi tối nay Giang Tục ngủ ở đâu.
"Anh Tục ngủ với em đi."
Giang Tục vội từ chối: "Anh ở khách sạn là được rồi."
Tôi im lặng không lên tiếng.
Mẹ tôi trực tiếp nói: "Giường của Trình Trí khá rộng, hai đứa ngủ cũng không chật."
Sau đó, bà kéo Trình Trí sang một bên.
"Con nghe xem tối nó ngủ có ngáy không."
Là một nạn nhân nghiêm trọng của tiếng ngáy, mẹ tôi cực kỳ để tâm chuyện này.
14
Nửa đêm, cửa phòng mở ra.
Giang Tục núp sau khe cửa tố cáo.
"Trình Trí cứ đá anh suốt, anh không ngủ được."
Tôi cho hắn vào.
"Thế phải làm sao?"
Hắn trực tiếp ôm tôi ngã xuống giường.
"Anh muốn ngủ với em, yên tâm đi, sáng mai anh sẽ lén quay về, không ai phát hiện đâu."
"Được thôi." Nhưng tôi vẫn nhắc hắn, "Không được làm bậy."
Giang Tục giơ tay đảm bảo: "Ngay dưới mắt nhạc phụ nhạc mẫu, anh không dám làm càn."
Trời còn chưa sáng, hắn đã quay về phòng Trình Trí.
Trình Trí nửa tỉnh nửa mê báo cáo với mẹ.
"Chắc là... không ngáy đâu, dù sao con cũng không nghe thấy."
"Con ngủ như lợn c.h.ế.t thế kia thì nghe được cái gì?"
Mẹ tôi liếc tôi một cái, chẳng hiểu sao tôi cứ cảm thấy bà hình như biết chuyện gì đó.
Ăn trưa xong, Giang Tục rời đi.
Hàng xóm xung quanh đều biết nhà họ Trình có một chàng rể vừa cao vừa đẹp trai, trong nhà còn mở công ty lớn.
Tôi cũng chẳng biết là ai thổi phồng lên.
Nhưng rõ ràng bố mẹ tôi đều rất hài lòng với Giang Tục.
Mỗi lần ra ngoài, cằm đều hất cao hơn hẳn.
Đặc biệt là lúc gặp thím Lý ở chợ, phải gọi là nở mày nở mặt.
"Chiêu Chiêu à, mua thêm ít thịt bò đi, mẹ làm bò khô cho con, con mang qua cho Tiểu Giang nếm thử."
Thím Lý ngượng ngùng đặt miếng bắp bò xuống, quay sang quầy bên cạnh chọn sườn.
Qua Tết, Giang Tục liên tục nhắn tin giục tôi.
[Bé yêu, sao em còn chưa về nữa, anh nhớ em lắm.
[Anh ăn không ngon, ngủ cũng không yên, từng phút từng giây đều nhớ em.
[Hoa tulip ngoài ban công nở hết rồi, nó cũng nhớ em đấy!] Sau khi đặt vé xong, tôi gửi cho hắn.
Giang Tục lập tức vui vẻ trở lại.
[Đến lúc đó anh đi đón em.] Về chưa được bao lâu, Giang Tục đã dẫn tôi đi xem nhà.
Hắn nói biệt thự nhà hắn rất ổn, nhưng cũng không thể đuổi bố mình ra ngoài được.
Căn hộ lớn ở trung tâm thành phố của hắn lại không phù hợp với môi trường sáng tác của tôi.
Vì vậy hắn chọn căn nhà nhỏ có sân vườn này.
Tôi khá thích căn nhà, chỉ cảm thấy hình như còn thiếu một bước nào đó.
Một hôm sau bữa tối, Giang Tục nói mình ăn no quá, nhất quyết kéo tôi ra ngoài đi dạo cùng.
Đi một hồi lại đi đến Hòa Điềm Kỷ.
Tiểu Hoàng ngày trước giờ đã thành Đại Hoàng rồi, bà chủ quán ăn đối diện nhận nuôi nó, chăm đến mức bộ lông bóng mượt.
Nó lắc lư đi về phía tôi, trên cổ buộc một thứ gì đó.
Tôi tò mò cúi xuống, mở chiếc hộp ra, bên trong là một chiếc nhẫn.
Tôi còn đang thắc mắc tại sao trên người ch.ó lại có nhẫn, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, lập tức ngẩng đầu.
"Anh làm à?"
Giang Tục vỗ vỗ Tiểu Hoàng, tháo chiếc nhẫn xuống, "Trình Chiêu Chiêu, lấy anh nhé."
Tôi im lặng nhìn hắn, không nói gì.
Giang Tục lại lập tức vỡ phòng tuyến.
"Em không được từ chối đâu đấy, em coi anh là gì, đối tượng để ăn chùa à? Em phải chịu trách nhiệm với anh!"
Tôi thấy buồn cười trong lòng.
"Em có thể trả tiền mà, tám nghìn... tám trăm... tám mươi... tám?"
"Anh không cần tiền! Anh không cần tiền, anh chỉ cần em!"
"Anh muốn em à?" Tôi cong mắt, cười nói, "Vậy thì em là của anh!"
