Tôi Xuyên Đến Khi Nam Chính Mới 12 Tuổi - Chương 6
Cập nhật lúc: 16/07/2026 16:01
Những gì nhận được đáng lẽ là khoảng thời gian hạnh phúc như mơ... Nhưng tại sao, lại thành ra thế này chứ..."
Thấy cậu ta bị đả kích đau khổ như vậy, tôi cũng thấy không nỡ.
Nhưng Chúa có lòng thương xót, còn Tuân Khâm thì không.
Anh lạnh lùng hỏi: "Đao không sắc ngựa lại gầy, cháu lấy gì đấu với cậu?"
Yến Phong Đình c.h.ế.t lặng, hồi lâu sau mới hận thù chỉ vào Tuân Khâm: "Trời sẽ tối, người sẽ thay đổi, đường còn dài, đừng đắc ý, thời khắc huy hoàng ai cũng có, đừng coi một lúc là vĩnh hằng!"
Tuân Khâm nghe xong vẫn không chút biểu cảm, bình tĩnh hỏi: "Bài tập hè làm xong chưa?"
Thế là Yến Phong Đình khóc lóc chạy mất.
Tôi cảm thấy miếng bò bít tết trong miệng cũng chẳng còn vị gì, thầm dùng ánh mắt lên án Tuân Khâm, loại người gì mà đến học sinh tiểu học cũng bắt nạt!
Tuân Khâm nâng ly rượu vang với tôi: "Xăm Phật đỏ mắt trên người, vì người yêu mà đấu Thiên Thần."
Tôi giơ ngón cái với anh: "Chỉ cần tinh thần chàng trai còn đó, đến đâu cũng là phái thực lực!"
Cứu tôi với, tôi không lây bệnh "thổ ngữ" cho cả nhà anh đấy chứ? Một tổng tài bá đạo t.ử tế, sao từ lúc yêu tôi lại không bình thường thế này?
12
Một năm sau, tôi và Tuân Khâm thuận lợi kết hôn.
Thực ra tôi cũng chẳng muốn cưới nhanh thế, tại Tuân Khâm thuê hẳn một chiếc xe quảng cáo chạy trước cửa công ty, dùng loa phát thanh: "Cô Úy Nhiên, đừng chống cự vô ích, cô đã bị tôi nhắm trúng, mau bỏ vẻ cao lãnh xuống và cưới tôi đi!"
Để tránh tiếp tục bị "xã hội c.h.ế.t", tôi đành đồng ý.
Đám cưới tổ chức vô cùng hoành tráng. Bố mẹ Tuân Khâm vì muốn anh sớm yên bề gia thất nên đã mời rất nhiều danh gia vọng tộc đến dự. Dù sao người ta con cái cả đàn, mà Tuân Khâm mới kết hôn.
Vì bận rộn tiếp khách, mọi người cũng chẳng còn tâm trí trông trẻ.
Mãi đến khi tới hôn lễ, Yến Phong Đình mới biết chuyện này.
Vốn dĩ tiểu gia chủ Yến gia đang mang bộ dạng "đừng chạm vào ông đây", bỗng thấy Tuân Khâm mặc vest và tôi trong bộ váy cưới, cậu ta đứng hình hoàn toàn.
Mọi người đều nhìn cậu ta đột nhiên phát điên gào thét, bò lổm ngổm trên đất, uốn éo, gào rú, tấn công không phân biệt đối tượng.
Sau đó bị mẹ ruột bế đi.
Người chủ trì hôn lễ rất bình thản nói: "Người mà, ai chẳng có lúc điên?"
Đến lúc trao lời thề, Yến Phong Đình lại vùng thoát khỏi sự kìm kẹp của mẹ, lao lên, đỏ mắt ấn tôi vào tường, chuỗi hạt Phật giáo trên cổ tay lạnh ngắt cọ vào eo làm tôi hơi đau.
Tôi tháo chuỗi hạt trên tay cậu ta ra xem kỹ, nghi hoặc hỏi: "Học sinh tiểu học bây giờ cũng chuộng đeo chuỗi hạt sao?"
Dưới ánh nhìn lạnh lẽo của ông cậu ruột, Yến Phong Đình ôm eo tôi, trầm giọng hỏi: "Chị ơi, chị đừng lấy chồng được không?"
Tôi nói: "Không được."
Yến Phong Đình nghẹn lời, gào khóc: "Chị Hắc Hóa! Vợ định mệnh của em! Không có chị em sống thế nào đây! Trái đất thiếu chị vẫn quay? Chỉ là cố gồng thôi! Em là kẻ điên phiền phức, chính trong ngôn từ lạnh lùng này, trong thái độ hời hợt này của chị, em đã tan vỡ rồi! Em tan nát rồi! Thế giới này sai rồi!"
Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt này, sớm biết thế đã để cậu ta "mục" trên sân thượng cho rồi!
Tôi đ.ấ.m cho cậu ta hai cú, đ.á.n.h bật tiếng khóc trở về bụng, bịt miệng Yến Phong Đình lại, dịu dàng cười: "Tôi đồng ý."
Tuân Khâm túm cổ áo đứa cháu ngoại quăng xuống đài, và thâm tình nhìn tôi: "Anh cũng đồng ý."
Yến Phong Đình: "Cậu giỏi, cậu cao thượng, hai người cùng bắt nạt cháu, hu hu!"
13
Mười năm sau, Tuân Khâm giao lại vị trí chủ tịch và hầu hết việc công ty cho Yến Phong Đình, cùng tôi đi du lịch thế giới tận hưởng cuộc sống.
Tôi hiếm khi ghé qua công ty, lần này là để lấy tài liệu.
Yến Phong Đình đã trưởng thành thành một thanh niên tuấn tú điềm đạm, ngoại trừ thỉnh thoảng còn bị ăn đòn thì tôi cũng thấy an ủi phần nào.
Chủ yếu là vì mười năm trước nó đại náo hôn lễ của tôi, để lại ấn tượng quá sâu sắc trong lòng vô số người, nên buộc phải giữ vẻ trầm ổn để tẩy trắng cái danh thiếu niên trung nhị năm xưa.
Tôi nhìn từ xa thấy Yến Phong Đình đang được cấp dưới vây quanh như sao trên trời, vẻ mặt mất kiên nhẫn đợi thang máy.
Đột nhiên có một cô gái từ ngoài cổng công ty lao vào, hốt hoảng hét lớn: "Đợi tôi với! Tôi sắp muộn giờ rồi!"
Mọi người theo phản xạ dạt ra nhường đường, chỉ có Yến Phong Đình đứng im, giữ tư thế "làm màu" ngước nhìn 45 độ lên trời.
Thế là cậu ta bị cô gái kia "ủi bay". Tôi chỉ vừa chớp mắt đã thấy cậu ta nằm đo đất, làm tấm đệm thịt bị cô nàng kia "cọ xát" nhiệt tình.
Cô gái nắn nắn cơ bụng cậu ta, đầy ý vị chưa thỏa mãn mới thu tay về.
Tôi kính nể, thấy cô gái này có bảy phần phong thái của tôi năm xưa.
Chỉ là tôi chỉ nhốt Tuân Khâm ngoài thang máy thôi, chưa đến mức quá đáng thế này.
Mặt Yến Phong Đình đen như đáy nồi, rít qua kẽ răng: "Có thể xuống khỏi người tôi không?"
Cô gái vội đứng dậy, kéo Yến Phong Đình lên, liên tục xin lỗi: "Xin lỗi anh, đ.â.m vào anh rồi! Tôi tên Du Lam, trưa nay tôi mời anh ăn cơm tạ lỗi!"
"Du Lam?" Đồng t.ử Yến Phong Đình hơi rung động.
Tôi cũng giật mình, Yến Phong Đình đừng có biến người ta thành thế thân rồi ngược tâm tám trăm chương đấy nhé?
Nhưng Yến Phong Đình nghe xong liền nói: "Không cần! Tôi không muốn nhìn thấy cô chút nào!"
Nói xong liền xoay người bỏ chạy như ma đuổi.
Đợi đã, không phải vì tôi đ.á.n.h cậu ta quá tàn nhẫn bao năm qua nên cậu ta nghe thấy cái tên này là có bóng ma tâm lý đấy chứ?
Du Lam nghiêng đầu đầy khó hiểu, đột nhiên cô ấy đuổi theo rồi kéo tay áo Yến Phong Đình: "Giọng anh quen quá! Chúng ta quen nhau à? Đợi đã, tôi nhớ ra rồi, anh là... là cậu nam sinh đa tình tuổi 18! Anh không nhớ tôi à? Tôi là 'Thiếu nữ vạn biến Trư Cương Liệt' đây mà!"
Yến Phong Đình lập tức lộ ra bộ mặt đau khổ.
Tôi suýt nữa cười c.h.ế.t ngay tại cổng công ty.
Yến Phong Đình chạy càng nhanh hơn.
Cô ấy đuổi, cậu ta trốn, họ đều không cánh mà bay.
Sao lại có người hơn 20 tuổi rồi còn yêu qua mạng thế không biết!
Tôi lắc đầu, mở QQ trên điện thoại.
AAA Chồng yêu: [Vợ yêu, tối nay ăn gì?]
Đừng chọc vào tôi (kèm biểu tượng lửa): [Ăn tôm hùm đất đi! Anh biết không, hôm nay em thấy có người ủi bay Yến Phong Đình đấy...]
Hết.
