Tôi Yêu Anh, Anh Yêu Cô Ấy - Chương 3

Cập nhật lúc: 05/09/2026 02:03

Thẩm Bạc Châu mang vẻ mặt như vừa ăn phải một đ.ấ.m.

Anh ta buông cổ tay tôi ra, khóe môi giật giật, cuối cùng lại chẳng nói gì cả.

Tôi lên lầu, bù lại một giấc ngủ trưa.

Đến buổi trưa, tôi vừa định đặt đồ ăn ngoài thì lại nhìn thấy Thẩm Bạc Châu đang đứng ở cửa phòng bếp.

"Anh học được hai món, hôm nay làm cho em ăn."

Tôi giật mình đến mức điện thoại suýt rơi xuống đất.

Kiếp trước, tôi nài nỉ anh ta đi siêu thị cùng mình một chút anh ta cũng chê lãng phí thời gian, vậy mà kiếp này lại chủ động muốn vào bếp.

Hai món ăn được mang ra.

Cả màu sắc, mùi thơm lẫn hương vị đều không có món nào vẹn toàn.

Cả đời này tôi chưa từng ăn món nào khó nuốt đến thế.

Thẩm Bạc Châu với vẻ mặt đầy lúng túng nhìn tôi.

"Lần sau anh sẽ làm ngon hơn một chút."

Tôi rất muốn cười, nhưng lại không cười nổi.

Tôi chợt nhớ lại kiếp trước, bản thân từng học nấu ăn rất lâu.

Mỗi lần nấu xong một bàn thức ăn lớn, Thẩm Bạc Châu lại luôn bị một cuộc điện thoại của Tống Sương gọi đi mất.

Hết lần này đến lần khác.

Thế nên sau đó, chúng tôi mới cãi vã gay gắt đến vậy.

Bây giờ, anh ta dựa vào cái gì mà tưởng rằng chỉ làm một bữa cơm là có thể lay động được tôi chứ?

Thật nực cười.

Đêm hôm sau, công ty của Thẩm Bạc Châu tổ chức tiệc mừng công dự án.

Kiếp trước, những dịp thế này tôi chẳng bao giờ tham gia, bởi vì Tống Sương sẽ đến.

Cô ta luôn đứng cạnh Thẩm Bạc Châu.

Mỗi lần như vậy, chúng tôi đều vì cô ta mà cãi nhau.

Kiếp này, vì muốn chia thêm nhiều tài sản, tôi quyết định nâng cao cảm giác tồn tại của mình, chủ động đề nghị muốn đi cùng.

Thẩm Bạc Châu nhìn qua có vẻ vô cùng vui mừng.

Đến bữa tiệc, quả nhiên Tống Sương có mặt.

Cô ta cầm ly sâm panh bước tới, mỉm cười nhìn tôi.

"Hôm nay sắc mặt chị dâu tốt quá, thật ngưỡng mộ người không phải đi làm như chị."

Kiếp trước, cô ta cũng giống như bây giờ, lời trong tiếng ngoài ám chỉ tôi không xứng với Thẩm Bạc Châu, chê tôi không đủ độc lập, không có sự nghiệp riêng, chỉ biết bám riết lấy đàn ông.

Lúc đó tôi tức đến mức run lẩy bẩy, về nhà còn cãi nhau với Thẩm Bạc Châu một trận lớn.

Anh ta không những không chịu sa thải Tống Sương, ngược lại còn nói tôi nghĩ ngợi quá nhiều.

Còn lần này, tôi hoàn toàn chẳng thèm để vào mắt, ngược lại còn bật cười.

"Đúng vậy, không phải đi làm quả thực rất thảnh thơi, Bạc Châu đối xử với chị cực kỳ tốt mà."

"Cô Tống ưu tú như thế, cũng nên tìm một người biết ân cần săn sóc đi chứ?"

Sắc mặt cô ta cứng đờ trong chớp mắt, rồi rất nhanh lại trở về như thường.

"Em ấy à, vẫn là nên lo sự nghiệp trước đã.”

Suốt cả buổi tối, Thẩm Bạc Châu vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.

Tống Sương đến chúc rượu, anh ta liền chắn ngay trước mặt tôi.

Có người trêu chọc rằng cuối cùng Thẩm Bạc Châu cũng nỡ dẫn tôi ra ngoài cùng rồi, anh ta mang theo ý cười đầy mặt, giới thiệu tôi với tất cả mọi người.

Đến lúc tàn tiệc, Tống Sương đuổi theo ra ngoài, muốn nói chuyện với Thẩm Bạc Châu về chi tiết của dự án mới.

Thẩm Bạc Châu thậm chí còn chẳng buồn quay đầu lại.

"Ngày mai tôi sẽ bảo thư ký Phương trao đổi với cô."

Trên xe, anh ta nắm lấy tay tôi, ngón tay cái nhẹ nhàng mơn trớn mu bàn tay tôi.

Trước kia, anh ta chưa từng làm những cử chỉ thân mật nhỏ nhặt này, bây giờ lại giống như nghiện rồi vậy.

"Bán Hạ." Anh ta bỗng nhiên lên tiếng.

"Tống Sương có ý với anh, em biết không?"

Kiếp trước, tôi khóc lóc làm ầm ĩ đòi anh ta phải rời xa Tống Sương, nhưng anh ta lại c.h.ế.t sống không chịu thừa nhận.

Bây giờ, vì muốn tìm chủ đề trò chuyện, anh ta ngược lại lại tự thú nhận luôn.

Tôi ngẩng đầu lên, cố tình nói một cách khoa trương.

"Ồ! Chồng em có mị lực quá nhỉ, đúng là một người đàn ông tốt tuyệt đỉnh!"

"Nhưng mà sao lại thế được chứ, cô Tống là một người vô cùng trong sáng và đơn thuần cơ mà, Bạc Châu chắc chắn là anh hiểu lầm rồi."

Tôi xuống xe, còn anh ta thì một mình ở lại trong xe hờn dỗi.

Cách qua khung cửa sổ xe, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh ta.

06

Giống như kiếp trước, tôi cũng chưa từng nhìn thấu được chân tâm của anh ta.

Tối hôm đó, Thẩm Bạc Châu đi công tác nước ngoài.

Rõ ràng nói là đi nửa tháng, nhưng chỉ hai ngày sau, anh ta đã quay về.

Thậm chí còn từ chối cả một dự án hợp tác quan trọng ở hải ngoại.

Chỉ vì, hôm nay là sinh nhật tôi.

Nghĩ lại thấy thật nực cười.

Kiếp trước, tôi rất muốn anh ta ở bên cạnh mình trong ngày sinh nhật.

Anh ta đồng ý nhưng rồi lại thất hứa, để tôi ở nhà hàng đợi đến tận lúc quán đóng cửa.

Còn kiếp này, anh ta đã đặt trước chỗ ở nhà hàng Michelin từ một tháng trước, mua tặng tôi sợi dây chuyền mà tôi từng ngẩn ngơ ngắm nhìn thêm hai lần trên tạp chí.

Dưới ánh nến lung linh, anh ta nắm lấy tay tôi.

"Bán Hạ, em có điều gì muốn nói với anh không?"

Tôi ngẫm nghĩ: "Chúng ta, ly hôn đi."

Chiếc cốc trong tay Thẩm Bạc Châu tuột khỏi tay, rơi thẳng xuống đất…

Tôi nhìn bộ dạng như trời sắp sụp đổ này của anh ta, trong lòng cảm thấy vô cùng buồn cười.

Kiếp trước, tôi vì anh ta mà rơi biết bao nhiêu nước mắt.

Bây giờ, đổi lại để anh ta nếm thử mùi vị này, tính ra cũng xem như công bằng.

Tôi không nhịn được mà bật cười, giơ tay khua khua trước mặt anh ta.

"Đùa anh chút thôi, sao mà không chịu nổi đả kích thế này?"

Thẩm Bạc Châu giống như bị rút sạch toàn bộ sức lực, qua một hồi lâu mới tìm lại được giọng nói.

Anh ta nắm lấy tay tôi, khớp xương trắng bệch.

"Bán Hạ, sau này... sau này đừng đùa kiểu này nữa. Tim anh chịu không nổi đâu."

"Biết rồi mà." Tôi rút tay về, cầm nĩa chọc chọc miếng gan ngỗng trong đĩa.

"Ăn cơm nhanh đi, thức ăn nguội hết rồi."

Anh ta nhìn tôi, giống như đang muốn tìm kiếm chút manh mối gì từ trong biểu cảm của tôi.

Đợi một lúc lâu, thấy sắc mặt tôi vẫn bình thường, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm, nâng d.a.o nĩa lên lần nữa.

...

Bữa tối tiếp theo, anh ta tỏ ra cực kỳ ân cần, kể rất nhiều chuyện trong công ty.

Thậm chí ngay cả chuyện rèm cửa phòng họp đổi sang màu gì những chuyện vụn vặt thế này mà cũng kể cho tôi nghe.

Tôi vâng vâng dạ dạ đáp lời, nhưng trong lòng lại đang tính toán xem dòng sản phẩm "Onlylove White Camellia" mà mình thích nhất khi nào thì ra mắt mẫu mới.

Dù trù nghệ vẫn t.h.ả.m không nỡ nhìn, nhưng anh ta học hỏi ngày càng nghiêm túc hơn.

Tôi chỉ cần thản nhiên khen ngợi vài câu, là anh ta có thể vui vẻ suốt cả ngày.

Tôi cũng không hề rảnh rỗi.

Dựa vào trí nhớ của kiếp trước, tôi bán mấy căn nhà ở thời điểm giá cao nhất, lại còn đầu tư vào không ít công ty.

Mẹ của Thẩm Bạc Châu vẫn vô cùng nhiệt tình trong việc giục sinh.

Kiếp này, tôi hoàn toàn trở thành người buông tay mặc kệ.

Mỗi lần bà ta gọi điện đến giục sinh, tôi liền trực tiếp đưa điện thoại cho Thẩm Bạc Châu.

Đêm hôm đó, Thẩm Bạc Châu đã bị mẹ mình cằn nhằn qua điện thoại suốt nửa tiếng đồng hồ.

Sau khi cúp máy, anh ta nhìn tôi với vẻ mặt đầy ngập ngừng khó nói.

"Mẹ anh từ trước đến nay vẫn luôn nói chuyện kiểu này à?"

"Từ nay về sau, những cuộc điện thoại kiểu này để anh nghe cho."

Anh ta cuối cùng cũng chu đáo được một lần.

Bản tính con người quả nhiên là vậy.

Càng không có được thứ gì, lại càng khao khát thứ đó.

Mấy ngày sau, Tống Sương lại gây ra chuyện thị phi ở công ty.

Nghe nói cô ta làm nũng với Thẩm Bạc Châu trong cuộc họp chuyên án, nói cơ thể không khỏe nên muốn xin phép về sớm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tôi Yêu Anh, Anh Yêu Cô Ấy - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD